Trang 9/96 ĐầuĐầu ... 789101119 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 41 tới 45 của 478

Chủ đề: Cực Phẩm Tài Tuấn - Full

  1. #41
    Người yêu
    Huy chương
    87
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3254 / 3254
    Thần Thức: 8921 / 11700
    Kinh Nghiệm: 79%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi26.765
    » Mcoin: 163.586
    » Jewel: 95.125
    » Đã cảm ơn1.012
    » Được cảm ơn145.362
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cực Phẩm Tài Tuấn
    Tác giả: Phó Kỳ Lân

    Chương 041: Chuyện nhà Trương Nhị.

    Nhóm dịch: lanhdiendiemla
    Sưu tầm by Bạch Sầu - MangaClub.Vn
    Nguồn: Vipvandan

    Thấy tình hình mỗi lúc một xấu, Lý Trung gân cổ lên cãi, cắt ngang lời Cẩu Oa:
    - Ngươi lười biếng ta phạt tiền ngươi là đúng, ta không bênh cháu ta, bọn chúng có làm việc hay không chẳng lẽ ta không biết.

    - Ông nói láo, rõ ràng ông bao che, lần trước chính ông còn tới nói với chúng tôi nhà cháu ông nhiều việc, bảo chúng tôi phải làm thêm.
    Một hạ nhân phòng củi khác cãi lại.

    - Nhị gia, xin người làm chủ cho lão nô với.
    Đúng lúc này một thô sử bà khóc rống lên:

    Người trong phòng đều quay hết sang, nhận ra bà ta, đám hạ nhân nhân đều tỏ vẻ thương hại, hiển nhiên bọn họ đều biết thô sử bà này gặp phải chuyện gì.

    Uyển Nhi thấy bà ta đó khóc tới thương tâm, dịu giọng vỗ về:
    - Ngươi đừng khóc vội, có chuyện gì nói ra đã, Nhị gia mới làm chủ cho ngươi được.

    Bà tử kia thấy Đường Kính Chi gật đầu, lấy tay lau nước mắt, mếu mếu máo máo kể đầu đuôi câu chuyện.

    Thì ra cả nhà bà tử này là gia sinh tử của Đường phủ, con cháu đời đời làm nô tài cho Đường gia, tới ngay cả ở chỗ quan phủ cũng không có chứng minh hộ khẩu, bà ta năm nay hơn 40, do cuộc sống khổ cực, trông cứ như 60 tuổi, nhà chồng cho Trương, tên Trương Bảo, tổn cộng sinh hai đứa con trai, vốn cả nhà bốn người, trước kia cuộc sống không tệ, nhưng Đại nhi tử năm 9 tuổi bệnh nặng qua đời, Trương Bảo không chịu nổi đả kích, sức khỏe mỗi ngày một kém, ba năm sau cũng nhắm mắt xuôi tay.

    Thế là bốn chỉ còn hai, lão bà bà và tiểu nhi tử Trương Thạch nương tựa vào nhau mà sống.

    Trương Thạch sinh ra thứ hai trong nhà, cho nên người quen đều gọi hắn là Trương Nhị, tới năm 10 tuổi, vì tương đối chắc khỏe hơn người cùng tuổi, nên được quản sự Đường gia tuyển vào làm hộ vệ.

    Trương gia chỉ còn lại mỗi một mình Trương Nhị để tiếp nối hương hỏa, cho nên lão bà ta lúc nào cũng run sợ, lo lắng ngày nào đó Trương Nhị chấp hành nhiệm vụ gặp phải kẻ xấu rồi mất mạng, sống thấp thỏm như vậy gần 10 năm, Trương Nhị cũng cưới thê tử, không lâu sau đó lên làm cha.

    Lão bà bà cũng quen chuyện nhi tử làm hộ vệ cho chủ tử, hơn nữa nghe người ta nói nhi tử của mình bản lĩnh không tệ, là hộ vệ giỏi, nên dần an tâm hơn, nhưng ngàn vạn lần không ngờ tai nạn vẫn cứ bổ xuống đầu, sáng ngày hôm qua còn đang yên lành, đi về một chuyến mất đi một cánh tay.

    Đả kích này với Trương gia mà nói là trí mạng, vì Trương gia chỉ còn Trương Nhị là nam đinh trưởng thành.

    Thấy Trương Nhị thành ra như thế, lão bà bà và tức phụ ôm nhau khóc, sau đó tìm đại phu xem bệnh cho Trương Nhị, đại phu tới rồi, nhưng đơn thuốc lại đắt quá mức, hai năm trước Trương Nhị cưới vợ, bao nhiêu tích góp đã tiêu gần hết, về sau sinh con, trong nhà càng túng bấn, sao mua nổi thuốc đắt tiền như vậy.

    Thực sự tới bước đường cùng rồi, bọn họ liền đi tìm Lý Trung, hỏi chuyện Trương Nhị bị thương chủ tử có quản không, Lý Trung sầm mặt mắng hộ vệ không bảo vệ được chủ, hại Nhị nãi nãi bị thương, không đánh đòn đã là may, làm gì còn cho Trương Nhị tiền khám bệnh.

    Bà tức hết cách, đành mặt dầy đi vay mượn khắp nơi, cuối cùng cũng mua được hai thang thuốc cho Trương Nhị.
    *** Bà tức: gọi gội mẹ chồng và con dâu.

    Nhưng hai thang thuốc chỉ đủ cho một ngày thôi, sau này phải làm sao, đang lúc bà tức chỉ biết len lén gạt lệ thì Lý Trung lại chủ động tìm tới tận nhà, chỉ cho bọn họ hai con đường. Một là để tức phụ Trương Nhị còn chưa hết sữa đi làm nãi nương (bà vú) cho nhà khác, như thế có thể kiếm thêm chút tiền.

    Hai là bán đi đứa con trai còn chưa tròn hai tuổi.

    Bà tức nghe tới cách thứ hai thì hoảng sợ, Trương gia khó khăn lắm mới thêm được một nam đinh, sao có thể bán đi như bán đồ, nghĩ đi nghĩ lại chỉ còn cách thứ nhất, để tức phụ Trương Nhị đi làm nãi nương cho người ta.

    Lý Trung quen biết nhiều, nói có thể giới thiệu người cho họ, còn hỏi muốn bao giờ thì đi, lão bà bà vốn nghĩ trong nhà hết tiền rồi, đi càng sớm càng tốt, nhưng tức phụ Trương Nhị cẩn thận hơn một chút, vì trước khi nàng gả cho Trương Nhị, có đứa cháu của Lý Trung từng tới nhà nàng cầu thân, nhưng cha nàng nghe nói đứa cháu kia của Lý Trung không nghề ngỗng gì nên không để ý.

    Trương thị nói mai mới đi, sau đó đợi Lý Trung quay về liền giao con cho bà bà chiếu cố, một mình lén theo sau, Lý Trung không hề biết tới thẳng quán rượu, đứa cháu kia của hắn đã đợi ở đó.

    Bọn chúng vào phòng bao ăn uống, Trương thị thì lén lút tới cửa sổ nghe trộm, nghe được bọn chúng nói chuyện thì sợ hết hồn, thì ra Lý Trung nói chủ tử đã phát tiền thuốc men, nhưng hắn cho hết vào túi, còn định lừa Trương thị tới cho cháu mình.

    Nay nam đinh trưởng thành duy nhất của Trương gia bị tàn phế, đang dở sống dở chết nằm trên giường, nhà chỉ còn lão nương lớn tuổi, nếu mắc lừa, ngay cả người đi đòi lại công bằng cũng chẳng có.

    Trương thị về nhà đem chuyện nghe được kể cho bà bà, bà tức thương lượng, định hôm nay đi tìm đại quản sự cáo trạng, nhưng tìm cả sáng không thấy đại quản sự đâu, trên đường về nhà vừa vặn gặp đám Lục Nhi, nghe nói Nhị gia đang thẩm vấn Lý quản sự ở viện tử của Uyển di nương, liền tới cáo trạng.

    Lão bà bà nói xong nước mắt nước mũi đã nướt hết vạt áo, tất cả mọi người trong phòng trừ Lý Trung đều thương cảm, Đường Kính Chi mặt tối sầm, không ngờ Đường phủ lại có kẻ thú vật như thế.

    Lý Trung muốn cãi cố, nhưng thấy ai nấy phẫn nộ nhìn mình, miệng há ra không nói được lời nào.

    - Người đâu, gọi Thị Mặc, Đại quản gia, cùng với cả quản sự trướng phòng lại đây.
    Đường Kính Chi hận không thể lột da Lý Trung.

    Trướng phòng: phòng kế toán cổ.

    Tiểu nha hoàn đi theo Đường Kính Chi nhanh nhẹn vâng một tiếng chạy ra sân, gọi theo hai người nữa chia nhau đi tìm.

    - Các ngươi còn gì muốn nói nữa không?
    Đường Kính Chi nhìn qua đám hạ nhân trong phòng, những người này theo tới đây chắn chắn không phải chỉ vì làm chứng, còn việc khác tố cáo Lý Trung.

    Một lúc sau nghe thêm được vài tội trạng nữa của Lý Trung thì Thị Mặc mà Đại quản sự nối nhau tới nơi, Thị Mặc đi vào thỉnh an rồi đứng sau lưng Đường Kính Chi, sẵn sàng đợi sai bảo.

    Đại quản sự Từ Phúc năm nay trên 50, người không cao, bụng hơi phệ, bước đi vững trãi ung dung, mặt tươi cười hiều hòa như Phật Di Lặc, đối diện với Đường Kính Chi cũng đúng mực không tỏ ra khúm núm hay xiểm nịnh, lần đầu tiên gặp mặt thực sự, nhưng Đường Kính Chi rất có thiện cảm với ông ta.

    - Người đâu, lấy ghế cho Từ quản gia.

    Từ Phúc tuy chỉ là nô tài, nhưng là một trong số ít lão nhân còn lại của Đường phủ, tận tụy hầu hạ mấy chục năm, không có công cũng bỏ sức, ngay cả Đường lão thái quân thường ngày gặp mặt cũng rất kính trọng. Cho nên Đường Kính Chi vừa dứt lời, lập tức có nha hoàn thi hành, Từ Phúc khách khí vài câu, ngồi xuống ghế.

    - Từ quản gia sáng nay bận chuyện gì thế?
    Đường Kính Chi mở đầu câu chuyện.

    Từ Phúc hơi khom người trả lời:
    - Nhị gia, sáng nay nô tài ra ngoại thành một chuyến, xem đã tới ngày thu hoạch lương thực chưa, thuận tiện thăm Tam gia, Lão thái quân còn bảo nô tài mang theo vài món ăn ngon tới đó.

    Đường Kính Chi ừm một tiếng, chỉ vào Lý Trung:
    - Hôm nay có người cáo trạng Lý Trung nô tài khinh chủ, bớt xén tiền lương, tham ô ngân lượng, lừa gạt nhân thê, phân công không đều, có chứng có cớ đàng hoàng, ông thấy phải xử lý ra sao?

    Từ Phúc nghe vậy nhíu mày, đang chuẩn bị trả lời thì Lý Trung kêu lớn:
    - Đại quản gia, nô tài oan uống quá, lời Nhị gia không phải sự thực, bọn chúng căn bản không có chứng cứ.

    - To gan!
    Từ Phúc mặt nghiêm lại, uy thế phát ra khiến Lý Trung run rẩy không dám nói gì thêm:
    - Nhị gia ngồi ngay trước mặt, còn chưa cho ngươi lên tiếng, làm gì tới lượt ngươi nói? Người đâu, vả miệng 20 cái.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  2. 5 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    conem_bendoianh (22-03-2013),dinhvietquang (28-07-2013),mvpr45 (18-01-2014),NguyenPhanDong (14-01-2014),tempking1970 (05-05-2013)

  3. #42
    Người yêu
    Huy chương
    87
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3254 / 3254
    Thần Thức: 8921 / 11700
    Kinh Nghiệm: 79%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi26.765
    » Mcoin: 163.586
    » Jewel: 95.125
    » Đã cảm ơn1.012
    » Được cảm ơn145.362
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cực Phẩm Tài Tuấn
    Tác giả: Phó Kỳ Lân

    Chương 042: Biến cố chen ngang.

    Nhóm dịch: lanhdiendiemla
    Sưu tầm by Bạch Sầu - MangaClub.Vn
    Nguồn: Vipvandan

    Từ Phúc đi tới đâu bên cạnh đều có mấy thủ hạ đắc lực, nghe vậy liền xông tới, hai người giữ vai Lý Trung, một người vung tay tát.

    "Bốp, bốp, bốp ..."

    Hai mươi cái cát đánh xong, Từ Phúc đứng lên thi lễ:
    - Nhị gia, nô tài vượt quyền rồi, xin người trách phạt.

    Đường Kính Chi phất tay, không để ý, ngược lại còn thấy đánh thế là hơi ít.

    Từ Phúc ngồi trở lại ghế, trả lời câu hỏi vừa rồi:
    - Nhị gia, bớt xén tiền lương phạt gậy 15 cái, giải trừ thân phận quản sự, ngoài ra phạt gấp ba tiền đã bớt xén, trả cho người bị hại. Tham ô ngân lượng, khi tra rõ con số, phạt gấp năm lần, sung công. Phân công không đều, vả miệng 30 cái, an bài lại công tác hạ nhân. Lừa gạt nhân thê, dựa theo tình tiết xử lý, nặng đưa lên quan trị tội, nhẹ thị đánh gậy.

    Từ Phúc nói từng vấn đề một rất rõ ràng, chỉ quên mỗi điều nô tài khinh chủ.

    Lý Trung nghe tới một điều là mặt tái đi một phần, những tội danh này được định đoạt, cả đời này hắn không có cơ hội trở mình nữa.

    Từ Phúc khác Đường Kính Chi, Đường Kính Chi tuy là gia chủ, chưa từng xen vào chuyện vụn vặt ở hậu viện, cho nên Lý Trung không sợ lắm, nhưng Từ Phúc trước giờ luôn là cấp trên trực tiếp của hắn, uy phong bao năm đã nảy mầm trong lòng hắn, cho nên hắn không dám cãi.

    - Nhị gia, người thực sự muốn xử trí Lý quản sự sao?
    Thị Mặc biết Lý Trung là thủ hạ của Đường lão thái quân, nếu Nhị gia xử lý hắn, chẳng phải bằng tát vào mặt Đường lão thái quân sao, cho nên cẩn thận hỏi nhỏ:

    Đường Kính Chi suy nghĩ, biết Thị Mặc lo lắng cái gì, nhưng Lý Trung gây quá nhiều tội ác, không phạt không thể khiến mọi người phục được. Hơn nữa Lý Trung ngầm ức hiếp nữ nhân của y, chuyện này làm sao Đường Kính Chi nuốt trôi cho được.

    Từ Phúc ngồi đường bệ trên ghế, thấy Đường Kính Chi mặt tối đen, hiển nhiên thực sự nổi giận, lên tiếng:
    - Nhị gia, nếu như Lý quản sự phạm nhiều sai lầm như vậy, với tính cách thưởng phạt nghiêm minh của Lão thái quân, hẳn sẽ không thiên vị hắn.

    Đường Kính Chi đang định nói thì bên ngoài có tiếng thông báo, thì ra tiểu nha đầu kia tìm được quản sự trướng phòng rồi, người này tên Chu Hậu, hơn 30, mặc trường sam xanh, người cao gầy, nhưng rất có tinh thần, nhất là đôi mắt chuyển động ánh lên vẻ giảo hoạt và khôn khéo.

    Đợi Chu Hậu hành lễ xong, Đường Kính Chi hỏi:
    - Hôm qua các chủ tử lên núi dâng hương, gặp phải thích khách hãm hại trưởng công tử của Tuyên Uy tướng quân, kết quả Nhị nãi nãi trượng nghĩa ra tay, cứu được người nhưng hộ vệ Đường phủ cũng bị trọng thương, ngươi có biết chuyện này không?

    - Bẩm Nhị gia, nô tài có biết chuyện này, hôm qua lão thái quân về phủ có dặn nô tài, phải cấp tiền chữa trị thuốc men cho mấy hộ vệ trọng thương, cùng vô về gia quyến.
    Chu Hậu khom người đáp:

    - Cấp bao nhiêu?

    - Bẩm Nhị gia, nghe người chuyển lời của lão thái gia cho nô tài nói, mấy người bị trọng thương cần mau chóng trị liệu, cho nên hôm qua nô tài đã cấp tiền rồi, là Lý quản sự lĩnh, còn viết giấy nhận cho nô tài.
    Chu Hậu trước khi tới đã hỏi tiểu nha hoàn xem Đường Kính Chi tìm mình có chuyện gì, nên đã chuẩn bị sẵn, lấy từ ống tay áo ra giấy biên nhận có chữ ký của Lý Trung.

    Đường Kính Chi nhận lấy xem qua, ném trước mặt Lý Trung, lạnh nhạt nói:
    - Lý Trung, ngươi xem tờ giấy này có phải do ngươi ký tên không? Đừng để tới khi bị phạt lại kêu oan ức.

    Lý Trung chẳng cần nhìn cũng biết đó là giấy do mình viết, hiện có giải thích cũng vô dụng, liền nhận hết tội trạng, dập đầu như bổ củi, lớn tiếng cầu xin tha thứ.

    - Ngươi không từ một chuyện xấu xa nào, còn muốn ta tha cho ngươi sao?
    Chuyện gì còn có thể tha, hai chuyện Đường Kính Chi tuyệt đối không tha thứ, một là ức hiếp Uyển Nhi, hai là tham ô tiền mua thuốc.

    Điều thứ nhất không khác gì tát vào mặt y, điều thứ hai bằng với giết người. Hơn nữa chuyện này còn tạo thành ảnh hưởng cực kỳ tồi tệ, nếu truyền ra ngoài, nói hộ vệ Đường phủ bị trọng thương không ai thẻm bận tâm, chẳng những mất mặt, sau này hộ vệ không dốc lòng vì chủ nữa.

    - Từ quản gia, hiện giờ Lý Trung nhận hết tội rồi, ông thấy phải xử phạt ra sao?
    Đường Kính Chi giao quyền xử phạt lại cho đại quản gia để làm theo gia quy, nếu không dùng hình không thỏa đáng sẽ hỏng quy củ.

    Từ Phúc thầm thở dài, đời này Lý Trung coi như hủy rồi, phạt nặng phạt nhẹ không quan trọng, mấu chốt bị gia chủ ghét bỏ, làm sao còn có gì tốt lành? Ông ta chưa nói thì rèm cửa vén lên, tiếp đó một thiếu nữ xinh đẹp đi vào, nhẹ như một cái bóng lướt trên mặt đất, nhìn thấy thiếu nữ này Đường Kính Chi nhíu chặt mày.

    Đường Kính Chi vốn định tiền trảm hậu tấu, không ngờ Đường lão thái quân tai mắt thông thiên, bên này chưa nghĩ xong phạt ra sao, bên kia đã phái người tới.

    - Nô tỳ Hàm Hương bái kiến Nhị gia, Đại quản gia.
    Thiếu nữ đi vào đó toàn thân váy trắng, còn trắng hơn cả tuyết mùa đông, giọng nói trong trẻo như oanh hót, nàng luôn lặng lẽ như một cái bóng, nhưng không ai dám xem thường sự hiện diện của nàng, vì đó là đại nhà đầu theo sát bên Đường lão thái quân, Hàm Hương.

    Đường Kính Chi đưa tay đỡ hờ:
    - Đứng dậy đi, lão thái quân sai ngươi tới sao?

    - Vâng ạ, lão thái quân bảo nô tỳ chuyển lời, chuyện của hậu viện thuộc nữ nhân trông nom, nhị gia bớt quan tâm, chú ý sức khỏe nhiều hơn.
    Hàm Hương giọng nhỏ nhẹ êm ái:

    Hàm Hương không rõ vì sao Đường lão thái quân lại muốn nàng nhất định phải nói những lời này trước mặt hạ nhân, thế chẳng phải cố ý làm mất mặt Nhị gia sao?

    Chẳng lẽ trong mắt lão thái quân, Lý quản sự quan trọng như thế.

    Nói hết, Hàm Hương nhìn khuôn mặt anh tuấn của Nhị gia đã tối sầm, chỉ biết thở dài.

    Mặc dù Hàm Hương hầu hạ bên cạnh Đường lão thái quân đã gần 5 năm, nhưng vẫn không nhìn thấu cách hành xử của bà, khi thì ôn hòa quá mắc, lúc thì lạnh lùng vô tình, không vui một chút thôi cũng đánh chết hạ nhân phạm sai lầm.
    Trong mắt người ngoài được ở bên cạnh lão thái quân làm việc là chuyện rất vinh quang, nhưng không ai biết lúc nào nàng cũng run sợ thận trọng như đi trên băng mỏng.

    Đường Kính Chi không ngờ sự việc phát triển thành ra như thế này, đây là lần đầu tiên từ sau khi y tỉnh lại, Đường lão thái quân lại không nể mặt y.

    Huống hồ y tốn công tra xét nửa ngày trời, khó khăn lắm mới có kết quả, Đường lão thái quân mới sai người tới truyền lời, giống như vung nắm đấm ra nhắm vào mặt kẻ địch, mắt thấy sắp tới đích, đối phương thình lình biến mất, làm nắm đấm đánh vào không khí, loại cảm giác này cực kỳ bức bối.

    Còn đám hạ nhân quỳ xuống đất thì sợ tái mặt, nếu như Đường lão thái quân nhất định thiên vị Lý Trung, vậy thì sau này bọn chúng thảm rồi.

    Chỉ có Lý Trung là mắt sáng lên, mặt đang như tro tàn tức thì khôi phục sinh cơ, hắn cho rằng Đường lão thái quân không muốn hắn bị phạt, cho nên mới làm mất mặt Đường Kính Chi trước đám hạ nhân, dù đầu hắn cúi thật thấp, nhưng khóe miệng nhếch lên càng cao.

    "Một đám nô tài hạ tiện, dám đắc tội với ta, sau này có cơ hội, ta nhất định sẽ cho các ngươi biết thế nào là lợi hại!" Chuyện còn chưa xong Lý Trung đã bắt đầu mưu tính báo thù người chọc tới mình rồi.

    Chỉ duy nhất có Từ Phúc từ đầu tới cuối sắc mặt không mảy may biến đổi, ông theo Đường lão thái quân mấy chục năm rồi, tất nhiên biết Đường Kính Chi có phân lượng trong lòng bà, nếu chẳng phải có chuyện đặc thù, Đường lão thái quân tuyệt đối không làm mất mặt Đường Kính Chi.

    Còn một người nữa cũng chỉ hơi ngạc nhiên là Chu Hậu, rồi bình tĩnh trở lại nhanh chóng, Lý Trung trông có vẻ đã thoát nạn, nhưng làm sao có kết cục tốt cho được, nên chẳng hề hồi hận vì vừa rồi lấy ra tờ giấy biên nhận của Lý Trung ra.

    So với những người này Đường Kính Chi và Lý Trung vẫn còn non lắm.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  4. 5 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    conem_bendoianh (22-03-2013),dinhvietquang (28-07-2013),mvpr45 (18-01-2014),NguyenPhanDong (14-01-2014),tempking1970 (05-05-2013)

  5. #43
    Người yêu
    Huy chương
    87
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3254 / 3254
    Thần Thức: 8921 / 11700
    Kinh Nghiệm: 79%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi26.765
    » Mcoin: 163.586
    » Jewel: 95.125
    » Đã cảm ơn1.012
    » Được cảm ơn145.362
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cực Phẩm Tài Tuấn
    Tác giả: Phó Kỳ Lân

    Chương 043: Có kẻ xâm nhập.

    Nhóm dịch: lanhdiendiemla
    Sưu tầm by Bạch Sầu - MangaClub.Vn
    Nguồn: Vipvandan

    - Hàm Hương cô nương, xin hỏi lão thái quân còn căn dặn gì nữa không?
    Từ Phúc đứng dậy thi lễ hỏi Hàm Hương:

    Hàm Hương đáp lễ, giọng nhẹ nhàng:
    - Nô tỳ chỉ là một nha hoàn, không dám nhận đại lễ của Đại quản gia, trước khi tới đây lão thái quân còn dặn, tạm thời nhốt vào phòng chứa củi, đợi xử lý sau.

    Nụ cười của Lý Trung còn chưa kịp nở ra đã cứng lại trên mặt, hắn không hiểu Đường lão thái quân làm như vậy là có ý gì, nếu muốn bao che cho hắn, thì nên trực tiếp thả hắn ra hoặc gọi hắn tới hỏi mới đúng.

    Nếu không muốn bao che cho hắn thì sao lại làm mất mặt Nhị gia.

    Những hạ nhân khác nghe câu này thì khẽ thở phào, chuyện chưa tới mức tuyệt vọng.

    Đường Kính Chi bị đủ mọi ánh mắt của hạ nhân nhìn vào trong lòng rất bực bội, rõ ràng sắp có kết quả, lão thái quân lại chen ngang, kẻ độc ác thế này sao có thể bỏ qua. Nhưng dù thế nào lời của lão thái quân vẫn phải nghe, cho nên Đường Kính Chi phất tay, y bảo mọi người lui ra.

    Từ Phúc là người cuối cùng đứng dậy cáo từ, để lại một câu đầy thâm ý:
    - Nhị gia, trong lòng lão thái quân, người quan trọng hơn bất kỳ điều gì.

    Trong phòng chỉ còn lại hai người, Đường Kính Chi thấy Uyển Nhi mày nhăn lại đang lo lắng cho mình, bật cười:
    - Uyển Nhi, nàng đừng lo, tên quản sự này ta không tha đâu.

    - Nhị gia...

    Uyển Nhi vốn định khuyên y, nhưng Đường Kính Chi không cho nàng cơ hội, y là gia chủ, nếu ngay cả một tên hạ nhân cũng đấu không nổi, nó thành trò cười lớn, hơn nữa chuyện hôm nay không phải hoàn toàn vô ích, lần sau gặp kẻ gian xảo cứng đầu như Lý Trung, y đã có cách đối phó, coi như được một bài học kinh nghiệm.

    - Uyển Nhi, nàng yên tâm, ta và lão thái quân sẽ không vì chuyện nhỏ này mà mâu thuẫn với nhau đâu. Từ quản gia vừa nói rồi còn gì, trong lòng lão thái quân, ta là quan trọng nhất. Được rồi, ta còn có chuyện, đi trước đây.
    Đường Kinh Chi vừa nói vừa đứng dậy, Uyển Nhi tiễn ra ngoài, đi tới sân, vô tình nhìn thấy một cành cây chìa ra ngoài tường, ôn nhu nói:
    - Sau này rảnh rỗi nên ra ngoài đi lại nhiều hơn, đừng ở trong tiểu viện mãi, cẩn thận buồn sinh bệnh đấy.

    Uyển Nhi cười mỉm cười vâng lời, trong lòng rất vui, dù nàng là người thích yên tĩnh, nhưng cũng không muốn suốt ngày ở lỳ trong phòng, có điều từ khi gả vào Đường phủ xung hỉ không thành, Đường lão thái quân cấm túc nàng, nàng sao dám bước chân ra khỏi tiểu viện nửa bước, kỳ thực cũng chính vì nguyên nhân này, Lý Trung mới to gan lớn mật chèn ép nàng.

    - Nhu Nhi hiền lành nhất, nếu nàng buồn thì đi tìm nàng ấy nói chuyện, dạo chơi.
    Đường Kính Chi nghĩ một lúc, thấy Nhu Nhi hẳn hợp với Uyển Nhi, căn dặn thêm một câu rồi cùng Thị Mặc rời viện tử.

    Uyển Nhi đứng ở cửa viện tử, đợi tới khi không nhìn thấy Đường Kính Chi nữa mới thu ánh mắt lại, thấy Bình Nhi và Lục Nhi đứng sau lưng, đi tới nắm lấy bàn tay nhỏ thô ráp của chúng:
    - Đi theo chủ tử vô dụng như ta, làm các ngươi chịu khổ rồi.

    Hai tiểu nha hoàn nghe vậy vành mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, Lục Nhi sụt sịt nói:
    - Di nương, nô tỳ theo di nương không thấy khổ chút nào.

    - Nô tỳ cũng nguyện ý theo di nương.
    Bình Nhi nói theo:

    Từ khi rời nhà tới nay, bên cạnh Uyển Nhi chẳng có ai, cô độc lẻ loi, thấy hai tiểu nha đầu này thành thực chất phác, lại hiểu chuyện, không hề có ý trách mình vô dụng, lòng cảm động nói:
    - Được, chỉ cần các ngươi nguyện ý ở bên cạnh ta, sau này ta nhất định đối đãi với các ngươi thật tốt.

    Lục Nhi và Bình Nhi nghe vậy đều cười tươi tắn, nụ cười thuần phác không có chút tạp chất nào, có điều câu tiếp theo của Uyển Nhi làm hai tiểu nha đầu mặt đỏ bừng.

    - Ừm, sau này ta còn chọn cho mỗi đứa một chàng trai anh tuấn...

    - Di nương, không chịu đâu.

    - Xấu hổ chết đi được.

    Hai tiểu nha đầu còn chưa tròn 14, nghe vậy ngúng ngẩy dậm chân, đỏ mặt chạy mất.

    Uyển Nhi đứng đó cười, cười rất vui vẻ, Đường Kính Chi tới làm nàng nhìn thấy tương lai tươi sáng, hơn nữa tướng công tài hoa hơn đời, lại anh tuấn phi phàm như thế, trước kia chỉ lo Đường Kính Chi cổ hủ khô cứng, không ngờ y dịu dàng biết quan tâm thương người như vậy, dù làm một tiểu thiếp, cũng có gì phải hối tiếc đâu.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~o0o~~~~~~~~~~~~~~~

    Rời khỏi tiểu viện của Uyển Nhi, vốn Đường Kính Chi định trực tiếp đi hỏi Đường lão thái quân vì sao bao che cho tên ác ôn kia, nhưng đi được nửa đường thì dừng bước, lão thái quân là trưởng bối của y, lại đối đãi với y cực tốt, nếu cứ thế này tới hỏi, chẳng phải thành chất vấn sao?

    Như thế không hay, hơn nữa trước đó còn nói với Uyển Nhi không vì chuyện nhỏ này mà mâu thuẫn với lão thái quân, không đáng, giờ cần gì phải đi vội như thế?

    Lý Trung bị nhốt vào phòng chứa củi rồi, chẳng thể bày trò gì được nữa, Đường Kính Chi định tới lúc ăn cơm tối sẽ hỏi lão thái quân.

    Đương nhiên tên ác ôn đó dứt khoát phải trừng phạt, hơn nữa sau này cũng không thể giữ hắn lại, vì vài lượng bạc mà coi thường mạng sống của hộ vệ bị trọng thương, còn lừa gạt vợ người ta, loại súc sinh vô lương tâm này có để lại trong Đường phủ cũng chẳng phải chuyện tốt.

    - Nhị gia, chuyện người sai bảo, nô tài có nghe ngóng được chút ít rồi, phiến đá cẩm thạch đó được mang về phủ ba năm trước, khi đó Nhị gia từ kinh thành về bệnh nặng, nô tài ngày đêm hầu hạ bên cạnh cho nên không chú ý tới chuyện này.
    Thị Mặc cẩn thận nói nhỏ:
    - Nô tài còn nghe nói phiến đá đó do lão thái quân mua về, nói là đá cẩm thạch có thể trấn trạch áp quỷ.

    Đường Kính Chi gật đầu, năm đó Đường phủ đại tu phòng ốc, cả đá lát nền cũng thay đổi, chẳng lẽ phiến đá Đại Lý đó đúng là do lão thái quân vô ý mua về?

    Nhưng từ đâu lão thái quân biết được đá Đại Lý có thể trấn trạch áp quỷ?

    Cho dù có thế thì vì sao lại đặt đúng ở dưới giường của y?

    Nghi vấn trong chuyện này còn rất nhiều, Đường Kính Chi chỉ dặn:
    - Ừ, chuyện này không gấp, ngươi từ từ mà tra, nếu chỉ là trùng hợp, tới khi đó chúng ta kiếm lý do chuyển nó đi là được.
    Thứ hại người là đá Đại Lý, như vậy Lâm Úc Hương ngủ trên đó trong thời gian ngắn cũng không sao, cho nên y không cần vội.

    - Vâng, nô tài hiểu.

    Đường Kính Chi nhìn vị trí mặt trời, thấy thời gian còn sớm, nói:
    - Đi, ngươi theo ta tới thăm Ngọc di nương đã.
    Từ chuyện ở chỗ Ngọc Nhi, Đường Kính Chi đã hiểu không có y chống lưng, cuộc sống của những di nương của y e là không dễ dàng gì, cho nên bất kể thế nào y cũng phải tới thăm một lượt.

    Hai người một trước một sau tới viện tử của Ngọc di nương, tiểu viện này cũng có năm sáu gian phòng, kích cỡ vẫn thế có điều so với tiểu viện của Uyển Nhi thì thua kém hơn nhiều.

    Đứng ngoài nhìn vào, thấy bậc đá trước cửa phòng đầy bụi bặm, chẳng biết bao lâu không có người quét dọn, hai bên đường lát đá cũng trồng mấy cái cây, nhưng mà cành lá mọc tự nhiên chẳng có quy luật nào, cùng với cỏ vàng khô héo phía dưới, làm nơi này mang một vẻ hoang vu thê lương, nếu chẳng phải đây là hậu viện Đường gia, Đường Kính Chi còn nghĩ nơi này đã mấy chục năm không có người ở.

    Thị Mặc ngó nghiêng một vòng, mày nhíu lại, gãi đầu gãi tai, chẳng lẽ là nhầm chỗ?

    Như để chứng minh suy nghĩ của Thị Mặc đã nhầm, đúng lúc này đột nhiên có tiếng cót ket, một tiểu nha đầu mở cửa phòng, từ sương phòng giữa đi ra ra.

    Tiểu nha đầu này chừng mười hai tuổi, không ngờ trong sân có người, hơn nữa lại là hai nam nhân, hốt hoảng quát:
    - Các ngươi là ai, sao dám xông vào tiểu viện của di nương nhà ta? Các tỷ muội đâu có kẻ xâm nhập địa bàn của chúng ta.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  6. 5 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    conem_bendoianh (22-03-2013),dinhvietquang (28-07-2013),mvpr45 (18-01-2014),NguyenPhanDong (14-01-2014),tempking1970 (05-05-2013)

  7. #44
    Người yêu
    Huy chương
    87
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3254 / 3254
    Thần Thức: 8921 / 11700
    Kinh Nghiệm: 79%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi26.765
    » Mcoin: 163.586
    » Jewel: 95.125
    » Đã cảm ơn1.012
    » Được cảm ơn145.362
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cực Phẩm Tài Tuấn
    Tác giả: Phó Kỳ Lân

    Chương 044: Ngọc Nhi thần bí.

    Nhóm dịch: lanhdiendiemla
    Sưu tầm by Bạch Sầu - MangaClub.Vn
    Nguồn: Vipvandan

    - To gan.
    Thị Mặc nghiêm mặt lại quát trả, nó thấy tiểu nha đầu này quá thiếu quy củ, không ngờ dám phóng túng trước mặt chủ tử, định giáo huấn vài câu, thì cửa lại mở ra, tiếp đó ba tiểu nha đầu cùng tuổi xuất hiện.

    Đường Kính Chi trố mắt, thì ra ba tiểu nha đầu này chẳng những mặt mày cảnh giác như sắp xung trận, còn cầm trong tay gây gộc chổi quét nhà, tỏ rõ thái độ sẵn sàng đánh nhau.

    Mẹ ơi, đây là hậu viện Đường gia hay là đồng cỏ Châu Phi, có cần cảnh giác vũ trang như thế không? Còn hô địa bàn gì chứ, xã hội đen tranh bá à ?

    Đường Kính Chi đột nhiên có chút tò mò về nàng Ngọc Nhi này, nữ nhân như thế nào mới có thể dạy dỗ được nha hoàn phía dưới hung hãn như thế? Xua tay ý bảo Thị Mặc đừng nhiều lời, nếu không mấy nha đầu này nổi giận xông vào đánh cho thì tha hồ mà vui, Đường Kính Chi đi tới một bước, ôn hòa nói:
    - Ngọc di nương có trong phòng không, quay về bảo với nàng, Nhị gia tới thăm.

    Nha đầu đi ra đầu tiên mặt lộ vẻ hiếu kỳ, bắt đầu ngó nghiêng qua lại giữa Đường Kính Chi và Thị Mặc.

    Hô hấp ngừng lại, Đường Kính Chi hơi đỏ mặt, y tất nhiên nhìn ra tiểu nha đầu đó đang đánh tìm kiếm Nhị gia mà y nói là ai?

    Chẳng lẽ trông mình không giống chủ tử sao?

    - Khụ, đừng tìm nữa, ta là Đường Kính Chi, mau đi vào thông báo đi.
    Đường Kính Chi quay mặt đi che dấu xấu hổ:

    Thị Mặc đang bừng bừng lửa giận thấy cảnh này che miệng cười trộm, tới khi bị Đường Kính Chi trừng mắt uy hiếp mới cố cắn răng nhịn cười, mặt hết sức cổ quái.

    Trong nội viện nhà mình bị tiểu nha hoàn ngó lơ, Nhị gia hôm nay mất mặt lớn.

    Tiểu nha đầu kia nghe nam nhân trước mặt giới thiệu y chính là gia chủ Đường gia, Đường Kính Chi thì kinh hãi đưa cả hai tay lên bịt miệng, chết đứng luôn tại chỗ.

    Ba tiểu nha hoàn đứng sau cũng chấn động không kém gì, biến thành thành ba khúc gỗ, chổi gậy vẫn giơ lên cao, không biết phải làm thế nào.

    Chủ tử tới, không nhận ra đã đành, còn cầm vũ khí hăm dọa, tội này lớn lắm.

    Mấy tiểu nha đầu đang chết lặng thì cửa lại két một tiếng mở ra, xuất hiện một nữ tử mặc hắc y, nữ tử này dáng cao, bước đi trầm ổn, gần như không phát ra tiếng động nào.

    Đường Kính Chi nghe tiếng động nhìn tới, ngây ra như trời trồng, thì ra nữ tử này chẳng những buông tóc xuống vai, không hề búi kiểu phụ nhân, mặt còn đeo cái khăn màu đen, quần dài màu đen, chẳng giống kiểu váy lùng thùng của quý phụ mà cắt may rất vừa người, làm nổi bật vóc người trên đầy đặn, dưới thon dài, phơi bày toàn bộ đường cong đẹp đẽ của cơ thể nữ nhân nên có, hết sức mê người.

    Đây là lầu đầu tiên từ khi đến đây Đường Kính Chi mới thấy một nữ tử mặc quần, bên trên là áo ngắn, trang phục này làm Đường Kính Chi đột nhiên nhớ tới những nữ hiệp khách hành tẩu giang hồ trong những phim cổ trang y xem kiếp trước.

    Nữ tử kia thấy Đường Kính Chi kinh ngạc lom lom nhìn mình, trong mắt thoáng qua chút lúng túng, có điều nàng bình tĩnh lại rất nhanh, uyển chuyển đi tới, không quỳ mà chắp tay thi lễ:
    - Tỳ ... Tỳ thiếp ra mắt tướng công.

    Thị Mặc mắt tròn xoe.

    Có tiểu thiếp thi lễ với tướng công như thế sao?

    Đường Kính Chi nghe nàng lên tiếng mới tỉnh lại, ấp úng nói:
    - Nàng, nàng là Ngọc Nhi à?

    Trước kia cưới Ngọc Nhi về, Đường Kính Chi đã gặp một lần rồi, nhưng đem so với nữ tử trước mắt này thì khác nhau quá nhiều.

    - Đúng thế, tỳ thiếp chính là Ngọc Nhi.
    Hắc y nữ tử đứng thẳng lên, bình thản đáp:

    Tốt xấu gì Đường Kính Chi từ thế kỷ 21 tới đây, năng lực tiếp nhận coi như thuộc hạng siêu cường, hơn nữa mấy cái quy củ thời này y cũng chẳng xem trọng, qua ngạc nhiên ban đầu, bắt đầu hứng thú nhìn ngắm nữ tử trước mắt.

    Ngọc Nhi không ngờ Đường Kính Chi lại đột ngột tới đây, thêm vào nha hoàn của nàng làm trái quy củ trước, sợ bọn chúng bị phạt, cho nên mới vội vã đi ra, ngay cả y phục cũng chưa kịp thay, vốn cho rằng Đường Kính Chi là một con mọt sách, nhất định cực kỳ coi trọng lễ phép quy củ, hôm nay khó tránh khỏi bị trừng phạt, không ngờ nam tử trước mặt không hề nổi giận, chỉ nhìn qua nhìn lại người mình không chớp mắt.

    " Đồ phóng đãng háo sắc!"

    Chớp mắt Ngọc Nhi đã giám định Đường Kính Chi xong.

    Điều này chẳng thể trách nàng được, bất kỳ ở thời đại nào, nam nhân cũng không thể vô tư nhìn toàn thân nữ nhân như thế được, đương nhiên, trừ vợ mình ra.

    Đường Kính Chi chẳng qua là nhất thời hiếu kỳ, cho nên mới nhìn kỹ Ngọc Nhi suốt từ trên xuống dưới một lượt, dù sao y lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy trang phục nữ hiệp khách sinh động như vậy, chính vì thế mà phát hiện vóc dáng của Ngọc Nhi xứng đáng gọi là hoàn mỹ, đôi chân dài thon thả, vòng eo nhỏ nhắn, hai đồi ngực đẩy chiếc áo bó chặt lên thật cao, như muốn phá bỏ trói buộc thoát ra ngoài, tạo thành đường cong trọn trịa đầy đặn, hừng hực nhựa sống nhấp nhô dụ dỗ người ta sinh ra ý nghĩ tội lỗi.

    Hành động khác thường Đường Kính Chi làm Thị Mặc ở bên không xoay chuyển kịp, thực ra vừa rồi nó cho rằng chủ tử sẽ nổi trận lôi đình, vì trước kia Đường Kính Chi cực kỳ coi trọng quy củ.

    - Khụ, khụ, Nhị gia, hay là người vào Ngọc di nương vào trong nhà nói chuyện.
    Thị Mặc thấy chủ tử giữa ban ngày ban mặt lại háo sắc như thế, vội lên tiếng nhắc nhở.

    Nhị gia thích Ngọc di nương là chuyện tốt, nhưng mà tốt nhất vấn là vào trong phòng, đóng cửa lại rồi hẵng nhìn thì tốt hơn.

    Nghe thấy tiếng ho khan, Đường Kính Chi mới nhận ra mình thất lễ rồi, ngẩng đầu lên, len lén nhìn Ngọc Nhi, tức thì lòng trầm xuống, đôi mắt đen láy xinh đẹp kia, ngoại trừ lạnh như băng còn ánh lên vẻ khinh bỉ.

    - Ừm, vậy chúng ta vào phòng nói chuyện đi.
    Đường Kính Chi đỏ mặt, tránh xấu hổ, không đợi Ngọc Nhi trả lời, đã đi trước vào chính phòng.

    Ngọc Nhi lạnh lùng nhìn theo bóng lưng Đường Kính Chi, trong lòng nổi lên sự cảnh giác, nhưng nàng chẳng sợ, vì trong mắt nàng Đường Kính Chi chỉ là tên thư sinh chói gà không chặt, nàng mà không đồng ý, y chẳng đụng chạm được vào nàng.

    Mọi người lục tục vào phòng, Thị Mặc tự cho mình thông minh, lừa hết đám tiểu nha hoàn đi, tạo không khí u nhã thanh tĩnh cho chủ tử, có điều trong phòng lúc này chỉ có gượng gạo băng giá, làm Đường Kính Chi ngồi trên ghế chẳng thoải mái chút nào.

    Bất giác nhớ lại Uyển Nhi, trong lòng bối rối, đều là nữ nhân, đều làm từ nước, sao Uyển Nhi như dòng suối ấm áp, còn nàng Ngọc Nhi này lại như hồ băng ngàn năm, nhưng ai bảo lần đầu tiên gặp nhau đã để lại cho nàng ấn tượng xấu như thế.

    Cố chống đỡ ánh mắt như mũi kiếm sắc lạnh thi thoảng bắn qua của Ngọc Nhi, Đường Kính Chi gắng gượng hỏi:
    - Ngọc Nhi, vì sao nha hoàn trong tiểu viện của nàng thấy ta lại trở nên khẩn trương như thế?
    Nếu chẳng phải trong lòng lo lắng Ngọc Nhi cũng bị hạ nhân chèn ép như Uyển Nhi, Đường Kính Chi thực sự chỉ muốn quay người bỏ chạy cho nhanh.

    Ngọc Nhi nhíu mày, nàng không quen cách xưng hô như thế, nhưng nói thế nào thì nói, hiện giờ nàng là tiểu thiếp của người ta, không có quyền cự tuyệt, nghe Đường Kính Chi hỏi tới chuyện này, không ngờ khóe miệng nhếch lên nụ cười châm chọc:
    - Trước kia tỳ thiếp nghe nói Đường gia là hào môn thế tộc, cực kỳ xem trọng quy củ, không ngờ tiến môn rồi mới biết, thì ra một quản sự của Đường gia cũng có địa vị cao hơn tỳ thiếp ba phần.

    Lời của cô nàng này sao nghe có gai bên trong thế nhỉ, nhưng vì Ngọc Nhi đeo khăn che mặt, nên Đường Kính Chi không nhìn thấy nụ cười nhạo của nàng, nghiêm túc hỏi:
    - Quản sự nào lại có địa vị cao hơn nàng?
    Hỏi thì hỏi thế, nhưng Đường Kính Chi đoán ra chuyện này tám phần có liên quan tới Lý Trung rồi.

    - Tên nào à? Nhị gia, không phải một hai tên thôi đâu ... Toàn bộ những tên tỳ thiếp biết đều như thế.
    Ngọc Nhi căn bản không coi gia chủ vào trong mắt, chẳng đợi y mời, kéo ghế thản nhiên ngồi xuống.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  8. 5 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    conem_bendoianh (22-03-2013),dinhvietquang (29-07-2013),mvpr45 (18-01-2014),NguyenPhanDong (14-01-2014),tempking1970 (05-05-2013)

  9. #45
    Người yêu
    Huy chương
    87
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3254 / 3254
    Thần Thức: 8921 / 11700
    Kinh Nghiệm: 79%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi26.765
    » Mcoin: 163.586
    » Jewel: 95.125
    » Đã cảm ơn1.012
    » Được cảm ơn145.362
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cực Phẩm Tài Tuấn
    Tác giả: Phó Kỳ Lân

    Chương 045: Nữ nhân mạnh mẽ.

    Nhóm dịch: lanhdiendiemla
    Sưu tầm by Bạch Sầu - MangaClub.Vn
    Nguồn: Vipvandan

    Đường Kính Chi không để ý chuyện nhỏ nhặt này, tiếp tục truy hỏi:
    - Không phải chỉ một? Có những ai, nàng nói hết ra cho ta nghe.

    - Sao nào, Nhị gia định ra mặt cho tỳ thiếp à?
    Ngọc Nhi cười lạnh:

    Lại lần nữa nghe Ngọc Nhi buông lời gây hấn, cho dù Đường Kính Chi có tốt tính đến đâu, lúc này trong lòng ít nhiều có chút không vui, chỉ muốn hỏi xong cho sớm rồi rời khỏi đây:
    - Đúng thế, có kẻ nào, nàng cứ nói ta nghe.

    - Hừm, không cần, nếu hi vọng vào Nhị gia giúp, tỳ thiếp e rằng không chết thì hiện giờ cũng chỉ còn lại nửa cái mạng thôi.

    Lời này nghe cứ như kim đâm vào tai, có điều nghe Ngọc Nhi nói cứng rắn như vậy, Đường Kính Chi lại chẳng giận mà chuyển sang tò mò:
    - Hả, nàng nói thế là có ý gì? Chẳng lẽ có người chống lưng cho nàng.

    Ngọc Nhi cố tình ngọt nhạt:
    - Đúng vậy, Nhị gia vừa rồi chẳng phải đã thấy đấy sao? Không chỉ một mà bốn cơ.

    Đường Kính Chi đầu tiên ngớ ra, lập tức vỡ lẽ, chẳng trách mấy tiểu nha đầu kia thấy người vào lại cầm gậy cầm chổi hùng hổ như thế, ra là vậy, nàng Ngọc Nhi này mạnh mẽ hơn Uyển Nhi nhiều.

    Nghĩ tới đó, toàn bộ khó chịu biến mất sạch, chỉ còn lại hiếu kỳ mạnh mẽ, Đường Kính Chi hỏi ngay:
    - Bình thường bọn chúng chống lưng cho nàng ra sao?

    Ngọc Nhi mắt nheo lại, chiếu ra hàn quang lành lạnh, kẻ dám khi dễ nàng, chưa bao giờ có kết quả tốt lành:
    - Đánh thôi, Nhị gia, không dấu gì người, từ khi tỳ thiếp vào Đường phủ, đánh không ít quản sự rồi.

    Đường Kính Chi bật cười, nàng Ngọc Nhi đúng là dám ra tay thật, có điều nàng đánh đám người xảo quyệt đó, bọn chúng tuyệt đối không chịu để yên.

    - Đánh xong rồi thì sao? Đám quản sự đó không báo thù à?

    - Đương nhiên là báo thù, có điều tỳ thiếp không sợ, dám tới báo thù, tỳ thiếp dám đánh tiếp.
    Ngọc Nhi lấy tay mân mê lọn tóc rủ xuống trước trán:
    - Mới đầu có kẻ tên là Lý quản sự, vô cớ tới viện tử chuyển đồ đi, nói là đồ cũ rồi, muốn thay đồ mới cho tỳ thiếp. Nhưng nhị gia nhìn đi, có cái nào cũ chứ? Khi đó tỳ thiếp không chịu, hắn định giở trò thô bạo, tỳ thiệp tiện tay cho hắn cái ghế vào mặt.

    - Ha ha, đánh hay lắm, tiếp đó thế nào?
    Đường Kính Chi cảm giác như đang được nghe thuyết thư vậy.

    Thuyết thư, bình thư: một hình thức văn hóa kể chuyện dân gian của Trung Quốc.

    Ngọc Nhi nhướng mày lên, đắc ý nói:
    - Tiếp đó? Hắn làm gì được chứ, nói thế nào thì hắn cũng là một tên nô tài, dám làm gì tỳ thiếp.

    - Vậy tên Lý Trung đó đành chịu sao?

    - Đương nhiên không phải, sau khi ăn đòn, họ Lý đó thấy ngoài sáng không được, liền giở trò trong tối, len lén chuyển lời cho quản sự trù phòng (bếp), bảo bọn chúng mỗi ngày chỉ đưa cho tỳ thiếp một bữa cơm, hơn nữa còn là cơm thừa của người khác, cho nên tỳ thiếp dẫn đám tiểu nha đầu tới nhà bếp một chuyến, có thứ gì đập được là đập vỡ hết.
    Ngọc Nhi hiếm có người khoe khoang chiến tích, cười vui vẻ nói:
    - Hi hi, Nhị gia, khi đó người không có mặt mà xem cái bản mặt như chết cha chết mẹ của quản sự trù phòng, buồn cười chết đi được.

    Đường Kính Chi buồn cười lắm, nhưng cơ thịt cũng giật giật, xem ra Ngọc Nhi này không phải dễ chơi, có cô vợ thế này cũng hơi run:
    - Nàng cũng to gan lắm, chẳng lẽ không sợ đám quản sự đó làm lớn chuyện, tố cáo với lão thái quân à?

    Vẻ mặt đắc ý của Ngọc Nhi khựng lại, ánh mắt ánh lên vẻ khó hiểu, rồi lập tức khôi phục thái độ khinh suất bất cần đời.

    - Tỳ thiếp không tin bọn chúng có cái gan đó, lão thái quân tinh minh nhường nào thì cả Đường phủ đều biết, chẳng may lão thái quân muốn điều tra rõ ngọn ngành thì bọn chúng sẽ nếm đủ.

    Nhớ lại ủy khuất mà Uyển Nhi phải chịu, rồi nhìn dáng vẻ đắc ý của Ngọc Nhi, Đường Kính Chi khẽ thở dài, mặc dù nữ nhân ôn nhu càng làm nàng nhân yêu thích hơn, nhưng nếu mạnh mẽ một chút cũng không phải là chuyện xấu.

    - Không dấu nàng, vừa rồi ta mới điều tra Lý Trung, sau này nàng sẽ không gặp phải hắn nữa đâu.
    Thấy Lý Trung ngang ngược như vậy, chẳng những ức hiếp Uyển Nhi còn chọc vào cả Ngọc Nhi, Đường Kính Chi càng quyết tâm xử hắn, cho dù Đường lão thái quân muốn bao che, ngoài sáng không được thì y sẽ dùng thủ đoạn ngầm.

    Ngọc Nhi nghe vậy chỉ gật đầu không tỏ thái độ gì, sau đó tự nhiên như không rót một chén trà, vén khăn che mặt, uống ực một cái, chẳng mời Đường Kính Chi.

    Đường Kính Chi thời gian qua được người ta hầu hạ quen rồi, thấy Ngọc Nhi chỉ để ý tới bản thân cảm giác là lạ, cười khổ, xem ra bị chiều hư nhanh quá, kiếp trước một mình cái gì cũng phải tự làm, vậy mà hơn mười ngày thôi đã thay đổi hết, giờ tự rót trà cũng không quen nữa, con người học cái xấu bao giờ cũng nhanh nhất.

    Lúc này bên ngoài có tiểu nha hoàn thông báo, nói tới giờ dùng cơm rồi.

    Theo quy củ thì tiểu thiếp không có tư cách tới nhà ăn chính dùng cơm, cho nên Đường Kính Chi tạm biệt Ngọc Nhi rồi rời tiểu viện.

    Đợi tới khi Đường Kính Chi đi xa rồi, khuôn mặt băng giá của Ngọc Nhi mới tan ra, tiếp đó cơ thịt trên mặt thả lỏng, đường nét nhu hòa hơn nhiều, miệng lẩm bẩm:
    - Người ta nói tên Đường Kính Chi này là người cực kỳ coi trọng quy củ, sao lại không để ý tới những hành động vô lễ vừa rồi của mình? Đáng lẽ y phải nổi trận lôi đình, sau đó đuổi mình ra khỏi Đường phủ chứ? Chẳng lẽ y thích mình rồi? Không thể nào, mình che mặt, y đâu nhìn rõ mình trông thể nào, y cũng chẳng bảo mình bỏ khăn che mặt ra ... Nhưng nếu đúng là thế thì tiếp theo khó rồi ...

    Suy tư hồi lâu, khuôn mặt Ngọc Nhi biến hóa liên tục, sau đó khẽ thở dài, quay về phòng.
    ~~~~~~~~~~~~~o0o~~~~~~~~~~~~~~
    Hoàng hôn, hậu viện Đường phủ, trong nhà ăn.

    Đường lão thái quân hôm nay tâm tình không tệ, bảo mọi người ngồi cả xuống, không cần phải đứng bên hầu hạ nữa, bà ngồi ở ghế đầu, nếm một món ăn do Lâm ÚC Hương làm, mỉm cười nói:
    - Úc Hương nấu ăn thật giỏi, cùng là một món nếu do đầu bếp trong phủ làm thì kém hơn nhiều

    - Lão thái quân, món ăn này gọi là mộc nhĩ đường phèn, trước khi làm, phải ngâm mộc nhĩ trắng trong nước ấm, đợi mộc nhĩ nở hết, bỏ tai đi, rửa sạch cho vào bát, dùng lồng hấp qua, sau đó đặt nồi lên bếp, lửa phải nhỏ, rồi cho đường phèn, đợi đường phèn tan rồi bỏ thêm mứt anh đào, lúc này lại cần lửa thật lớn, đợi sôi lên đổ vào bát mộc nhĩ là xong ...
    Lâm ÚC Hương khẽ mỉm cười đúng mực, giới thiệu:
    - Kỳ thực món dược thiện này tôn tức chuyên môn làm cho người, tác dụng bổ khí hòa huyết, cường tâm tráng chí, bổ não đề thân, kéo dài tuổi thọ.

    - Úc Hương đúng là có lòng hiếu thảo, trí nhớ cũng tốt, ngươi nói một hồi, làm bà lão này váng hết cả đầu.
    Đường lão thái quân nắm lấy bàn tay Lâm ÚC Hương, thâm mật vỗ nhẹ.

    Lâm Úc Hương ngoan ngoãn khiêm nhường:
    - Đâu có, lão thái quân mới giỏi, quản lý cả Đường phủ đâu ra đấy, trong lòng tôn tức rất kham phục.

    - Đúng thế ạ, nãi nãi là giỏi nhất.

    - Nãi nãi tài nhất.

    ... ...

    Trong phòng ăn còn có bốn huynh đệ Đường Kính Chi, nghe vậy lên tiếng phụ họa.

    Đường Chu Thị là chính thê của Đường Hiếu Chi, cho nên cũng có tư cách ngồi ở đây, lên tiếng:
    - Lão thái quân quản lý Đường phủ bao năm, ai cũng thấy cả, toàn phủ trên dưới không ai không phục người.

    - Đó là trước kia thôi, hiện giờ không được nữa rồi, chớp mắt đã mấy chục năm trôi qua, ta già rồi, tinh thần không còn được như trước nữa.
    Đường lão thái quân than khẽ, mặt lần đầu tỏ ra mỏi mệt, tiếp đó đột ngột chuyển chủ đề:
    - Có điều may là Lăng Nhi cưới được tức phụ tốt, chẳng những xinh đẹp, thông minh lại còn nấu ăn ngon, biết thương người, sau này giao Đường phủ cho nó, lão thái bà ta cũng yên tâm.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  10. 5 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    conem_bendoianh (22-03-2013),dinhvietquang (29-07-2013),mvpr45 (18-01-2014),NguyenPhanDong (14-01-2014),tempking1970 (05-05-2013)

Trang 9/96 ĐầuĐầu ... 789101119 ... CuốiCuối

Bạn có thể tìm thấy diễn đàn trên Google với từ khóa:

cực phẩm tài tuấn

cuc pham tai tuan

cực phẩm tài tuấn manga

cuc pham tai tuan manga

truyen cuc pham tai tuan

cực phẩm tuấn tài

truyện cực phẩm tài tuấn

cực phẩm tài tuấn tác giả: phó kỳ lân

cuc pham tai tuan mangaclup

http:mangaclub.vnforumthreads8288-Cuc-Pham-Tai-Tuan-Chuong-470.html

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  

38787
Lượt xem