Trang 4/41 ĐầuĐầu ... 2345614 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 16 tới 20 của 202

Chủ đề: Sống Cùng Biểu Tỷ - Chương 201

  1. #16
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 15704
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn158.874
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Sống Cùng Biểu Tỷ
    Tác giả: Tô Phái

    Chương 15: Báo ân

    Nhóm Dịch: Nòng Nọc
    Nguồn: 4vn.eu

    Tần Thiên vừa đi vào phòng thay quần, lúc ra đã thấy Sở Tương Tương tạp tễnh từ nhà vệ sinh bước ra. Nhất thời khiến hắn kinh ngạc, ngay sau đó hắn liền lập tức đi tới định đỡ nàng, nhưng lại bị nàng từ chối.

    - Tôi đi... Tôi đi rửa tay.

    Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên có chút khẩn trương, chắp tay trước ngực, cũng không dám nhìn thẳng vào Tần Thiên, bộ dạng rất là ngượng ngùng. Thấy vậy Tần Thiên đoán rằng mới vừa rồi hắn bắn ra tinh hoa đã dính vào tay nàng, cho nên cũng không hỏi tới, chẳng qua là nhẹ nhành lên tiếng, tránh cho hai người lúng túng.

    - Đúng rồi, Tần Thiên, điện thoại di động của anh có thể cho tôi mượn không? Tôi muốn gọi điện thoại cho ông nội của tôi, để ông ấy cho người tới đây đón tôi.

    Sở Tương Tương ngẩng đầu nhìn Tần Thiên nói.

    - Được.

    Tần Thiên lập tức liền lấy điện thoại di động ra đưa cho Sở Tương Tương, cô ấy nhận lấy điện thoại cảm ơn một tiếng, sau đó đi ra ngoài gọi điện thoại. Rất nhanh đầu dây bên kia đã bắt máy, Sở Tương Tương nói mấy câu rồi cúp máy, đưa di động trả lại cho Tần Thiên.

    Tần Thiên nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ, cảm giác bụng có chút đói, mà Sở Tương Tương bên cạnh cũng đói bụng. Tần Thiên liền xuống bếp, rất nhanh đã có hai món ngon đặt ra trước mặt, hai người mỗi người một chén bắt đầu ăn.

    Sở Tương Tương cùng ăn với Tần Thiên, Vừa ăn vừa nói chuyện. Rất nhanh hai người dần dần quen thuộc, bắt đầu thảo luận một chút những vấn đề khác.

    Tần Thiên không ngờ rằng Sở Tương Tương lại học trường đại học với mình, bất quá cô nàng hôm nay mới tới, thuộc về đại học viện y học y tá chuyên nghiệp. Buổi sáng vừa báo danh xong, không nghĩ tới trên đường gặp sát thủ, nhưng là tại sao sát thủ muốn giết nàng, nàng cũng không nói rõ.

    Tần Thiên rất muốn biết, nhưng mà không có biện pháp, hắn có cảm giác rằng cái thế giới này rất khác biệt so với suy nghĩ của hắn, cất dấu rát nhiều bí mật không mụốn nguời bình thương biết rõ. Ví dụ như sát thủ, trước đây Tần Thiên cũng từng thấy sát thủ nhưng mà là ở trên TV. Hôm nay gặp phải, kết hợp với dị năng của mình, Tần Thiên cảm giác được trên thế giới này nhất định cất dấu rất nhiều bí mật, có thể các thần thoại kia cũng có chút ít là sự thật… Nó đã từng tồn tại.

    Hai người ăn xong, Tần Thiên thu dọn bát đũa. Lúc này, giọng nói của Ba Ba Ca vang lên trong đầu Tần Thiên, nói cho Tần Thiên có cao thủ xuất hiện, đang nhanh chóng lại gần đây, cách nhà hắn ước chừng 100m.

    - Cao thủ? Chắc không phải là đám sát thủ kia đuổi tới đó chứ…

    Tần Thiên nói.

    - Báo cáo chủ nhân, người này đối với ngàu cũng không ác ý, hẳn là bảo vệ của cô gái kia.

    Ba Ba Ca nói

    - Thật sao, Ba Ba Ca, ngươi cũng quá tài tình đi, như vậy mà ngươi cũng biết được. Vậy ngươi chẳng phải là có thể đoán được người khác đang nghĩ cái gì.

    Tần Thiên giật mình mà nói.

    - Không, Ba Ba Ca chẳng qua là căn cứ theo dao động năng lượng trên người mục tiêu, cùng với tốc độ tim đập rồi tổng hợp lại mà phán đoán ra. Cũng không phải đọc được tư tưởng của người khác.

    Ba Ba Ca nói.

    - Ngươi cũng thật siêu nha, có ngươi ở đây, sau này bọn người xấu căn bản là không lại gần được ta rồi.

    Tần Thiên có chút hưng phấn nói, nếu là Ba Ba Ca nguy hiểm gì cũng có thể biết trước mà nói... Thì mình còn phải sợ cái gì nữa..

    - Chủ nhân, cũng không phải là như thế, nếu có cao thủ cố ý thu liễm hơi thở của mình, giả dạng làm một người bình thường. Baca cũng không có biện pháp tìm ra, hơn nữa nếu vượt quá 200m, Ba Ba Ca cũng không cách nào tra ra được.

    Ba Ba Ca nói.

    - Thì ra là vậy, ngươi chỉ có thể phát hiện ra những thứ có năng luợng, hơn nữa còn hạn chế khoảng cách.

    Tần Thiên có chút thất vọng nói. Hắn liền coi sát thủ như là một loại dị năng.

    - Quả thật như thế.

    Ba Ba Ca nói.

    “Như thế xem ra, Ba Ba Ca cũng không phải là quá nghịch thiên.”

    Tần Thiên thầm nghĩ, xem ra chính mình vẫn còn cần đem thực lực nâng lên đi mới được, như vậy mới có thể bảo đảm mọi chuyện xuôn sẻ. Chuyện ngày hôm nay quá đủ để cho hắn biết được thực lực bản thân quan trọng như thế nào, bất kể như thế nào cũng phải tăng thực lực lên mới được.
    Truyện được dịch bơi đội Nòng Nọc - 4vn
    - Cốc cốc…
    Truyện được dịch bơi đội Nòng Nọc - 4vn
    Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, cắt đứt suy nghĩ của Tần Thiên, Tần Thiên liền lập tức đi tới mở cửa ra, một người mặc đường trang màu trắng đứng ở cửa. Ông lão này đại khái khoảng 60 tuổi, đang đứng chắp tay, thần sắc nghiêm túc, hai mắt thâm thúy mà hữu thần, mơ hồ có một cổ khí thế mạnh mẽ từ trên người hắn bộc phát ra, tạo thành một loại bình chướng, làm cho người ta sinh ra cảm giác tôn kính và sợ hãi.

    - Người trẻ tuổi, chào cậu, tôi là tới đón tiểu thư nhà tôi.

    Ông lão nhìn Tần Thiên cười cười, trông cực kỳ hòa ái, hai mắt đang nhìn Tần Thiên. Trong nháy mắt hiện lên một tia khác lạ, rồi ngay lập tức biến mất, khôi phục lại bộ dáng lúc trước.

    - Dịch lão, cháu ở chỗ này.

    Tần Thiên vẫn chưa trả lời, giọng nói hưng phấn của Sở Tương Tương đã truyền đến, giống như là chuông bạc, vô cùng dễ nghe

    - Cháu mời ông vào nhà.

    Tần Thiên lập tức mỉm cười hướng về phía ông lão nói, ông lão gật đầu, ngay sau đó liền đi vào. Sở Tương Tương nhìn thấy ông lão thì rất là cao hứng, bất quá vì bị thương ở chân nên không đứng dậy được.

    - Tiểu thư, cô không sao chứ.

    Ông lão thấy trên chân Sở Tương Tương có băng gạc, nhất thời liền nhướng mày.

    - Không có chuyện gì, chẳng qua là bị chút thương ngoài da, may mà có Tần Thiên cứu cháu, nếu không cháu chắc không thấy được ông nữa rồi.

    Sở Tương Tương chỉ vào Tần Thiên rồi nói với ông lão.

    - A, thì ra là cậu đã cứu tiểu thư nhà tôi. Lão già này thay mặt gia chủ cảm ơn cậu. Nếu cần giúp đỡ gì cậu cứ nói, chỉ cần lão già này có thể làm được, nhất định cố hết sức.

    Ông lão hướng về phía Tần Thiên khẽ cúi mình vái chào, cách nói chuyện rất nho nhã lễ độ. Tần Thiên vội vàng cúi mình chào lại, đại lễ nhự vậy hắn không chịu nổi, sẽ tổn thọ à nha.

    - Ha ha, tôi cũng vậy vừa lúc đi ngang qua, tiện tay mà thôi, không đáng nhắc đến.

    Tần Thiên ngượng ngùng cười, gãi gãi đầu, ông lão nghe được lời Tần Thiên nói, trong mắt hiện lên một tia khác thường. Khẽ gật đầu, tựa hồ có chút hài lòng.

    - Dịch lão, cháu cho ông biết một chuyện, Tần Thiên vậy là một dị năng giả, hắn chạy rất nhanh.

    Sở Tương Tương hướng về phía ông lão nói, ông lão gật đầu, cũng không có gì giật mình. Bởi vì lúc vừa vào cửa hắn cũng đã nhìn ra, Tần Thiên không phải người bình thường, trên người tản ra một cỗ năng lượng kỳ lạ bất quá cũng không quá cường đại. Dịch lão đoán rằng dị năng của Tần Thiên vừa mới thức tỉnh không lâu, chắc chắn là như thế.

    - Người trẻ tuổi , có thể hay không nguyện ý cùng lão già đi một chuyến. Có lẽ sẽ đối tương lai của cậu sẽ có trợ giúp.

    Ông lão nhìn Tần Thiên nói.

    - A… Cái này.

    Tần Thiên có chút do dự, chuyện mình là dị năng giả, ông lão chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn ra ngay. Như vậy xem ra, ông lão này tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản, rất có thể mình sẽ nhận được chỗ tốt. Bất quá không biết ông lão đang suy nghĩ gì, Tần Thiên không thể dễ dàng đáp ứng.

    - Tần Thiên anh cứ yên tâm, Dịch lão sẽ không hại anh đâu.

    Sở Tương Tương nhìn thấy Tần Thiên đang do dự, lập tức nói.

    - Yên tâm, tôi chỉ là muốn tạ ơn ân cứu mạng tiểu thư nhà tôi thôi, tuyệt không ý đồ khác.

    Ông lão cười nói.

    - Ba Ba Ca, lão già này đối với ta có nguy hiểm hay không.

    Tần Thiên vội vàng hỏi Ba Ba Ca nói.

    - Báo cáo chủ nhân, người này đối với ngài không có gặp nguy hiểm, mà là đối với ngài có một tia hảo cảm.

    Ba Ba Ca hồi đáp.

    - Hảo cảm? Chẳng lẽ lão già này yêu thích ta?

    Tần Thiên đột nhiên nghĩ vậy, nếu là ông lão biết đến hắn đang nghĩ gì chắc chắn sẽ đập hắn chết tươi…

    - Được, cảm ơn Dịch lão.

    Tần Thiên nói.

    - Ừm, vậy chúng ta đi thôi.

    Ông lão hướng về phía Tần Thiên cùng Sở Tương Tương nói.

    - Tần Thiên, anh đỡ tôi đi ra ngoài.

    Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên, thoáng có chút ngượng ngùng. Tần Thiên gật đầu, đi qua đỡ dậy, bất quá lần này hắn cũng không dám dở trò với Sở Tương Tương, có ông lão ở bên cạnh, hú hí một tý rồi bị lão thiến thì thảm…

    Ba người đi xuống lầu, hai chiếc xe thiết giáp quân sự dừng ở trước nhà, bên cạnh có bốn năm người trang bị súng đạn thật bảo vệ. Mọi người rất nghiêm túc, nhìn qua cực kỳ uy vũ, ông lão trực tiếp dẫn Tần Thiên hướng xe thiết giáp đi tới, dọa Tần Thiên hết hồn. Trong lòng không khỏi nghi ngờ, đây là chuyện gì, Sở Tương Tương này là ai, sao lại có thể có xe quân sự bảo vệ, thật là ghê gớm nha!

    - Lên xe đi, người trẻ tuổi.

    Ông lão hướng về phía Tần Thiên nói.

    - Ồ, được thôi.

    Tần Thiên đáp một tiếng, rồi đỡ Sở Tương Tương lên xe, còn mình thì ngồi bên cạnh cô nàng. Ông lão cũng ngồi cùng chiếc xe đó, năm sĩ quan kia thì lên một chiếc xe khác.

    Tần Thiên sờ sờ miệng túi phát hiện điện thoại di động của mình đã quên mang, nhưng chiếc xe đã lăn bánh, bảo họ dừng xe lại cũng không tiện, nên đành bỏ ý định quay lại lấy.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  2. 3 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Hoàng Ngạo Thiên (19-03-2013),rukuru (17-12-2013),vthseven (09-10-2013)

  3. #17
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 15704
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn158.874
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Sống Cùng Biểu Tỷ
    Tác giả: Tô Phái

    Chương 16: Long Tổ

    Nhóm Dịch: Nòng Nọc
    Nguồn: 4vn.eu

    Bên trong khu biệt thự, ở trong hoa viên một tòa biệt thự lớn, Hàn Thi Vũ đang ngồi trên ghế, tay cầm điện thoại di động, trên màn hình hiện ra số điện thoại của Tần Thiên, nhìn vào màn hình vẻ mặt Hàn Thi Vũ đầy do dự.

    - Tên vô lại, sao hắn mãi vẫn chưa gọi cho mình nhỉ…

    Hàn Thi Vũ cứ nhìn màn hình điện thoại, vừa có chút lo lắng vừa có chút bất đắc dĩ nói. Trong đầu nàng vẫn hồi tưởng lại chuyện trong WC hồi sáng, vừa nghĩ tới việc Tần Thiên hôn bộ ngực mình, sắc mặt Hàn Thi Vũ không khỏi thoáng hồng lên.

    - Mình nên làm cái gì bây giờ, có nên gọi điện thoại cho hắn không? Nhưng mà việc này cũng không phải lỗi tại mình, tại sao phải gọi cho hắn chứ!

    Hàn Thi Vũ vừa nhìn điện thoại vừa lầm bầm một mình, nàng hiện tại rất mâu thuẫn, hồi tưởng lại lúc đó nàng thấy Tần Thiên có vẻ rất tức giận, nàng không biết có chuyện mà khiến cho hắn tức giận như vậy. Hiện tại nàng cũng không biết nên làm gì cho tốt, mặc dù mới chân chính tiếp xúc với Tần Thiên không lâu, nhưng nàng như thế nào cũng coi như bằng hữu của hắn, Hàn Thi Vũ không muốn bởi vì chuyện hồi sáng mà giữa hai người sinh ra một tầng ngăn cách, nhưng nàng lại không muốn mở miệng nói xin lỗi trước, thật là mâu thuẫn mà.

    - Hừ! Mặc kệ, hắn đã không thèm để ý tới mình, mình cần gì phải quan tâm tới hắn.

    Hàn Thi Vũ quệt mồm lầu bầu nói, vất điện thoại xuống, khong thèm để ý đến nữa.

    Hơn 10 phút sau.

    - Được rồi, chỉ một lần thôi.

    Cuối cùng Hàn Thi Vũ cũng không nhịn được, cầm điện thoại gọi cho Tần Thiên. Trong lòng không ngừng tính toán nói như thế nào để vừa có thể xin lỗi, vừa không mất mặt.

    Nhưng làm cho nàng không nghĩ tới chính là, máy đã nối thông nhưng không có ai bắt máy, thật lâu sau vẫn chỉ có tiếng chuông mà thôi.

    - Khốn kiếp, sao hắn lại không tiếp điện thoại của mình.

    Hàn Thi Vũ tức giận mắng một tiếng, cầm lấy điện thoại, nàng lại gọi tiếp một lần nữa, nhưng vẫn như cũ, vẫn không có ai bắt máy cả, liên tiếp bốn năm lần vẫn như vậy, nhất thời trong lòng nàng liền có chút luống cuống.

    Chẳng lẽ, hắn chán ghét mình rồi sao…

    Hàn Thi Vũ lầu bầu nói, lại một lần nữa gọi điện cho Tần Thiên. Nhưng vẫn như cũ không có ai tiếp máy cả, liên tiếp thêm mấy lần thì đối phương tắt luôn điện thoại.

    - Đồ trứng thối, sao hắn lại có thể khi dễ mình như vậy, chuyện này cũng không phải lỗi tại mình mà, giờ mình lại phải nói xin lỗi hắn, thế mà…

    Hàn Thi Vũ ủy khuất nhìn điện thoại, nước mắt rơi như mưa.

    - Hừ! Nói không để ý tới mình nữa thì liền mặc kệ mình, mình còn lạ gì hắn.

    Hàn Thi Vũ lau khóe mắt, đáp điện thoại vào bụi cỏ, tức giận đi vào trong nhà.
    Truyện được dịch bơi đội Nòng Nọc - 4vn

    Truyện được dịch bơi đội Nòng Nọc - 4vn
    Bên này Tần Thiên đang ngồi trên xe thiết giáp đi ra khỏi thành phó, dọc theo đường cao tốc mười mấy phút thì quẹo vào một con đường đi lên núi, con đường ở đây quanh co khúc khuỷu. Tần Thiên cũng không biết rằng đã đi được bao xa, chỉ biết là đang tiến vào trong một ngọn núi lớn.

    Rốt cuộc, trước mắt hắn cũng hiện ra một trạm gác, hai binh sĩ võ trang đầy đủ đang đứng đó canh gác. Thấy xe quân sự đi tới liền lập tức chạy ra mở cửa, xe quân sự trực tiếp đi vào. Ở trong này cực kỳ rộng rãi, thao trường cực lớn cùng nhà cao tầng đập thẳng vào mắt mọi người.

    Tần Thiên nhìn ra ngoài cửa xa, thấy từng tốp binh lính đang thao luyện, khí thế ngất trời. Từng người mồ hôi đầm đìa, cực kỳ dũng mãnh, tốc độ cực nhanh, công kích cũng lưu loát. Mắc dù tốc độ không có nhanh bằng hắn, nhưng vẫn khiến hắn rung động.

    - Chúng ta đang tiến vào quân khu sao?

    Tần Thiên khó hiểu nhìn Sở Tương Tương hỏi.

    - Ừ, bởi vì nhà của tôi ở trong này, ông nội của tôi là tư lệnh quân khu.

    Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên lộ ra nụ cười khả ái nói.

    - Ông của cô là tư lệnh quân khu!

    Tần Thiên kinh ngạc nhìn Sở Tương Tương, tư lệnh quân khu đó nha, không phải chó mèo gì đâu. Nếu đặt vào thời phong kiến thì tư lệnh quân khu được coi như là chư hầu của vua, không ngờ hắn lại cứu được cháu gái của tư lệnh quân khu, đúng là vận may *** chó, thế giới này quả nhiên chuyện gì cũng có thể xảy ra.

    - Ừ!

    Sở Tương Tương chân thành nói, Tần Thiên lại nhìn Sở Tương Tương, nhất thời không biết nói gì cho phải, trong lòng ngoại trừ rung động thì chỉ còn rung động

    Rất nhanh, chiếc xe dừng lại trước một tòa biệt thự lớn. Nơi này có mấy thầy thuốc cùng cáng cứu thương đang chờ, lúc nãy trên đường đi Dịch lão đã gọi điện thông báo tình hình.

    Cửa xe mở ra, Tần Thiên đỡ Sở Tương Tương xuống. Quân y lập tức mang cáng cứu thương ra, đỡ Sở Tương Tương nằm lên.

    - Tần Thiên, tôi đi trị liệu trước, anh cứ ở lại đây, tý nữa tôi trở lại sẽ tìm anh.

    Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên cười nói, Tần Thiên gật đầu chào nàng. Ngay sau đó Sở Tương Tương liền được quân y mang đi.

    - Chàng trai trẻ, mời cậu đi theo tôi.

    Dịch lão nhìn Tần Thiên nói.

    - Phiền toái ngài dẫn đường rồi.

    Tần Thiên cười nói, sau đó liền đi theo sau Dịch lão vào trong tòa biệt thự. Đi vào Tần Thiên liền thấy bên trong toàn binh sĩ được võ trang đầy đủ đang canh gác, mỗi tầng đều có binh sĩ canh gác cẩn mật, chung quanh là màn hình giám sát, công tác bảo vệ cực kỳ nghiêm cẩn. Dịch lão cũng không nói gì cứ thế mang Tần Thiên lên trên lầu.

    Rất nhanh, hai người vào thang máy đi lên tầng 9. Đi tới một căn phòng, binh sĩ đang gác cửa nhìn thấy ông lão liền lập tức mở cửa, Dịch lão liền dẫn Tần Thiên vào trong phòng.

    Bên trong là đại sảnh rộng rãi, được dọn dẹp cực kỳ sạch sẽ, tỉ mỉ. Một ông lão mặc quân trang đang ngồi ngay ngắn trên ghế salon xem báo. Khi nghe thấy tiếng mở cửa, ông lão liền bỏ tờ báo xuống, thấy Tần Thiên đang đi tới trên mặt ông vẫn không biểu lộ gì, chỉ khẽ nhếch miệng mỉm cười. Một cỗ khí phách người cầm quyền chợt phát ra, làm cho Tần Thiên có chút sợ hãi.

    - Tần Thiên đúng không, trong điện thoại A Dịch đã nói cho tôi biết, tôi chính là ông nội của Tương Tương. Sở Văn Long, cậu cũng có thể gọi tôi là Sở gia gia, cám ơn cậu đã cứu cháu gái của lão già này. Cậu ngồi đi, không cần phải câu nệ.

    Sở Văn Long mỉm cười nhìn Tần Thiên nói, bộ dáng cực kỳ hòa ái.

    - Cảm ơn ông, Sở gia gia.

    Tần Thiên mỉm cười đáp lại, ngồi xuống ghế đối diện với Sở Văn Long.

    - Ừm, Tiểu Thiên này, Sở Văn Long ta từ trước tới nay có ân trả ân có oán trả oán. Cậu đã cứu cháu gái ta, cậu muốn thù lao là gì, cứ việc nói đi, tôi sẽ tận lực đáp ứng cậu.

    Sở Văn Long nhìn Tần Thiên nói.

    - Ha ha, Sở gia gia không cần phải vậy, lúc đó cháu chỉ tình cờ đi ngang qua nên mới cứu được Tương Tương thôi. Tiện tay thôi mà, cần gì phải nói đến chuyện thù lao.

    Tần Thiên có chút khẩn trương nói. Nói thật, cấp bậc giống như Sở Văn Long, dù hắn muốn gì chắc lão cũng cho. Nhưng như vậy chẳng khác gì mua bán, sau khi thỏa mãn nhu cầu của nhau thì giải tán, mỗi người đi trên con đường riêng của mình, không còn liên quan tới nhau nữa. Việc này đối với Tần Thiên mà nói đúng là quá đáng tiếc, nếu có thể gia nhập vào một thế lực lớn như vậy, hắn tuyệt đối không dễ dàng buông tay. Sở Văn Long đối với việc báo thù của mình có trợ giúp rất lớn, cho nên Tần Thiên không muốn dùng tiền tài để làm thù lao, mà khiến cho Sở Văn Long thiếu mình một cái nhân tình. Việc này so với yêu cầu tiền tài làm thù lao tốt hơn gấp trăm lần, có một tư lệnh quân khu làm chỗ dựa, sao này ai dám chọc mình, nghĩ thôi cũng đã thấy mình trâu bò đến cỡ nào.

    - Ha ha, đã như vậy thì lão già này đành cho cậu một lời hứa hẹn. Trong tương lai, chỉ cần không phải việc đối lập với quốc gia, nếu cậu gặp khó khăn nào cần giải quyết thì cứ tìm tới lão già này, tôi nhất định sẽ giúp cậu.

    Sở Văn Long nhìn Tần Thiên cười nói, hiển nhiên là hắn đã nhìn thấu tâm tư của Tần Thiên. Trong ánh mắt không khỏi hiện vẻ tán thưởng, tuổi còn trẻ mà làm việc rất lão luyện, trong giới trẻ hiện nay cũng không có mấy người.

    - Vậy cháu xin cảm ơn Sở gia gia trước.

    Tần Thiên đè nén nỗi vui mừng trong lòng nói.

    - Ừ, hôm nay tôi gọi cậu tới là có một việc.

    Sở Văn Long nhìn Tần Thiên nói.

    - Sở gia gia, có việc gì ông cứ nói đi.

    Tần Thiên nói.

    - Tôi nghe A Dịch nói cậu là dị năng giả có tốc độ cực nhanh, không biết cậu có muốn sử dụng năng lực này vì quốc gia mà dốc sức hay không?

    Sở Văn Long nhìn Tần Thiên nói.

    - Vì quốc gia mà dốc sức?

    Tần Thiên nghi hoặc nói.

    - Đúng vậy, quốc gia có một tổ chức đặc biệt cho dị năng giả, tổ chức này tên là Long Tổ. Toàn bộ thành viên bên trong đều là dị năng giả, vì quốc gia đặc biệt xử lý một số chuyện tương đối phiền phức. Tôi hi vọng cậu có thể gia nhập, tổ chức này đối với tương lai của cậu có rất nhiều chỗ hữu dụng.

    Sở Văn Long nhìn Tần Thiên nói.

    - Việc này…

    - Cậu không cần phải trả lời ngay, chỗ này có một ít tài liệu, cậu cứ lấy về nhà mà tự tìm hiểu. Chờ đến khi nào cậu nghĩ kỹ, thì gọi điện cho tôi cũng được.

    Sở Văn Long cắt đứt lời Tần Thiên nói, từ trên ghế salon lấy ra một phong bì kín đưa cho Tần Thiên.

    - Nhớ kỹ, sau khi xem xong tập tài liệu này thì lập tức đốt đi, không nên tiết lộ ra ngoài, nếu không sẽ bị xử tử.

    Sở Văn Long dặn dò, Tần Thiên nghiêm túc gật đầu.

    Lúc này, cửa phòng liền mở ra, một binh sĩ cầm tập tài liệu bước nhanh tới, dường như có việc gì rất gấp gáp.

    - Sở gia gia, nếu không còn việc gì nữa thì cháu đi ra ngoài trước.

    Tần Thiên thức thời nói ra trước.

    - Ừm, được. Tiểu Lý, đưa hắn đi ra ngoài.

    Sở Văn Long hướng binh sĩ canh cửa nói, lập tức binh sĩ canh cửa liền đi tới, mang theo Tần Thiên đi ra ngoài.

    - Tư lệnh, đây là tin tức về người thừa kế của Tần gia, chúng ta đã tìm ra được rồi.

    Binh sĩ kia nhìn Tần Thiên rời đi, lập tức đưa tập tài liệu cho Sở Văn Long. Sở Văn Long nhận lấy tập tài liệu, vừa nhìn tên và tấm hình trong tư liệu, hai mắt liền trợn tròn lên.

    - Không ngờ lại là hắn!

    Sở Văn Long giật mình nói, đem tài liệu đưa cho Dịch lão bên cạnh. Dịch lão nhận lấy tài liệu, nhìn vào cũng kinh ngạc một phen, người trên tư liệu không ngờ lại là Tần Thiên, người vừa mới đứng dậy rời đi. Chuyện này cũng quá rung động rồi.

    - Ngươi xác định tin tức này là chuẩn xác?

    Sở Văn Long có chút kích động nhìn người binh sĩ, người binh sĩ gật đầu khẳng định, Sở Văn Long nhất thời mừng rỡ, lầu bầu nói:

    - Thật đúng là “đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu”*
    (DG: * tìm mòn gót mà không thấy, chẳng cần làm gì nó cũng ra. Nghĩa chắc là như vậy )

    - Có nên gọi hắn vào đây hay không?

    Dịch lão hỏi.

    - Không cần, ngàn vạn lần đừng cho hắn biết chúng ta đang cố ý đến gần hắn, tránh cho hắn phản cảm. Phải nhớ dùng mọi biện pháp kéo hắn lại đây, trở thành người của chúng ta, đến lúc đó chúng ta cũng không cần phải sợ mấy lão già kia rồi.

    Sở Văn Long kích động nhìn Dịch lão nói, bộ dáng có chút thất thố, giống như tìm được bảo vật vậy.

    Dịch lão nghe vậy liền nhíu mày, đột nhiên ánh mắt sáng lên nói:

    - Hình như nhà hắn đang cho thuê phòng, không bằng chúng ta cho tiểu thư vào đó ở…
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  4. 3 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Hoàng Ngạo Thiên (19-03-2013),rukuru (17-12-2013),vthseven (09-10-2013)

  5. #18
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 15704
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn158.874
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Sống Cùng Biểu Tỷ
    Tác giả: Tô Phái

    Chương 17: Địch ý

    Nhóm Dịch: Nòng Nọc
    Nguồn: 4vn.eu

    Tần Thiên theo cảnh vệ rời khỏi tầng chín, lại nghĩ tới những lời vừa rồi của Sở Tương Tương, vì thế bèn để cho cảnh vệ dẫn hắn đến khu y tế của quân đội.

    Tần Thiên theo cảnh vệ vào bên trong, vừa lúc trông thấy một nữ quân y đang giúp Sở Tương Tương băng bó. Sở Tương Tương trông thấy Tần Thiên tới thì vui mừng ra mặt, hướng về hắn nở một nụ cười.

    - Tần Thiên, anh ngồi xuống trước đi, em không sao rồi.

    Sở Tương Tương nhìn Tần Thiên nói. Tần Thiên gật đầu, cảm ơn người cảnh vệ dẫn đường, sau đó ngồi xuống một chiếc ghế, nhìn nữ quân y đang băng bó cho Sở Tương Tương.

    Không tới vài phút, vết thương Sở Tương Tương đã bó kỹ, nàng từ trên ghế đứng dậy, đã có thể đi lại chậm rãi. Một bên Tần Thiên thấy vậy không khỏi ngẩn người, như vậy có quá nhanh không, hắn biết vết thương Sở Tương Tương không phải quá nặng nhưng cũng không thể đi lại nhanh như vậy chứ.

    - Hì hì, Tần Thiên, anh có phải ngạc nhiên lắm không, trong này có bí mật, anh muốn biết không?

    Sở Tương Tương nháy mắt nói với Tần Thiên, đôi mắt chứa ý cười vô cùng khả ái.

    - Bí mật?

    Tần Thiên ngơ ngơ.

    - Hi hi, anh xem.

    Sở Tương Tương vươn ngón tay thon ra trước mặt Tần Thiên, cầm lấy một con dao găm bên cạnh, đội nhiên cắt xuống tay, khiến Tần Thiên giật nảy mình mà kêu to, vừa định ngăn cản thì đã không kịp, hoa đã tàn tranh đã nát, máu tươi liền chảy ra.

    - Em làm gì thế Tương Tương?

    Tần Thiên vội bắt lấy tay Sở Tương Tương, một tay vớ đám bông băng bó còn sót lại trên bàn đắp vào tay nàng, nhưng Sở Tương Tương lại ngăn lại.

    - Không cần lo đâu anh, nhìn ngón tay em đi.

    Sở Tương Tương đưa ngón tay ra, Tần Thiên nghi hoặc nhìn sang, đôi mắt trợn trừng, miệng há to hết cỡ.

    - Chuyện này là sao?!

    Tần Thiên nhìn ngón tay Sở Tương Tương mà giật mình, vết thương trên tay nàng không ngờ trong có mười mấy giây mà đã khép lại như chưa từng bị thương, chỉ còn lại vài giọt máu để chứng minh Tần Thiên không hoa mắt.

    Tần Thiên không thể tin được nhìn kỹ ngón tay Sở Tương Tương, cầm bông lau chỗ máu bên cạnh, lại nhìn chút nữa, ngay cả sẹo cũng không có, trong lòng không khỏi rung động vô cùng.

    - Hì Hì, anh Tần Thiên, anh đừng ngạc nhiên, đây là năng lực đặc thù của em, cũng giống dị năng của anh vậy, anh có thể chạy nhanh thì em có thể tự phục hồi vết thương. ( nếu khó tưởng tượng thì nó giống như người Namec trong Dragonball í )

    Sở Tương Tương có chút đắc ý nói, giống như nàng vừa thắng bạc vậy.

    - Còn có năng lực này à?

    Tần Thiên thầm nghĩ, nhớ tới lúc Ba ba Ca giới thiệu về dị năng cho hắn có nói qua loại năng lực tự hồi phục này, Tần Thiên bèn gọi Ba Ba Ca để hỏi xem Sở Tương Tương có phải lợi hại như vậy hay không.

    - Báo cáo chủ nhân, trong thân thể nàng chẳng qua cũng chỉ là có dòng máu của loại năng lực này, không phải tinh thuần. Nếu là dòng máu tinh thuần thì chỉ cần không chết cho dù thương nặng đến đâu cũng có thể hồi phục.

    - Sao cơ?!

    Tần Thiên vừa nghe không khỏi kinh hãi bật lên thành tiếng, dọa cho Sở Tương Tương cùng nữ quân y giật mình.

    - Tần Thiên, anh không sao chứ?

    Sở Tương Tương hỏi.

    - A… Không có gì, anh chỉ ngạc nhiên về dị năng của em thôi.

    Tần Thiên vội lấp liếm.

    - Hì hì, mới đầu em cũng kinh ngạc lắm, sau này quen đi thì không còn cảm giác gì nữa.

    - Đúng rồi anh Tần Thiên, em hôm nay vừa về qua trấn Quảng Châu, đợi chân em lành hẳn anh dẫn em đi dạo một chút có được không?

    Sở Tương Tương đôi mắt long lanh nhìn Tần Thiên nũng nịu nói.

    - Ừ, không vấn đề gì, chờ chân em khỏi hẳn anh dẫn em đi khắp Quảng Châu một lần.

    Tần Thiên cười nói, nhìn bộ dáng khả ái của Sở Tương Tương, không nhịn được vuốt mũi nàng một cái, động tác rất tự nhiên. Sở Tương Tương mặt đỏ lên, bộ dạng lúng ta lúng túng lại càng thêm đáng yêu.

    - Ha ha, trông kìa, tại em đáng yêu quá nên anh không nhịn được.

    Tần Thiên cười nói.

    - Tương Tương!

    Đúng lúc này từ của vọng tới tiếng gọi của một người đàn ông, sau đó một thanh niên tầm hai mươi tuổi tướng mạo đẹp đẽ bước tây, một thân đồ tây trắng toát, cao chừng một mét bảy lăm, tóc ngắn gọn gang, mắt đeo kính đen, tay cầm một hộp quà lớn, vẻ mặt hớn hở đi tới. Trông thấy Tần Thiên và Sở Tương Tương đang ôm ấp thì khựng lại.

    - Anh họ tới a.

    Sở Tương Tương thấy người thanh niên thì kêu lên có phần hưng phấn, nhưng cũng không bước tới.

    - Ừ, anh vừa về, có mua cho em ít quà, nghe nói em bị thương hả. À vị này là…?

    Thanh niện nhìn Sở Tương Tương nói rồi quay sang Tần Thiên.

    - À, quên không giới thiệu cho anh đây là Tần Thiên, là anh ấy cứu em… Tần Thiên, đây là anh họ em Tống Vũ.

    - Xin chào!

    Tần Thiên nhìn Tống Vũ cười nói, đưa tay qua. Tống Vũ cũng gật đầu đưa tay bắt lại đáp lễ rồi rút lại ngay, đối với Tần Thiên cũng không có bao nhiêu hứng thú. Sau đó hắn đi tới gần Sở Tương Tương, muồn đưa tay xoa đầu nàng, không ngờ Sở Tương Tương né đi, khiến sắc mặt của hắn trong giây lát vô cùng khó coi, sau đó lại khôi phục bộ dáng ban đầu.

    - Anh em hai người đã lâu không gặp, tôi không quấy rầy nữa.

    Tần Thiên mỉm cười nói rồi bước đi.

    - Không sao đâu, em cùng anh họ cũng thường gặp mặt, không có gì phải ngại đâu, Tần Thiên anh hay là cứ ở lại đi.

    Sở Tương Tương đột nhiên ôm cổ Tần Thiên giữ lại.

    Bên cạnh Tống Vũ thấy hết, trong mắt hiện một tia tàn khốc, hung tợn nhìn chằm chằm Tần Thiên, mà Ba Ba Tạp trong đầu Tần Thiên cũng nhắc nhở Tống Vũ có địch ý với hắn.

    Không cần nói cũng biết, Tần Thiên từ cách Tống Vũ nhìn Sở Tương Tương là biết, nhưng không ngờ Sở Tương Tương lại mạnh bạo như vậy.

    - Cái này… anh nghĩ chắc không cần đâu, chiều nay còn có tiết, ta về trước đây.

    Tần Thiên rút tay Sở Tương Tương ra, trong mắt nàng liền hiện vẻ thất vọng.

    - Vật cũng được, nhưng anh phải gọi điện cho em nhé, chờ chân em tốt anh nhất định phải đưa em đi dạo Quảng Châu đó, em cho anh số điện thoại nè.

    Sở Tương Tương nói xong lấy cây bút viết vào lòng bàn tay Tần Thiên dãy số.

    - Nhớ gọi cho em đó.

    Sở Tương Tương nở một nụ cười mê hoặc nói.

    - Ừ, anh đi đây.

    Tần Thiên đáp lời, sự ghen tuông của Tống Vũ đến ngay cả nữ quân y cũng thấy được. Tần Thiên không quan tâm mà cũng không muốn dính dáng tới mấy tên công tử như Tống Vũ.

    Tần Thiên vừa bước ra cửa thì Dịch lão đi tới, bèn phái người lái xe đưa hắn về, còn nói nếu rảnh thì tới chơi với Sở Tương Tương, câu nói này khiến Tần Thiên phải hoài nghi không biết ý Dịch lão này là gì.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  6. 3 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Hoàng Ngạo Thiên (19-03-2013),rukuru (17-12-2013),vthseven (09-10-2013)

  7. #19
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 15704
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn158.874
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Sống Cùng Biểu Tỷ
    Tác giả: Tô Phái

    Chương 18: Sự hấp dẫn của thục nữ

    Nhóm Dịch: Nòng Nọc
    Nguồn: 4vn.eu

    Rất nhanh, Tần Thiên liền bị đuổi về tiểu khu của mình, Tần Thiên sợ xe quân sự quá nổi bật khiến mọi người để ý nên để cho lái xe dừng ở cửa tiểu khu, cảm ơn bác tài xong liền đi vào bên trong.

    Rời khỏi quân khu, Tần Thiên cảm giác lòng mình như buông được một gánh nặng lớn, tư lệnh quân khu thiếu hắn một cái nhân tình làm cho hắn cảm thấy chuyện báo thù cho cha mẹ có thêm phần hy vọng, không bao lâu nữa là có thể tự tay đâm kẻ thù, hiện tại cái Tần Thiên thiếu chỉ là thế lực, đêm nay hắn định đi tìm Phong Tử thương lượng cẩn thận một phen rồi chuẩn bị hành động.

    Nghĩ đến đây thì Tần Thiên đã về tới nhà mình, đột nhiên, hai mắt hắn tỏa sáng, một thân hình mềm mại xuất hiện trước mặt, nhìn kĩ thì nhận ra dì Triệu đang xách một rương đồ bộ dáng mệt mỏi đi lên tầng.

    Dì Triệu là hàng xóm của Tần Thiên, tên là Triệu Nhã Chi, là một quả phụ, có một con gái đang học cấp ba, ở tiểu khu mở một cửa hàng bách hóa.

    Triệu Nhã Chi mặc dù hơn ba mươi nhưng diện mạo không hề có dấu hiệu tuổi tác, vẫn cực kì xinh đẹp, một ánh mắt cũng đủ khiến người người rung động, hơn nữa vóc dáng giữ gìn cực kì tốt, lồi lõm đủ cả, làn da trắng ngần, tướng mạo xinh đẹp, bộ ngực cao vút như thiếu nữ, nhất là đồn bộ căng tròn, so với thiếu nữ càng thêm hấp dẫn, kết hợp với hương vị nữ nhân thành thục đặc biệt toát trên người dì Triệu càng làm cho nhiều người đam mê, muốn đem dì thành nữ nhân của mình, nhưng Triệu Nhã Chi cho đến giờ vẫn chưa vừa ý ai.

    Tần Thiên nhìn bộ dạng cực khổ của Triệu Nhã Chi lien bước nhanh tới.


    - Triệu di, để ta giúp người.

    Triệu Nhã Chi nghe có người gọi liền ngoảnh lại, thấy là Tần Thiên liền nở nụ cười mê người.

    - Ồ là tiểu Thiên à, vậy làm phiền cậu !

    Triệu Nhã Chi mỉm cười nói, rồi đưa cái thùng cho Tần Thiên. Tần Thiên lập tức giang hai tay ôm tới, một tay bên trên, một tay bên dưới từ phía eo thon của Triệu Nhã Chi ôm qua.

    Nhưng không ngờ tốc độ Tần Thiên quá nhanh, mu bàn tay phải của hắn liền áp lên một chỗ mềm mại, cực kì thoải mái, căng tròn, nóng bỏng. Không cần nhìn Tần Thiên cũng biết một tay của mình vừa đặt ở ngực Triệu Nhã Chi rồi.

    Triệu Nhã Chi không ngờ tay Tần Thiên sẽ đụng nơi đó của mình, kể từ mười năm trước khi chồng mất, chỗ đó còn chưa có nam nhân chạm vào, vừa rồi bị Tần Thiên động tới, theo bản năng thân thể Triệu Nhã Chi rung lên, trong miệng phát ra tiếng rên khẽ, một mùi hương mê người phả vào mặt Tần Thiên khiến hắn tim đập mạnh chân không vững, nhất thời quên không rụt tay ở ngực nàng lại, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cái khe mê hồn kia.

    Hôm nay Triệu Nhã Chi mặc quần áo công sở, áo sơ mi màu lam, không biết vì cái áo quá nhỏ hay bộ ngực Triệu Nhã Chi quá lớn, cái áo công sở nhìn cực kì chật, nút áo đã được cài hết mức rồi, không nghĩ tới vừa chạm vào liền có sự cố, tạch một tiếng nút áo bay toán loạn, vạt áo tung ra, ngực Triệu Nhã Chi nhảy ra, hai khối cầu trắng như tuyết lộ ra phân nửa, còn có viền ren đen, bị Tần Thiên nhìn thấy hết, mơ hồ có thể thấy hạt đậu đỏ nổi lên, tiểu đệ Tần Thiên liền trở nên hưng phấn, cờ trắng đã phất.

    - A!

    Triệu Nhã Chi nhất thời kinh hãi, khuôn mặt đỏ lên, muốn đem tay che xuân quang lại nhưng hai tay đang ôm cái thùng, đặc biệt là Tần Thiên vẫn đang chằm chằm nhìn vào hai khối cầu to lớn, trắng muốt, bàn tay trái lại áp chặt vào ngực nàng khiến nàng xấu hổ chỉ muốn chui xuống đất.

    -Tiểu vô lại, mau nhắm mắt… còn không ôm lấy giúp dì!

    Triệu Nhã Chi xấu hổ mắng.

    - Nha!

    Tần Thiên vội lấy lại tinh thần, nhanh tay ôm lấy cái thùng nhưng bàn tay vô tình mà như cố ý đụng vào bộ ngực đã lộ ra phân nửa khiến Triệu Nhã Chi càng thêm rung động, trong lòng ngứa ngáy, thầm mằng Tần Thiên là tiểu sắc lang rồi vội vàng đưa hai tay khép áo lại.

    Bất quá vì nút áo bay đi mất, nên y phục căn bản kéo cũng bằng thừa, Triệu Nhã Chi càng dùng sức kéo càng đem hai khối cầu đè ép biến hình, nhất là áo nàng vải vốn mỏng manh, vừa dùng lực quang cảnh bên trong lại lộ ra, thấy rõ đường viền của áo ngực, cộng thêm khe sâu lộ ra, trắng nõn nà, làm cho thanh niên chưa biết mùi đời như Tần Thiên chỉ muốn nhào tới đè Triệu Nhã Chi ra.

    - Lại nhìn, còn không đủ à, tiểu sắc lang (DG: không nhìn mới lạ, đủ thế nào đc)

    Triệu Nhã Chi xấu hổ mắng, Tần Thiên vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Triệu Nhã Chi. Triệu Nhã Chi nhìn bộ dạng ngượng ngùng của Tần Thiên thì không khỏi buồn cười, nhưng trong lúc vô tình nhìn thấy tiều huynh đệ đang ưỡn ngực ngẩng cao đầu thì trong nháy mắt tâm hồn đại loạn.(DG: giờ mới biết “tiểu” nhưng không có “nhỏ” đâu à nha)

    Nói về phụ nữ, ba mươi như lang bốn mươi như hổ, Triệu Nhã Chi đang ở giữa cái tuổi như lang như hổ, nhưng lại không có nam nhân bên cạnh, làm cho nàng tịch mịch khó chịu, không nhịn được chỉ có thể dùng ngón tay giải quyết, hôm nay thấy tiểu đệ Tần Thiên hào khí bừng bừng thì không khỏi nghĩ ngợi, nhưng nghĩ lại thấy Tần Thiên nhỏ hơn mình mười mấy tuổi thì ý nghĩ vừa hiện ra liền biến mất.

    - Đi thôi, ngây người đó làm gì, mau giúp dì Triệu mang lên đi

    Triệu Nhã Chi hai tay che ngực, liếc mắt nhìn Tần Thiên một cái rồi lập tức xoay người bước lên lầu, Tần Thiên vội vàng đuổi theo, không nhanh không chậm đi sau Triệu Nhã Chi, nhìn hương đồn phong mãn (DG: nói mông to thì thô thiển quá nên anh em tự hiểu nha) rung động theo mỗi bước chân làm Tân Thiên không khỏi nuốt nước bọt, không cản được suy nghĩ đen tối làm sao để có thể đè Triệu Nhã Chi ra.

    Rất nhanh, hai người lên đến nơi, Triệu Nhã Chi lấy chìa khóa ra mở cửa đi vào, Tần Thiên vội di theo, thuận chân đóng cửa lại.

    - Tiểu Thiên, cậu đặt nó vào trong góc phòng khách được rồi, dì đi trước thay y phục, khát nước thì vào tủ lạnh lấy nước nha.

    Triệu Nhã Chi chỉ hướng cho Tần Thiên xong liền xoay người vào phòng, Tần Thiên đêm đồ đặt trên mặt đất, cảm giác miệng khô lưỡi đắng, liền chuẩn bị vào tủ lạnh kiếm chai nước giải khát, không nghĩ tới vô tình phát hiện cửa phòng Triệu Nhã Chi không khóa, bèn khẽ mở ra một khe hở nhỏ.

    - Chà, đây chẳng phải là cố ý dụ dỗ ta sao ?!

    Tần Thiên nhìn vào khe hở thầm nghĩ, trong lòng do dự có nên nhìn tiếp hay không. Chợt nghe bên trong truyền đến tiếng cởi y phục sột soạt của Triệu Nhã Chi, thôi thì kệ mẹ nó, Tần Thiên nhẹ nhàng ngồi xuống, híp mắt nhìn vào trong.

    Bên trong, Triệu Nhã Chi quay lưng về phía Tần Thiên, nửa người bên trên chỉ mặc mỗi áo ngực lộ ra lưng trắng non mịn, trong lúc Triệu Nhã Chi luồn tay sau chuẩn bị cởi áo ngực thì bên ngoài Tần Thiên không nhịn được muốn mở khe cửa rộng ra một tí, song không nghĩ tới vừa động đến cửa lại phát ra âm thanh, Triệu Nhã Chi ngừng động tác,lập tức nhìn ra ngoài, đúng lúc thấy Tần Thiên đang rình oi thì ngẩn người, đầu óc trở nên trống rỗng.

    Triệu Nhã Chi nhìn ra cửa, nhanh chóng cầm ga giường che người, sau đó đi ra cửa, mở cửa ra nhìn Tần Thiên đang đỏ mặt đứng đó.

    Giờ phút này Tần Thiên không biết nói gì cho phải, rình coi bị bắt được thì giải thích cũng vô dụng, chỉ có thể cúi đầu chờ bị mắng, hi vọng Triệu Nhã Chi không nói với Tiêu Du là tốt rồi. Nếu như Tiêu Du biết mình rình coi Triệu Nhã Chi thay y phục thì thảm rồi.

    Bất quá ngoài ý muốn là Tần Thiên chờ mãi cũng không nghe thấy Triệu Nhã Chi mắng hắn.

    - Tiểu Thiên, thân thể dì có đẹp không?

    Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nhẹ giọng nói, nhìn khuôn mặt trẻ hơn mình mười mấy tuổi, trong lòng Triệu Nhã Chi một chút lửa giận cũng không có, ngay chính nàng cũng cảm thấy kì quái.

    - A… Đẹp... đẹp lắm!

    Tần Thiên có chút khẩn trương, cũng không biết Triệu Nhã Chi có ý gì.

    - Đẹp thật không? Nhưng dì Triệu cũng đã hơn ba mươi rồi, nơi đó còn đẹp sao?

    Triệu nhã Chi nhìn Tần Thiên, giọng nói lại có chút giống như tiểu nữ sinh làm nũng vậy, bất quá trong lúc sợ hãi Tần Thiên không phát hiện ra chút nào.

    - Không già, dì Triệu không già chút nào, chỉ như thiếu nữ thôi!

    Tần Thiên theo bản năng mà nói.

    - Ha ha, tiểu tử, cậu chưa có ngắm nữ nhân khác, tự nhiên thì cho là như vậy rồi, chờ cậu ngắm những nữ nhân khác, cậu cũng không sẽ nói như vậy rồi.

    Triệu nhã chi nhìn Tần Thiên cười nói.

    Tần Thiên vừa nghe liền muốn phản bác, cái gì mà chưa từng ngắm gái chứ, mình có thâm niên nghiên cứu JAV đó… cái này Tần Thiên không dám nói ra.

    - Không đâu, dì trong lòng ta vĩnh viễn là xinh đẹp nhất.

    Tần Thiên cúi đầu nói.

    - Ha ha, tốt lắm, lần này dì cũng không trách cậu, lần sau thì không dễ thế đâu, tiểu sắc lang mau về đi.

    Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên nói. Tần Thiên vừa nghe nhất thời như được đại xá, liên tục nói cám ơn, ngay sau đó nhanh chóng chạy mất.

    Triệu Nhã Chi nhìn Tần Thiên rời đi, trong miệng thẹn thùng mắng một câu tiểu sắc lang, sau đó xoay người trở lại phòng, ngồi trên giường đem tấm ga bỏ xuống, lầu bầu nói:
    - Chết người, làm hại ta nơi đó cũng … rồi. (DG: Mình thích cách suy nghĩ của các bạn)

    Sau đó Triệu Nhã Chi liền cởi quần ra, một tay đưa xuống khu cấm địa, một tay đưa lên bộ ngực ngạo nghễ, phủ lên khối cầu lớn, bắt đầu tự an ủi, trong miệng khẽ phát ra tiếng rên tiêu hồn.

    DG: Lần đầu dịch truyện đã vớ phải bộ sắc nặng rồi, chắc theo hết bộ này ta tinh kiệt thân vong mất.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  8. 2 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    rukuru (17-12-2013),vthseven (09-10-2013)

  9. #20
    Huy chương
    100
    Tu Vi Hư Tiên
    Chân Nguyên: 3719 / 3719
    Thần Thức: 14183 / 15310
    Kinh Nghiệm: 18%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi42.551
    » Mcoin: 390.010
    » Jewel: 60.942
    » Đã cảm ơn1.029
    » Được cảm ơn94.678
    » Danh vọng6000
    » Yahoo
    Sống Cùng Biểu Tỷ
    Tác giả: Tô Phái

    Chương 19: Cực phẩm tiểu la lỵ

    Dịch Giả: heartlove02
    Biên Tập: BM.KimDung
    Nhóm Dịch: Nòng Nọc
    Nguồn: 4vn.eu


    Tần Thiên từ trong nhà Triệu Nhã Chi đi ra ngoài, dục hỏa bốc lên toàn thân rất khó chịu, trong đầu luôn hiện lên hình ảnh thân thể mê người của Triệu Nhã Chi, đáng tiếc không thể đem nàng ta ăn được , nếu không được thưởng thức hương vị thục nữ thì chắc chắn rất tuyệt vời a.

    Nghĩ tới đây thì Tần Thiên lấy ra chiếc chìa khóa để mở cửa nhà mình đi vào, đi thẳng tới phòng tắm giội nước lạnh lên người cho dục hỏa hạ bớt, sau đó từ trong túi quần lấy ra phong thư mà Sở Văn Long đưa cho hắn Xé phong thư ra rồi rút ra một chiếc thẻ nhớ, Tần Thiên nhìn một chút rồi xoay người vào gian phòng từ trong ngăn kéo lấy ra một cái đầu đọc thẻ nhớ, đem thẻ nhớ đó cắm vào, sau đó mở máy tính ra đem cái đầu đọc thẻ nhớ cắm vào.

    Rất nhanh dữ liệu thẻ nhớ liền hiện ra,Tần Thiên liền bấm mở, bên trong tài liệu mô tả về một thế giới dị năng.

    Đầu tiên đập vào mắt là tư liệu về Long Tổ.

    Long Tổ là tổ chức bí mật của quốc gia, ngay từ lúc chiến tranh thế giới thứ hai đã tồn tại, nhưng lúc ấy lại không mang tên Long Tổ mà đặt tên là Dị năng giả, nhân số rất ít, là hộ vệ ẩn hình của các lãnh đạo trọng yếu trong quốc gia.

    Sau khi chiến tranh thế giới lần thứ hai kết thúc, quốc gia đã bí mật phát triển mạnh Long Tổ, từ ban đầu làm nhiệm vụ hộ vệ bên cạnh cho các nhân vật trọng yếu thì về sau được phái đi làm các loại nhiệm vụ khó khăn khác nữa, đến hiện tại thì Long Tổ đã là một lực lượng trọng yếu đảm bảo an toàn trị an quốc gia, hiện tại toàn bộ các khu vực khác nhau trên đất nước đều có thành viên của Long Tổ hoạt động, họ đang bí mật duy trì hòa bình trong từng khu vực khác nhau, trợ giúp quốc gia tiêu diệt hàng loạt phần tử cực đoan.

    Tần Thiên cảm thấy rất hứng thú trong việc gia nhập Long Tổ, có rất nhiều chỗ tốt, một khi gia nhập long Tổ là có thể thoát khỏi thân phận người bình thường, các chế tài luật pháp không có ước thúc với thành viên Long Tổ, đồng thời còn có quyền sanh sát trong tay, đối với những kẻ xấu gây nguy hại có thể tiền trảm hậu tấu( DG: giết rùi mới trả lời .. bá đạo quá ), dĩ nhiên người ngươi giết phải là người có tội, nếu giết lung tung vô tội vạ sẽ gặp phải trừng phạt của Long Tổ, bên trong Long Tổ có Chấp Pháp đường có luật riêng để chế tài thành viên Long Tổ, đây là vì phòng ngừa thành viên Long Tổ lạm sát kẻ vô tội, tránh cho việc thành viên duy trì an ninh quốc gia lại trở thành kẻ xấu.









    - Lại có thể tự xây dựng lực lượng của chính mình!

    Tần Thiên kinh hãi kêu lên khi thấy được dòng chữ này trên tài liệu, thành viên Long Tổ lại có thể tại chính khu vực quản hạt của mình mà xây dựng thế lực cho bản thân, tỷ như bản thân thống nhất lực lượng hắc đạo làm thổ hoàng đế, hơn nữa lúc cần thiết còn có thể mời chính phủ địa phương ra mặt hiệp trợ, hơn nữa tất cả doanh thu trong địa bàn quản lý lại không cần phải nộp lên mà hoàn toàn là của mình, dĩ nhiên điều kiện kiên quyết là không làm nguy hại quốc gia, hơn nữa việc hiệp trợ với chính phủ địa phương là để ổn định trị an xã hội.

    - Xem ra ta phải gia nhập Long Tổ, đến lúc đó ta thành lập tổ chức hắc đạo sẽ có nhiều thuận lợi hơn.

    Tần Thiên nói thầm đó lại nhìn xuống tiếp theo.

    Phía dưới nội dung là giới thiệu về thế giới dị năng giả, cũng không phải chỉ có Hoa hạ có dị năng giả mà trên thế giới các nơi đều có. Dị năng giả được chia làm hai loại, một loại là Tiên Thiên dị năng chính là tự thân sinh ra siêu năng lực, còn một loại khác là hậu thiên dị năng giả, thân thể thông qua do khai phá, đạt tới ngưỡng vượt xa năng lực người bình thường, lấy thí dụ như thông qua dược vật, tại thế kỷ này đây là phương pháp phổ biến nhất nhưng cũng chưa thành thục, vẫn còn trong giai đoạn thí nghiệm.

    - Ba Ba Ca, năng lực của ta thuộc về hậu thiên dị năng sao.

    Tần Thiên hỏi Ba Baca

    - Không phải, dị năng của chủ nhân không thuộc về hậu thiên dị năng, mặc dù nói là giúp người tự tạo ra dị năng, nhưng đúng ra mà nói thì thật ra là đang giúp chủ nhân thức tỉnh dị năng của bản thân, chỉ bất qua ta trước phải dùng người máy cấy gen vào huyết mạnh của người, như vậy mới có thể thức tỉnh dị năng bản thân người.

    Ba Baca nói.

    - Cái gì! Trong huyết mạch Bản thân ta có siêu năng lực, nói như vậy là ta thuộc về Tiên Thiên dị năng giả, vậy tại sao lại không tự động thức tỉnh hả?

    Tần Thiên không giải thích được liền hỏi.

    - Chủ nhân, dị năng thức tỉnh là cần cơ hội, cũng không phải mỗi dị năng giả đều có thể thuận lợi thức tỉnh, có một số người cho đến chết cũng không cách nào thức tỉnh được dị năng bản thân, bởi vì hắn không tìm được cơ hội, mà ta là vì người mà tạo ra cơ hội.

    Ba Baca nói.

    - À, thì ra là như vậy.

    Tần Thiên thầm nghĩ, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục nhìn xuống, phía dưới nội dung là giới thiệu các loại dị năng cùng các quốc gia có tổ chức dị năng.

    Trên thế giới có ba quốc gia là có tổ chức dị năng lợi hại nhất, phân biệt đó là : Hoa Hạ Long Tổ, Mỹ Quốc Chiến Thần, Nhật Bản Thần Xã, là ba quốc gia trên thế giới có tổ chức dị năng cường đại nhất.

    Ba cái quốc gia này thực lực không hơn kém nhau nhiều lắm, luôn cân bằng và kiềm chế lẫn nhau.

    - “Cộc cộc”. Tần Thiên anh , mở cửa nhanh ta đến rồi!

    Tần Thiên đang nhìn xem thì đột nhiên phía bên ngoài truyền tới âm thanh thanh thúy của một cô bé, Tần Thiên vừa nghe lập tức rút ngay đầu đọc thẻ nhớ mang ra ngoài cất vào trong ngăn kéo, sau đó liền nhanh chóng ra mở cửa.

    Ngoài cửa, một thiếu nữ 16 , 17 tuổi thật mỹ lệ với đồng phục học sinh đang đứng ở đó, thiếu nữ bộ dáng ước chừng 1m65, tóc dài xõa vai, khuôn mặt trái xoan, ngũ quan thanh tú , đôi mắt to long lanh không ngừng nhấp nháy, nhìn qua cực kỳ đáng yêu, nàng chính là con của Triệu Nhã Chi, Triệu Tiểu Nhã.

    - Tiểu Nhã, sao em lại sang đây, em không đi học sao?

    Tần Thiên nhìn qua thiếu nữ, ánh mắt quét qua bộ ngực của nàng, mặc dù đồng phục học sinh rất rộng nhưng vẫn không cách nào ngăn trở được bộ ngực đang phát dục của Triệu Tiểu Nhã.

    - Hì hì, em chiều nay không cần đến lớp, em muốn anh cùng em đi ra ngoài mua quần áo được không?!

    Triệu Tiểu Nhã ôm cổ Tần Thiên làm nũng, đem cánh tay Tần Thiên trực tiếp đặt ở nơi eo thon của nàng, nhất thời một cỗ khí tức mềm mại cảm giác từ cánh tay truyền lên, cực kỳ thoải mái.

    - Ha ha, Tiểu Nhã em cũng lớn rồi mà còn ôm ấp anh như vậy, người khác sẽ bàn tán đấy.

    Tần Thiên nhìn Triệu Nhã, một tay lấy tay từ Triệu Tiểu Nhã từ nơi đó rút ra, mặc dù vừa rồi chiếm tiện nghi, nhưng Tần Thiên vẫn xem Triệu Tiểu Nhã là em gái , cho nên đối với Triệu Tiểu Nhã không có ý nghĩ không an phận.

    - Không, người ta rất thích ôm anh mà, ôm anh mới có cảm giác an toàn, hơn nữa anh là anh của em, sợ người ta nói cái gì cơ chứ, trừ phi trong lòng anh có quỷ có phải không hả anh Tần Thiên?

    Triệu Tiểu Nhã nhìn Tần Thiên cười nói.

    - Làm sao có thể chứ, em là em gái của anh, anh chỉ sợ người khác hiểu lầm em, đến lúc đó ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của em mà thôi.

    Tần Thiên nhìn Triệu Tiểu Nhã lung túng nói, trong lòng thầm nghĩ tiểu nha đầu này sao ăn nói ngày càng lợi hại a.

    - Hì hì, em không sợ, bọn họ thích nói gì cứ nói, em vẫn thích ôm anh, bọn họ chắc là đố kỵ sao lại không có em gái xinh đẹp như em để ôm.

    Triệu Tiểu Nhã nói xong lại một lần nữa cầm lấy một cánh tay Tần Thiên ôm lấy, lần này ôm thật sự rất chặt, dường như cố ý cầm lấy tay Tần Thiên cọ cọ thêm một chút vào hai khối mềm mại kia, khiến cho Tần Thiên tim đập nhanh, phía dưới dần ngẩng cao đầu lên, may là Triệu Tiểu Nhã không có phát hiện ra.

    - Ách … được rồi, trước tiên vào nhà đi, anh đi lấy cho em lon nước ngọt nha.

    Tần Thiên vội vàng nói, rút tay ra đi về phía tủ lạnh, nếu còn tiếp tục như vậy chỉ sợ hắn không nhịn được đẩy ngã Triệu Tiểu Nhã ra, vậy thì hỏng rồi, Triệu Nhã Chi cùng chị của mình sẽ tuyệt đối không bỏ qua cho mình.

    Triệu Tiểu Nhã nhìn bộ dáng Tần Thiên bỏ chạy trối chết thì cười hắc hắc, trong mắt hiện lên một tia giảo hoạt, sau đó cũng bước tới phòng khách.


    Chữ Ký của: MrElton
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của MrElton

  10. 2 thành viên đã cảm ơn MrElton cho bài viết này:
    rukuru (17-12-2013),vthseven (09-10-2013)

Trang 4/41 ĐầuĐầu ... 2345614 ... CuốiCuối

Bạn có thể tìm thấy diễn đàn trên Google với từ khóa:

song cung bieu ty

Sống Cùng Biểu Tỷ

song cung bieu ty chuong 202

song cung bieu ty chuong 30

download sống cùng biểu tỷ

song cung bieu ty 4vn

http:mangaclub.vnforumthreads8298-Song-Cung-Bieu-Ty-Chuong-155.htmlpage14

sống cùng biểu tỷ 4vn

truyen song cung bieu ty chuong 789

truyen song cung bieu ty

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  

19370
Lượt xem