Trang 178/356 ĐầuĐầu ... 168176177178179180188 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 886 tới 890 của 1779

Chủ đề: Mị Ảnh - Chương 1682 - Full

  1. #886
    Huy chương
    100
    Tu Vi Hư Tiên
    Chân Nguyên: 3719 / 3719
    Thần Thức: 14183 / 14726
    Kinh Nghiệm: 18%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi42.551
    » Mcoin: 389.650
    » Jewel: 60.942
    » Đã cảm ơn1.029
    » Được cảm ơn94.652
    » Danh vọng6000
    » Yahoo
    Mị Ảnh
    Tác giả: Anh Giai Ngây Thơ

    Chương 780: Hắc Vương.

    Nhóm dịch: Dungnhi
    Nguồn: Vipvandan.vn


    Lục Chỉ nhìn một quyền vô cùng bình thản này, trong mắt lộ vẻ khinh thường. Không ngờ hắn không hề trốn tránh, trực tiếp đón nhận.

    Nghệ Phong nhìn thấy cảnh tượng này, khóe miệng có ý cười. Nếu đối phương né tránh, hắn muốn một quyền đánh bại đối phương thật sự không có khả năng. Nhưng đối phương lựa chọn cứng đối cứng, vậy đã định trước hắn phải thất bại.

    Tuy rằng Vương cấp cường hãn, nhưng sao có thể ngăn cản một kích toàn lực của Nghệ Phong.

    - Tinh Bạo Thiên Hạ!

    Nghệ Phong không coi thường lôi đài chủ Tội Ác Chi Thành có thể đánh thắng trăm trận, hắn vẫn thi triển ra kỹ năng Tà Đế.

    Ánh mắt Lục Chỉ vốn châm biếm, sau khi vừa tiếp xúc đến nắm tay Nghệ Phong, mạnh mẽ trừng lớn. Trong mắt đầy vẻ hoảng sợ. Hắn muốn bứt ra né tránh, nhưng tới giờ phút này, Nghệ Phong còn có thể cho hắn cơ hội để né tránh sao?

    Ầm...

    Hai thân quyền đụng vào nhau, toàn bộ không gian mạnh mẽ chấn động. Từng khe rạn xuất hiện trên hư không. Khe nứt khiến ánh mắt của mọi người chấn động thật lớn, thỉnh thoảng rơi ra từng mảnh nhỏ trong suốt, nói cho mọi người ở đây biết va chạm của một quyền này có lực lượng to lớn.

    Cơn lốc dữ dội bỗng nhiên vang lên, tàn sát bừa bãi toàn bộ không gian. Kình khí bay tứ tung. Cho dù lôi đài này được chế tạo từ vật liệu đặc biệt, đã dưới sự tàn sát bừa bãi của kình khí hiện ra rất nhiều dấu vết.

    Nhưng, mọi người cũng không để ý tới điều này. Điều khiến tất cả mọi người chấn động chính là, lôi chủ Lục Chỉ ở trong mắt bọn họ vốn cường hãn không ai bì nổi, lúc này giống như diều đứt dây trong hư không, máu chảy như điên, bay ngược về phía Nghệ Phong thường ngồi.

    Sau đó, hắn hung hăng nện vào mặt bàn đá. Những mảnh nhỏ của chén rượu cắm sâu vào trong thân thể hắn.

    Mọi người thừ người ra nhìn cảnh tượng này. Trong mắt bọn họ tràn đầy vẻ không dám tin. Một Vương cấp trưởng thành ở Tội Ác Chi Thành, một Vương giả từng là lôi chủ nơi bạo loạn, nhưng lúc này lại ngay cả một chiêu của đối phương cũng tiếp không được. Chẳng lẽ đối phương thực sự đạt tới Vương cấp ngũ giai lĩnh ngộ năng lượng thuộc tính sao sao? Bằng không, cho dù một Vương cấp đối mặt với Vương cấp đỉnh phong tứ giai, cũng không có khả năng một chiêu bị đánh thành như vậy.

    Mọi người quay đầu nhìn về phía Nghệ Phong, trong ánh mắt có vẻ kính sợ và kinh hoàng. Nhưng đối phương lại trước sau như một, sắc mặt trầm ổn, giống như một quyền vừa rồi của hắn đã đánh lui không phải là Vương cấp, mà là một võ giả bình thường.

    Nghệ Phong thoáng nhìn về phía Lục Chỉ vẫn đang phún máu, ngược lại trong mắt có một phần vẻ kinh ngạc. Ban đầu Nghệ Phong còn tưởng rằng một chiêu bạo cường này của hắn, đủ để cho đối phương bị mất mạng ngay tại chỗ, nhưng nhìn tình huống hiện tại, mặc dù đối phương bị thương nặng, nhưng vẫn có thể sống sót. Về phần còn có thể kiên trì bao lâu, Nghệ Phong cũng không biết.

    Tuy rằng Nghệ Phong không đạt tới Vương cấp ngũ giai, cũng không có cách nào thi triển thuộc tính lực lượng ngũ hành, nhưng còn có lực lượng thuộc tính gì khủng khiếp hơn so với Phệ Châu? Có năng lượng Phệ Châu, cho dù Nghệ Phong không lĩnh năng lượng thuộc tính ngũ hành, nhưng đã có thể phát huy ra hiệu quả rộng lớn của năng lượng thuộc tính. Chẳng qua là chênh lệch về lượng mà thôi. Tuy nhiên dưới sự nâng cao của Tà Đế lực và Tinh Bạo Thiên Hạ, chênh lệch về lượng cũng được bù lại hơn phân nửa. Cho dù không bằng Vương cấp ngũ giai chân chính, nhưng cũng sẽ không kém quá xa. Đơn giản là Phệ Châu quá mức đặc biệt, hắn có thể bù lại hơn phân nửa sự chênh lệch về lượng.

    Nghệ Phong đứng ở phía trên lôi đài, y phục không gió cũng tung bay, lẳng lặng nhìn xuống dưới đài. Dưới đài yên tĩnh khác thường, Dưới ánh mắt Nghệ Phong đảo qua, không ai dám đối diện với ánh mắt của Nghệ Phong.

    Nhìn dưới đài, khóe miệng Lục Chỉ vẫn rỉ máu, bọn họ cũng nâng cao địa vị của Nghệ Phong đến cực cao. Đặc biệt khi thấy khuôn mặt Nghệ Phong chỉ mới khoảng hai mươi tuổi, địa vị của Nghệ Phong ở trong lòng bọn học đã tăng thêm mấy cấp.

    Một cường giả ngũ giai trẻ tuổi như thế, trong toàn bộ lịch sử, cũng đều là kỳ tài ngút trời hiếm có giống như lông phượng sừng lân.

    Đặc biệt từng chứng kiến sự bình tĩnh và tàn nhẫn của Nghệ Phong, trong lòng càng bốc lên hàn ý.

    Nghệ Phong lẳng lặng đứng ở trên phía trên lôi đài, dường như như mọi ngày, không có ai lên đài, người hắn nhẹ nhàng rời khỏi lôi đài. Hắn nhìn Lục Chỉ, thản nhiên nói:

    - Nếu ngươi vẫn không xuất hiện, về phần hắn có thể kiên trì bao lâu ta cũng không biết.

    Một câu nói kỳ diệu không tên của Nghệ Phong khiến mọi người ngẩn người. Nhưng bọn họ nhanh chóng nghe được một tiếng cười càn rỡ:

    - Ha ha ha, quả nhiên là anh hùng còn trẻ, ta nhìn không thấu ngươi!

    Hắc Vương từ trong ngõ ngách đi ra. Cùng đi với hắn còn có hơn mười thủ hạ. Thực lực của họ lại không có một người nào dưới Vương cấp. Hắc Vương nhìn thiếu niên thoạt nhìn đạm nhiên trước mặt cái này, khí tức có chút xuất trần, trong lòng cũng không bình tĩnh nổi. Ngoài việc đối phương một chiêu đánh bại Lục Chỉ ra, càng khiến hắn cảm kinh ngạc hơn nhiều, khi Nghệ Phong ở một nơi bạo loạn như thế, còn có thể phát hiện ra hắn. Vừa rồi khoảng cách giữa hắn và Nghệ Phong rất xa!

    - Hắc Vương!

    Mọi người thấy người này, một đám kinh hãi thất thanh nói ra. Gần như mọi dân cư sống lâu ở Tội Ác Chi Thành đều hiểu rõ về người đứng ở trước mặt. Đây là một trong những bá chủ của Tội Ác Chi Thành. Tuy rằng không tính là mạnh nhất, nhưng cũng không có nguyện ý trêu chọc bá chủ như hắn.

    Hơn nữa người nắm quyền phía sau của nơi bạo loạn dưới chân bọn họ chính là hắn. Cũng bởi vì Nghệ Phong của chúng ta giết nhiều người như vậy, đối phương mới phái Lục Chỉ đến. Chỉ có điều sợ hắn cũng không ngờ, đệ đệ kết nghĩa của hắn, ngày xưa từng là bá chủ lôi đài, ngay cả một chiêu của đối phương cũng không tiếp nổi.

    Hắc Vương đi đến trước mặt Lục Chỉ, thoáng dùngđấu khí xâm nhập vào cơ thể đối phương. Rất nhanh sắc mặt hắn liền khó coi muốn chết. Hắn lấy từ trong người ra một viên đan dược đút vào miệng Lục Chỉ. Sau đó hắn quay lại thản nhiên nói với một thủ hạ:

    - Đỡ hắn.

    Nghệ Phong không quấy nhiễu động tác của đối phương. Nghệ Phong hiểu rất rõ, trừ phi đối phương là y sư cao giai, bằng không căn bản không có khả năng trị bệnh cho Lục Chỉ. Huống chi trong đó còn có năng lượng Phệ Châu. Cho dù y sư cao giai cũng không nhất định có biện pháp.

    - Thủ đoạn của ngươi rất khá!

    Hắc Vương có chút thâm trầm. Lục Chỉ là huynh đệ kết nghĩa của hắn, cũng là phụ tá đắc lực của hắn. Một người đã biến người hắn coi trọng thành người vô dụng, bảo hắn làm sao có thể không nổi cơn thịnh nộ.

    - Trên lôi đài, sống chết tùy theo số mạng! Huống chi còn đang ở Tội Ác Chi Thành!

    Giọng điệu Nghệ Phong thản nhiên, không để tâm tới sinh mạng của Lục Chỉ.

    Bên trong Tội Ác Chi Thành, tính mạng rất không đáng giá. Nhưng tính mạng của một Vương cấp, không ai không coi trọng. Nghe Nghệ Phong nói dường như không gì đáng kể, khiến bọn họ thấy mình vẫn quá xem thường sự bình tĩnh của Nghệ Phong.

    Hắc Vương nghe Nghệ Phong nói vậy, sắc mặt vốn xanh mét dần dần khôi phục lại bình thường. Hắn là một trong những bá chủ của Tội Ác Chi Thành, so với bất kỳ ai cũng có thể lĩnh hội được quy tắc sinh tồn trong Tội Ác Chi Thành. Ngoại trừ mạnh hơn so với người khác, vẫn là mạnh hơn so với người khác.

    Có thực lực tuyệt đối, ngươi có thể ở trong Tội Ác Chi Thành muốn làm gì thì làm, thậm chí lại tàn sát hàng loạt dân trong thành cũng có thể, chỉ bởi vì nhân tính ở nơi này đã bị bóp méo.

    Chẳng qua, rất nhiều năm không nếm thử cảm giác bị người khi dễ, nên Hắc Vương có phần đã quên đi. Hắc Vương nhìn thẳng vào Nghệ Phong. Nếu ngay cả mình cũng quên đi, vậy hẳn người khác cũng sẽ quên hắn đi, lúc này sẽ có kẻ trèo lên đầu hắn.

    Nếu như vậy, nghĩa là cần giết gà dọa khỉ. Người đứng trước mặt là một đối tượng tốt nhất. Nói vậy, chỉ có giết hắn, thanh danh Hắc Vương sẽ không bị mất đi bên trong Tội Ác Chi Thành.





    Đánh lại số chương, nội dung vẫn liền mạch.
    Chữ Ký của: MrElton
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của MrElton

  2. 2 thành viên đã cảm ơn MrElton cho bài viết này:
    ÁmTuLa (17-05-2013),thecat1990 (05-10-2013)

  3. #887
    Huy chương
    100
    Tu Vi Hư Tiên
    Chân Nguyên: 3719 / 3719
    Thần Thức: 14183 / 14726
    Kinh Nghiệm: 18%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi42.551
    » Mcoin: 389.650
    » Jewel: 60.942
    » Đã cảm ơn1.029
    » Được cảm ơn94.652
    » Danh vọng6000
    » Yahoo
    Mị Ảnh
    Tác giả: Anh Giai Ngây Thơ

    Chương 781: Hẹn ngày mai.

    Nhóm dịch: Dungnhi
    Nguồn: Vipvandan.vn


    - Thật nhiều năm không lên võ đài. Bỗng nhiên muốn chơi một chuyến. Không biết ngươi có nguyện ý chỉ giáo hay không?

    Hắc Vương nhìn chằm chằm vào Nghệ Phong, không chút che dấu sát ý trong mắt hắn.

    Nghệ Phong thoáng nhìn về phía Lục Chỉ, thấy đối phương vẫn đang phụn máu. Tình huống như vậy, nếu không khống chế, cho dù đợi được y sư cao giai, hắn cũng sẽ mất nhiều máu mà chết.

    - Không có hứng thú!

    Nghệ Phong từ chối thẳng thừng.

    Câu nói của Nghệ Phong, khiến đám người phía bên Hắc Vương cảm thấy có chút choáng váng. Bọn họ thật sự không ngờ được Nghệ Phong sẽ từ chối.

    - Ha ha! Ở nơi bạo loạn này, ngươi là người đầu tiên dám từ chối ta!

    Ánh mắt Hắc Vương hiện lên hàn ý.

    - Bởi vì ở nơi bạo loạn, ta mới từ chối ngươi!

    Mọi người nghe Nghệ Phong nói, ánh mắt nhìn Hắc Vương cũng có chút hả hê. Ý tứ Nghệ Phong rất rõ ràng. Bởi vì khinh thường ngươi, cho nên mới từ chối ngươi.

    Ánh mắt Hắc Vương nhất thời cứng lại, trên mặt xuất hiện vẻ tức giận, hừ một tiếng nói:

    - Ở Tội Ác Chi Thành, cho dù ngươi không đồng ý, chẳng lẽ ngươi có thể trốn được? Giết người là một chuyện tùy ý!

    Nghệ Phong thản nhiên nói:

    - Nếu ta không muốn, không ai có thể ép ta! Không tin ngươi có thể thử xem!

    Hắc Vương nghe Nghệ Phong nói vậy, giận dữ cười gằn một tiếng. Hắn không chút nghĩ ngợi, liền một quyền đánh về phía Nghệ Phong. Tuy rằng một quyền này là tùy ý đánh ra, nhưng tất cả mọi người đều nhận ra, mặc kệ là lực đạo hay khí thế đều mạnh hơn nhiều so với Lục Chỉ.

    Ầm...

    Một quyền của Hắc Vương hung hăng nện vào chỗ Nghệ Phong vốn đang đứng. Tàn ảnh của Nghệ Phong dưới lực lượng này, lập tức bị đánh tan.

    - Bản thiếu gia đã từng nói qua! Nếu ta không muốn, bất kỳ ai trong các ngươi cũng không thể ép ta!

    Giọng điệu thản nhiên từ khác một chỗ khác truyền đến. Mọi người định nhãn nhìn lại, thấy Nghệ Phong lại cách xa lôi đài hơn mười mét. Tốc độ này, khiến mọi người thầm chấn động. Đồng thời, trong lòng bọn họ cũng dâng lên hàn ý. Nếu Nghệ Phong muốn giết bọn họ, gần như ngay cả cơ hội chạy trốn bọn họ cũng không có.

    Hắc Vương nhìn Nghệ Phong, trong mắt gần như đã phun ra lửa. Hắn biết rõ, nếu Nghệ Phong muốn chạy, không ai có thể đuổi kịp Nghệ Phong. Hắn không làm gì được Nghệ Phong!

    - Nói đi! Mục đích của ngươi!

    Hắc Vương thản nhiên nhìn Nghệ Phong. Hắc Vương hiểu rất rõ, nếu Nghệ Phong không có mục đích gì, hắn không có khả năng liên tục giết chóc bảy ngày ở trong này. Hắc Vương mơ hồ suy đoán, thiếu niên trước mặt, cũng muốn trở thành một trong những bá chủ của Tội Ác Chi Thành.

    - Nửa tháng trước, cánh cửa thành chủ phủ của bản thiếu gia đã mở ra!

    Nghệ Phong thản nhiên nói.

    Mọi người sửng sốt, ngay lập tức đều thất thanh hô lớn:

    - Thành chủ mới nhậm chức!

    Ánh mắt của bọn họ nhìn Nghệ Phong cũng có vẻ chấn động. Mấy ngày nay, bọn họ bàn luận nhiều nhất chính là thành chủ cùng với Nghệ Phong. Nhưng bọn họ thật sự không ngờ được hai người thật sự là một. Mọi người ngơ ngác nhìn Nghệ Phong. Thật không ngờ được thành chủ mới nhậm chức trẻ tuổi như vậy, hơn nữa còn cường thế như vậy. Mục tiêu đầu tiên là tìm một trong những bá chủ, Hắc Vương!

    - Thảo nào, thảo nào!

    Nghi hoặc của Hắc Vương biến mất không còn một mảnh, vẻ mặt lộ ra bừng tỉnh. Lúc này hắn mới có thể giải thích vì sao Nghệ Phong luôn giết người ở nơi bạo loạn của hắn.

    Hắc Vương tin tưởng, trải qua đêm nay, tin tức Nghệ Phong là thành chủ sẽ truyền khắp Tội Ác Chi Thành. Hơn nữa không ai dám cười nhạo một tiếng. Trong lòng sợ là chỉ có kính sợ. Đây là hiệu quả Nghệ Phong đã tạo dựng lên trong việc giết chóc ở nơi bạo loạn.

    Hắc Vương nhớ tới báo cáo của thủ hạ hắn. Nghe nói thành chủ này dẫn theo một đám người trùng trùng điệp điệp. Hắc Vương không biết nhóm người này có thực lực thế nào. Nhưng không thể phủ nhận, thiếu niên trước mặt, những gì hắn trải qua trong suốt mấy ngày này, đã có đủ tư cách làm ứng cử viên của bá chủ.

    - Ngươi đã đạt được mục đích của mình, có thể rời khỏi đây!

    Hắc Vương cũng không muốn cùng cứng rắn nháo với thành chủ không rõ nông sâu này, khiến hắn ngư ông đắc lợi.

    Nghệ Phong lắc đầu nói:

    - Còn cách mục đích của ta rất xa!

    - Hừ!

    Cho dù Hắc Vương là người rất giỏi che giấu, cũng áp chế không được tức giận trong lòng. Hắn nói những lời này chẳng khác nào đã thừa nhận địa vị bá chủ của Nghệ Phong ở Tội Ác Chi Thành. Chưa từng có một thành chủ nào khiến hắn mới gặp lần đầu tiên, đã cho phép có địa vị ngang bằng với hắn.

    - Tội Ác Chi Thành, một thành chủcũng đủ rồi, về phần bá chủ khác, ta thấy miễn đi!

    Lời nói thản nhiên như vậy, khiến mọi người chấn động, tim đập mạnh, gần như muốn nhảy ra ngoài thân thể.

    - Khẩu khí thật lớn!

    Đây là suy nghĩ chợt hiện lên trong đầu mọi người. Suy nghĩ của Nghệ Phong, không chỉ là càn rỡ, càng nhiều khiêu khích.

    - Ha ha!

    Hắc Vương giống như nghe được một chuyện thật buồn cười. Hắn điên cuồng phá lên cười.

    Nghệ Phong nhíu mày, thoáng nhìn về phía Lục Chỉ đang sinh tử không rõ. Không hổ danh là huynh đệ kết nghĩa, ngay cả tiếng cười cũng giống nhau.

    - Ngươi muốn ta thừa nhận địa vị thành chủ của ngươi cũng rất đơn giản. Chỉ cần ngươi có thể làm được ba điều!

    Hắc Vương nhìn Nghệ Phong cười lạnh nói.

    - Nói thử xem!

    Nghệ Phong nhìn Hắc Vương.

    - Điều thứ nhất: đánh bại ta!

    Hắc Vương giận dữ, mắt nhìn thẳng vào Nghệ Phong, trong mắt bốc lên hàn ý đủ để cho nhiệt độ xung quanh giảm mạnh.

    - Điều thứ hai thì sao?

    - Làm xong điều thứ nhất, tất nhiên ta sẽ nói cho ngươi biết điều thứ hai. Nào!

    Hắc Vương xé phần áo trên người, lộ ra thân hình cường tráng đầy vết sẹo, trong mắt có hào quang dữ tợn.

    - Bản thiếu gia từng nói qua, lôi đài hôm nay đã đánh đủ rồi!

    - Sợ rồi sao? Sợ rồi thì cút cho ta!

    Hắc Vương cả giận châm chọc nói.

    Nghệ Phong thản nhiên nói:

    - Ngày mai! Ngươi lại tới lôi đài!

    Nghệ Phong nói một câu, khiến ánh mắt mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía Nghệ Phong. Bọn họ thật sự không ngờ được Nghệ Phong đã tiếp nhận. Hơn nữa thời gian đã quyết định là vào sáng ngày hôm sau. Nghệ Phong ước định ngày hôm sau, ý đồ đã rất rõ ràng, chính là chờ đợi tin tức truyền bá.

    Thành chủ mới nhậm chức chiến đấu với bá chủ Tội Ác Chi Thành Hắc Vương. Mặc kệ là ai đều muốn đến liếc mắt nhìn một cái. Cho dù là bá chủ khác của Tội Ác Chi Thành cũng sẽ không nhịn được. Dù sao đây cũng là cơ hội để bọn họ điều tra thực lực của thành chủ mới nhậm chức. Thành chủ mới nhậm chức làm như vậy, chỉ có một lý do duy nhất chính là dương oai. Nhưng hắn là đối thủ của Hắc Vương sao?

    Mọi người không khỏi nhớ tới việc Nghệ Phong một chiêu đánh bại Lục Chỉ. Nghi ngờ vốn có cũng đã biến mất hơn phân nửa. Có thể, Hắc Vương thật sự không phải là đối thủ của hắn.

    - Tốt!

    Hắc Vương nghe Nghệ Phong nói, hắn cả giận hừ một tiếng, cũng quyết định.

    Nghệ Phong lấy ra một viên đan dược từ trong nhẫn, dùng tay bắn mạnh vào miệng Lục Chỉ. Sau khi Hắc Vương nhìn thấy, hoảng hốt cả giận nói:

    - Ngươi cho hắn ăn cái gì vậy?

    Nghệ Phong thản nhiên nói:

    - Thứ có thể khiến hắn không chết.

    Ánh mắt Hắc Vương nhất thời cứng lại, nhìn thẳng vào Nghệ Phong. Tất nhiên hắn không tin Nghệ Phong có lương thiện như vậy. Một người đã giết chóc liên tục tám ngày, sẽ muốn ra tay cứu người sao? Huống chi là một người muốn giết hắn.

    Tuy nhiên, nhìn Lục Chỉ không còn phun máu. Hắn hừ một câu vẫn không nói gì.

    Thân ảnh Nghệ Phong chớp động, nhanh chóng biến mất khỏi nơi bạo loạn. Mọi người nhìn một đạo tàn ảnh còn lưu lại, một đám hai mặt nhìn nhau, nhưng tất cả mọi người đều hiểu được, Tội Ác Chi Thành lại trở nên điên cuồng, sợ là giết chóc trong thành lại gia tăng rồi. Bá chủ Tội Ác Chi Thành, vừa muốn bắt đầu mở lễ rửa tội.

    Mỗi lần Tội Ác Chi Thành có người muốn tranh đoạt bá chủ, nhất định sẽ liên lụy đến toàn bộ Tội Ác Chi Thành. Việc giết chóc lúc này chính là máu chảy thành sông!

    Mọi người nhìn Hắc Vương. Sau khi người này lên ngôi vị bá chủ thật lâu, hắn vẫn nắm nơi bạo loạn trong tay. Có thể thật sự không ngờ được, sẽ có người lấy người đứng đầu như hắn làm bàn đạp.

    Nhìn Hắc Vương ôm Lục Chỉ rời khỏi, nơi bạo loạn lại bắt đầu ồn ào náo động lên. Chẳng qua phần lớn đề tài đều xoay chung quanh Nghệ Phong. Không ngờ sau khi Nghệ Phong vén tấm màn che mặt thần bí, lại là thành chủ mới nhậm chức.





    Đánh lại số chương, nội dung vẫn liền mạch.
    Chữ Ký của: MrElton
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của MrElton

  4. 3 thành viên đã cảm ơn MrElton cho bài viết này:
    ÁmTuLa (17-05-2013),thecat1990 (05-10-2013),tieuluulinh (11-05-2013)

  5. #888
    Huy chương
    100
    Tu Vi Hư Tiên
    Chân Nguyên: 3719 / 3719
    Thần Thức: 14183 / 14726
    Kinh Nghiệm: 18%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi42.551
    » Mcoin: 389.650
    » Jewel: 60.942
    » Đã cảm ơn1.029
    » Được cảm ơn94.652
    » Danh vọng6000
    » Yahoo
    Mị Ảnh
    Tác giả: Anh Giai Ngây Thơ

    Chương 782: Cuộc chiến hẹn trước bắt đầu.

    Nhóm dịch: Dungnhi
    Nguồn: Vipvandan.vn


    Chuyện ứớc chiến chuyện giống như một trận phong ba bão táp, rất nhanh đã truyền khắp Tội Ác Chi Thành. Tội Ác Chi Thành vốn khắp nơi tràn ngập giết chóc ngược lại trong nháy mắt trở nên yên tĩnh. Chủ đề bàn tán của mọi người cũng tập trung trên người Nghệ Phong. Thiếu niên thần bí nơi bạo loạn và thành chủ Tội Ác Chi Thành là một. Điều này càng tăng thêm hào quang cho Nghệ Phong.

    Sự thần bí của Nghệ Phong, thực lực của Nghệ Phong, tất cả điều này đều khiến mọi người tự động đặt Nghệ Phong ở vị trí bá chủ. Cho dù Nghệ Phong mới đến nửa tháng, chỉ có điều thực lực hắn thi triển lại khiến tất cả mọi người tin tưởng, thành chủ lần này khác các thành chủ khác.

    Không chỉ bởi vì Nghệ Phong có thể dùng một chiêu bại Vương cấp, mà quan trọng hơn là Nghệ Phong trẻ tuổi. Cường giả trẻ tuổi như vậy, có thể trưởng thành vượt xa hơn bất kỳ người nào trong Tội Ác Chi Thành.

    Đặc biệt là khi Nghệ Phong tuyên bố Tội Ác Chi Thành chỉ cần một thành chủ, đã tạo dựng lên hình tượng Nghệ Phong hung hăng càn quấy đến mức tận cùng. Người trong Tội Ác Chi Thành đều hiểu được. Tội Ác Chi Thành lại dấy lên phong ba.

    Ngày hôm sau, khi trời còn chưa tối, nhưng ở nơi bạo loạn cũng đã chật ních người. Bọn họ đều đến sớm thế này, bị sợ không thấy được trận đánh ngày hôm nay. Cuộc đấu tranh bá chủ Tội Ác Chi Thành, đây là chuyện trước kia rất ít khi gặp được.

    Chẳng qua, bên cạnh chiếc bàn đá của Nghệ Phong lại có vẻ trống trải, cũng không có người nào dám đứng gần. Mặt khác có mấy chỗ cũng đồng dạng trống trải, bỏ mấy cho người có thân phận, những người còn lại căn bản không dám tới gần.

    Phía trên lôi đài, khác với những trận đấu đẫm máu trước kia, lôi đài hôm nay vắng vẻ khác thường. Đồng dạng nơi bạo loạn cũng không ồn ào náo động như trước kia.

    ...

    Một lúc sau, vẫn như mọi khi, Nghệ Phong mặc y phục màu trắng xuất hiện trong mắt mọi người, áo choàng màu trắng và nơi bạo loạn vẫn tràn ngập máu tanh cực kỳ không hài hòa, cảm giác vô cùng quỷ dị!

    Mọi người nhìn Nghệ Phong mặc bộ y phục màu trắng, mặc dù một đám không thích vẻ tà mị này của Nghệ Phong. Nhưng không có bất luận kẻ nào dám bình luận.

    Phía sau Nghệ Phong, có ba người đi theo. Ngoại trừ Lục Sát mặc lục bào thoạt nhìn có chút âm hàn. Còn có hai người mặc hắc bào. Đây là hai người duy nhất, Nghệ Phong đã lấy từ Kim Lâu ra Triệu Kim và Triệu Cương!

    Hai người xuất thân là bình dân, dựa vào chút tiền vốn công pháp Nguyệt giai tàn phá, tu luyện đến Vương cấp. Sau khi Cuồng Hổ phát hiện, dùng một cái giá thật lớn để mời chào bọn họ. Không nói công pháp Nhật Giai, chỉ cần hứa hẹn sẽ bảo Nghệ Phong chế luyện vô số đan dược giúp bọn hắn giải trừ di chứng do tu luyện công pháp tàn phá.

    Lúc này hai người với công pháp Nhật Giai và toàn bộ di chứng đã được giải trừ, thực lực cũng nâng cao bay nhanh. Dù sao, hai người có thể dựa vào một quyển công pháp Nguyệt Giai rách nát tăng lên tới Vương cấp, thiên phú tự nhiên không thể coi thường.

    Nếu không phải Nghệ Phong là một Y sư thất giai, sợ là không ai có thể mời chào được bọn họ.

    Nơi Nghệ Phong đi qua, mặc dù người đang chen chúc chật chội, nhưng vẫn thấy tự giác tránh thành một con đường. Nghệ Phong vẫn là bộ dáng như trước. Hắn đi đến bên cạnh bàn đá quen thuộc, tùy ý ngồi xuống. Lục Sát và hai huynh đệ họ Triệu lẳng lặng đứng ở phía sau Nghệ Phong.

    Đối với hai người hai mà nói, tuy rằng nơi này tràn ngập mùi máu tanh. Nhưng vẫn không ảnh hưởng đến bọn họ. Thậm chí Lục Sát còn cảm thấy thích mùi như vậy.

    Mọi người thấy ba người phía sau Nghệ Phong, trong mắt cũng có chút vẻ hoảng sợ. Bọn họ cảm giác được ba người này rất mạnh. Đặc biệt Lục Sát có vẻ âm lãnh, càng cho bọn họ một loại cảm giác khủng bố.

    Lúc này Hắc Vương cũng xuất hiện ở một góc khác. Nhìn Nghệ Phong khác hẳn mọi khi, hắn thoáng nhíu mày. Hắn đặc biệt chú ý tới ba người phía sau Nghệ Phong, lông mày nhíu lại càng chặt. Hắn phát hiện khí tức của ba người phía sau Nghệ Phong, không có người nào dưới Lục Chỉ.

    Nói cách khác, ba người này đều là Vương cấp. Nhớ tới thực lực của Nghệ Phong, Hắc Vương không khỏi nhíu mày. Chỉ cần bốn người có thực lực Vương cấp, đã đủ để đứng tại đỉnh cao ở Tội Ác Chi Thành.

    Chẳng qua, Hắc Vương rất nghi ngờ: hiện tại đế quốc Trạm Lam được phân thành hai. Sao nở Đế Đô lại để bốn Vương cấp đến quản lý Tội Ác Chi Thành. Cho dù là trước kia khi đế quốc Trạm Lam hưng thịnh, cũng không vượt quá hai Vương cấp đến quản lý.

    Dù sao ở Tội Ác Chi Thành, không có một siêu cường giả, cho dù mấy Vương cấp cũng không có tác dụng.

    Nhưng lúc này lại khiến bọn họ bất ngờ chính là, đối phương không chỉ có bốn Vương cấp, mà Nghệ Phong còn có siêu cường thể sánh ngang ngũ giai. Với thế lực như vậy, trong tình trạng hiện tại đế quốc Trạm Lam còn cho ra? Chẳng lẽ hắn không tiếc sao?

    Hắc Vương cũng không biết quan hệ giữa Nghệ Phong và tam hoàng tử, cho nên hắn đã phán đoán sai lầm. Hiện tại, đại đế Long Thiên muốn thu hồi Tội Ác Chi Thành.

    Ánh mắt Hắc Vương thoáng đảo qua Lục Sát, cái lão nhân âm lãnh này khiến hắn cũng có cảm giác hoảng sợ. Điều này khiến trong lòng hắn cảm thấy vô cùng không thoải mái. Hiện tại, Nghệ Phong đã thể hiện thế lực ra ngoài, vừa vạn cả bốn người đã ngăn chặn hắn.

    Mặc dù hắn là bá chủ Tội Ác Chi Thành, nhưng hắn chỉ sở hữu có ba Vương cấp, còn có một người đang không biết sống chết.

    Hôm nay Nghệ Phong cũng không uống rượu, ánh mắt hắn quét bốn phía, phát hiện có mấy chỗ có vẻ và trống trải. Hắn biết rõ những người này là ai, chỉ có bá chủ Tội Ác Chi Thành mới có đãi ngộ như vậy.

    Nghệ Phong nhìn về phía Hắc Vương, thấy trong ánh mắt hắn chất chứa ánh sáng khiêu khích. Khóe miệng Nghệ Phong lộ ra một nụ cười có chút tà mị.

    Nghệ Phong nhìn Lục Sát gật đầu, thân ảnh chợt lóe lên, người đã nhẹ nhàng tiến tới lôi đài.

    Mọi người nhìn Nghệ Phong với áo bào trắng nhẹ nhàng tiến về phía trên lôi đài, một đám thoáng sửng sốt, ngay lập tức hét lên vì vui mừng. Ban đầu vốn tưởng rằng bọn họ sẽ phải chờ thật lâu, thật sự không ngờ được Nghệ Phong lại trực tiếp như vậy, vừa xuất hiện ở nơi bạo loạn, liền lên lôi đài.

    Hắc Vương cũng sửng sốt. Ban đầu còn tưởng rằng Nghệ Phong sẽ lại uống một bình hồng tửu, thật sự không ngờ được đối phương lại trực tiếp như vậy.

    Hắc Vương cũng nhẹ nhàng lên đài, thân pháp lăng không bay qua khiến rất nhiều người phía dưới lộ ra vẻ mặt hâm mộ. Lăng không bay qua kia cho thấy đối phương chân chính bước vào giai tầng cường giả đại lục.

    - Hi vọng ngươi thực hiện lời hứa của ngươi!

    Nghệ Phong nhìn Hắc Vương thản nhiên nói.

    - Hừ! Muốn ta thực hiện lời hứa còn quá sớm. Chờ ngươi làm xong ba chuyện ta muốn yêu cầu rồi nói sau!

    Nghệ Phong vươn một ngón tay nói:

    - Đây là việc đầu tiên!

    Hắc Vương thấy động tác của Nghệ Phong, ánh mắt biến cực kỳ khó coi. Động tác của Nghệ Phong là thể hiện sự miệt thị. Hắn làm vậy là nói cho mọi người biết, hắn đã hoàn thành chuyện thứ nhất. Hiện tại còn chưa đấu võ, Nghệ Phong đã tuyên bố như thế, bảo làm sao Hắc Vương có thể không tức giận.

    - Hi vọng thực lực của ngươi cũng giống như tự tin của ngươi!

    Hắc Vương nổi giận quát một tiếng, đấu khí cũng mạnh mẽ phát ra.

    Nghệ Phong liếc mắt nhìn Hắc Vương một cái nói:

    - Ta nói rồi, Tội Ác Chi Thành chỉ cần một vị thành chủ là đủ rồi.

    - Hừ!

    Nghệ Phong nói những lời này, khiến một vài chỗ trong nơi bạo loạn đều vang lên một tiếng hừ không lớn không nhỏ. Tuy nhiên, Nghệ Phong nhìn cũng không thấy những thanh âm vừa phát ra, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào Hắc Vương.

    Mọi người nghe kia vài câu hừ thanh, một đám không nhịn được bốc lên hàn ý trong lòng. Tất nhiên bọn họ biết những người này là ai. Bọn họ thật sự không ngờ được chính là Nghệ Phong lại hung hăng càn quấy đến mức này. Vừa lên đài liền khiêu khích tất cả bá chủ.

    Ánh mắt Mọi người nhìn về phía Nghệ Phong càng thêm khác đi. Đây là thành chủ đầu tiên mới vừa ở Tội Ác Chi Thành đã làm như vậy. Tuy nhiên, thấy mấy người Lục Sát, bọn họ lại không khỏi nghĩ, với những người đi cùng này, thành chủ này không giống với thành chủ khác.





    Đánh lại số chương, nội dung vẫn liền mạch.
    Chữ Ký của: MrElton
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của MrElton

  6. 3 thành viên đã cảm ơn MrElton cho bài viết này:
    cuongbeo (12-05-2013),thecat1990 (05-10-2013),tieuluulinh (11-05-2013)

  7. #889
    Huy chương
    100
    Tu Vi Hư Tiên
    Chân Nguyên: 3719 / 3719
    Thần Thức: 14183 / 14726
    Kinh Nghiệm: 18%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi42.551
    » Mcoin: 389.650
    » Jewel: 60.942
    » Đã cảm ơn1.029
    » Được cảm ơn94.652
    » Danh vọng6000
    » Yahoo
    Mị Ảnh
    Tác giả: Anh Giai Ngây Thơ

    Chương 783: tốc độ của Nghệ Phong

    Nhóm dịch: Dungnhi
    Nguồn: Vipvandan.vn


    Tất nhiên Nghệ Phong sẽ không để ý tới mấy tiếng hừ của bọn họ. Nghệ Phong thấy Liễu Mộng Nhiên rốt cuộc không ra khỏi thành chủ phủ, hắn liền hạ quyết tâm phải chỉnh đốn Tội Ác Chi Thành. Lần trước ở trên đường thấy được cảnh tượng đó, hiển nhiên đã tạo một bóng ma lớn trong tâm linh Liễu Mộng Nhiên. Nếu Tội Ác Chi Thành vẫn như vậy, Nghệ Phong không có cách nào có thể tưởng tượng được Liễu Mộng Nhiên sẽ biến thành thế nào.

    Cho nên duy có một biện pháp, đó là điều chỉnh Tội Ác Chi Thành. Nếu toàn bộ Tội Ác Chi Thành là được như vậy, nhất định phải bắt đầu đối địch với những bá chủ này. Nếu như vậy, khiêu khích sớm hay khiêu khích muộn có gì khác nhau đâu?

    Nghệ Phong nhìn Hắc Vương đang đứng ở trước mặt, hít một hơi thật sâu. Trong lòng đã quyết phải biến hắn thành bậc thang đầu tiên.

    Tĩnh Hinh Thành vốn mỹ lệ như vậy, hiện tại biến thành Sát Lục Chi Thành. Cho dù không vì Liễu Mộng Nhiên, Nghệ Phong cũng không nỡ! Dù sao, hiện tại Tội Ác Chi Thành đã là của hắn.

    Khí thế Hắc Vương vẫn lớn lên. Cảm nhận được khí thế uy áp kia đến gần, tuy rằng Nghệ Phong không quá lo lắng, nhưng trong ánh mắt cũng có vẻ thận trọng. Người đứng trước mặt, tuy rằng bên trong khẩu khí của hắn có phần khinh bỉ, nhưng nhưng không thể không thừa nhận, đây là một nhân vật cực kỳ khó giải quyết.

    Đấu khí trong cơ thể Nghệ Phong cũng chậm rãi vận chuyển, năng lượng Phệ Châu cũng đồng thời bao vây ở bên trong đấu khí. Nghệ Phong thấy được Phệ Châu màu lam bên trong khí hải, trong lòng cũng cảm thấy không biết phải làm sao. Quái lão nhân đã chỉ cho hắn phương pháp vận dụng Phệ Châu. Nhưng thật đáng tiếc chính là, nếu hắn đạt tới Nhiếp Hồn Sư lục tinh mới có thể kiểm tra xem xét.

    Hiện tại, Nghệ Phong chỉ có thể vận dụng năng lượng Phệ Châu theo cách đơn giản nhất, hoàn toàn không biết gì đối với vận dụng Phệ Châu khác. Nghệ Phong nghĩ thầm nếu có thể nhận được phương pháp vận dụng Phệ Châu của Quái lão nhân, sợ là đối phó trước mặt Hắc Vương cũng cực kỳ thoải mái. Dù sao hắn đã từng tự mình lĩnh hội về sự khủng khiếp của Phệ Châu!

    Mọi người thấy hai người trên lôi đài đối chọi gay gắt, một đám cũng nín thở. Một bên là thành chủ thiếu niên thần bí một chiêu đánh bại Vương cấp. Một bên là bá chủ đã sống lâu ở Tội Ác Chi Thành. Hai người này đánh nhau, cũng chính là trận đánh loại trừ thế lực cao nhất của Tội Ác Chi Thành.

    Mọi người nhìn bóng dáng gầy yếu của Nghệ Phong. Mặc dù Nghệ Phong một chiêu đánh bại Vương cấp, nhưng niềm tin của mọi ngườii vẫn đối với hắn vẫn không bằng đối với Hắc Vương. Dù sao Hắc Vương nổi tiếng đã lâu. Tuy rằng chưa bước vào điện phủ ngũ giai, nhưng đã một chân đã tiến vào. Nhiều nhất là một năm nữa, khẳng định hắn có thể bước vào điện phủ ngũ giai, khi đó chính là biến hóa về chất. Cho dù là hiện tại, hắn cũng có thể thoáng vận dụng năng lượng thuộc tính!

    Mà lần trước Nghệ Phong tuy rằng một chiêu đánh trọng thương Lục Chỉ, nhưng mọi người không thấy bên trong năng lượng hắn vận dụng có khí tức chứa đựng năng lượng thuộc tính. Bọn họ chỉ nghĩ Nghệ Phong dựa vào vũ kỹ tăng mạnh mới có thể sánh ngang với một đòn của ngũ giai.

    Khí thế Hắc Vương cũng chưa lên đến đỉnh phong, sau khi hắn tập trung đấu khí phía trên nắm tay, một quyền hung hăng liền đánh về phía Nghệ Phong. Phía trên thân quyền ẩn chứa lực lượng, khiến không khí bốn phía xung quanh đều phát ra âm hưởng áp bách. Không khí bốn phía cũng giống như làn sóng, từng vòng từng vòng bắn nhanh ra ngoài.

    Nắm tay của Hắc Vương giống như tách không khí ra bốn phía, trong chớp mắt liền đánh tới trước người Nghệ Phong. Nghệ Phong vẫn đứng thẳng tại chỗ, một bóng người có thể thấy được rõ ràng. Nắm tay Hắc Vương cứ như vậy đánh thẳng qua.

    Mọi người thấy cảnh tượng như vậy, không khỏi sửng sốt. Không thể tưởng tượng được lại thuận lợi như vậy. Nắm tay Hắc Vương đánh lên trên người đối phương. Điều này và sự cường thế của Nghệ Phong ngày hôm qua căn bản không thích hợp.

    Tuy nhiên, khi bọn họ nhìn nhân ảnh to lớn nọ hóa thành nhiều điểm sao rồi biến mất không còn một mảnh, một đám kinh hãi nói:

    - Tàn ảnh?

    Ánh mắt Hắc Vương nhất thời cứng lại. Đấu khí lại mạnh mẽ phòng hộ bốn phía. Tốc độ của Nghệ Phong thực sự nằm ngoài dự kiến của hắn. Ngày hôm qua hắn tưởng rằng đã đánh giá đủ cao. Nhưng dưới sự tập trung của hắn, đối phương vẫn biến mất mà hắn không hề phát hiện. Dưới tình huống như thế này khiến hắn hoảng sợ không thôi.

    Hắc Vương chờ Nghệ Phong công kích hắn, nhưng sau khi đợi thật lâu, chợt có một giọng điệu thản nhiên vang lên:

    - Chẳng lẽ ngươi đã đánh đủ rồi sao?

    Một câu này, khiến sắc mặt Hắc Vương biến thành xanh mét. Đối phương nói vậy là có ý đang chờ hắn công kích, cũng không ra tay công kích hắn. Càn rỡ như vậy, cho dù vị bá chủ Tội Ác Chi Thành đứng ở vị trí phía trên hắn cũng không dám.

    Hắc Vương không chút nghĩ ngợi, khí thế lại tăng vọt vài phần, đánh về phía âm thanh vừa phát ra.

    Một quyền này ẩn chứa sức mạnh khổng lồ của hắn, một quyền đánh qua, khiến tàn ảnh của Nghệ Phong tan ra, đồng thời không gian cũng thoáng xuất hiện vài khe tôi đen. Cứ như thế, thân quyền mang theo cơn lốc, cũng phát ra từng trận gió.

    - Tiếp tục!

    Vẫn là giọng điệu thản nhiên, điều này khiến Hắc Vương nổi trận lôi đình. Liên tục hai lần thất bại, hơn nữa đối phương còn miệt thị, hắn lại vô chút giữ lại. Đấu khí trong cơ thể điên cuồng bạo phát ra. Đấu khí khổng lồ ép lên không gian, không khí có chút trầm trọng. Những người đứng gần đó không kìm lòng được lui về phía sau mấy bước.

    Hắc Vương tập trung chú ý vào Nghệ Phong, một quyền vặn vẹo không gian đánh về phía Nghệ Phong.

    Uy thế của một quyền này, khiến mọi người hít một hơi thật sâu. Rốt cục bọn họ cũng hiểu được vì sao Hắc Vương có thể trở thành một trong những bá chủ của Tội Ác Chi Thành, còn là người nổi bật trong đó.

    Một quyền khiến không gian vặn vẹo, cũng không có đánh vào người Nghệ Phong. Nghệ Phong vẫn lắc mình tránh đi, đồng thời tàn ảnh bị nổ tung, phát ra ra vô số kình khí.

    - Tiếp tục!

    Giọng điệu thản nhiên phối hợp với tiếng gió gào rít, khiến mọi người kinh ngạc khi thấy Nghệ Phong lại dễ dàng tránh thoát một quyền này với uy thế lớn lao như vậy, đồng thời cũng nhìn về phía Hắc Vương.

    Quả nhiên, những lần châm chọc liên tục này, khiến sắc mặt Hắc Vương biến thành cực kỳ khó coi. Hắn chưa từng gặp phải tình huống như vậy. Tốc độ của đối phương lại nhanh đến loại tình trạng này, khiến hắn theo không kịp.

    Bỗng nhiên Hắc Vương cảm thấy, cho dù hắn tình nguyện đối mặt vị bá chủ trên đầu hắn kia, cũng không muốn đối mặt thiếu niên trước mặt này. Đánh còn không dánh đến người ta, còn tỷ thí thế nào đây?

    Nhưng, bộ dạng đối phương vẫn phong đạm vân khinh, khiến Hắc Vương hoàn toàn nổi giận.

    - Lão tử cũng không tin, ngươi vẫn có thể né tránh ta!

    - Thử xem thì biết!

    ...

    Phía trên lôi đài, lập tức xuất hiện cảnh tượng quỷ dị. Hắc Vương không ngừng tấn công phía trên hư không. Nhưng mỗi lần tấn công đều có kết quả thất bại. Còn Nghệ Phong lại thoải mái chớp động bước đu ở phía trên lôi đài, để mặc cơn thịnh nộ của Hắc Vương càng lúc càng lớn, cũng không chạm tới một góc áo của hắn.

    Mọi người nhìn thân ảnh với áo bào màu trắng của Nghệ Phong, trong lòng chợt hiện lên một ý niệm: khó trách hắn mặc y phục này đến đây. Với tốc độ này, muốn đảm bảo quần áo sạch sẽ, quả thực dễ như trở bàn tay.

    Mọi người không khỏi có chút cổ quái nhìn Hắc Vương, đụng tới một người có tốc độ như thế, sợ là cho dù là ai cũng đau đầu không thôi.

    Đồng dạng, chủ nhân của của mấy vị trí trống trải kia, một đám cũng cau mày. Tốc độ của đối phương quả thực là nằm ngoài tưởng tượng của bọn họ. Bọn họ để tay lên ngực tự hỏi, cho dù bọn họ ở trên lôi đài, cũng không làm gì được đối phương.

    Mọi người không khỏi có chút trầm mặc. Mặc dù người mất mặt chính là Hắc Vương, nhưng chỉ cần với tốc độ này, thành chủ thần bí chính là đại địch của bọn họ. Trừ phi là bao vây tấn công, bằng không không một ai làm gì nổi hắn.

    Bọn họ không thể tưởng tượng được, sao tốc độ của Nghệ Phong có thể nhanh đến mức độ này. Tuy nhiên, nếu bọn họ biết Nghệ Phong tu luyện chính là công pháp Thiên Giai, hơn nữa sắp đột phá tới nhị tầng, sợ là sẽ không nghi ngờ nữa.

    Tốc độ của Nghệ Phong, từ sau khi hắn bước vào Vương cấp, hơn nữa đặc biệt là sau lúc có Phệ Châu, đã nâng cao cực kỳ khủng khiếp. Ít nhất, Nghệ Phong tự tin cho dù Vương cấp ngũ giai, cũng tuyệt đối đuổi không kịp hắn.






    Đánh lại số chương, nội dung vẫn liền mạch.
    Chữ Ký của: MrElton
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của MrElton

  8. 3 thành viên đã cảm ơn MrElton cho bài viết này:
    cuongbeo (12-05-2013),thecat1990 (05-10-2013),tieuluulinh (11-05-2013)

  9. #890
    Huy chương
    100
    Tu Vi Hư Tiên
    Chân Nguyên: 3719 / 3719
    Thần Thức: 14183 / 14726
    Kinh Nghiệm: 18%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi42.551
    » Mcoin: 389.650
    » Jewel: 60.942
    » Đã cảm ơn1.029
    » Được cảm ơn94.652
    » Danh vọng6000
    » Yahoo
    Mị Ảnh
    Tác giả: Anh Giai Ngây Thơ

    Chương 784: phối hợp độc thuật và đấu khí.

    Nhóm dịch: Dungnhi
    Nguồn: Vipvandan.vn


    Hắc Vương đánh hơn mười quyền, nhưng vẫn không động đến một góc áo Nghệ Phong. Tình huống như thế, khiến ánh mắt mọi người nhìn Hắc Vương cũng có chút cổ quái, đủ cả vui sướng khi người gặp họa ý.

    Hắc Vương lại đánh một quyền, một quyền này lại nổ tung trong hư không.

    - Hiện tại đến phiên ta!

    Giọng điệu thản nhiên, khiến mọi người cảm thấy có chút giật mình. Vừa nãy đánh nhau như vậy, đã khiến bọn họ nhanh chóng buồn ngủ. Đồng dạng còn có Hắc Vương đang ngẩn ra. Sau khi liên tục không ngừng tấn công, khiến tinh thần hắn có chút mệt nhọc.

    Ánh mắt mọi người nhìn thẳng vào Nghệ Phong đang lăng không, chờ đợi Nghệ Phong ra chiêu. Tốc độ của Nghệ Phong đã khiến bọn họ kinh hãi. Bọn họ muốn chứng kiến một chút, sức mạnh của Nghệ Phong, có phải cũng giống như tốc độ của hắn khiến người hoảng sợ hay không.

    Khi mọi người đang nhìn chăm chú Nghệ Phong, lại phát hiện Nghệ Phong đột nhiên biến mất trên hư không. Hắn biến mất đột ngột như vậy, khiến mọi người đưa mắt tìm. Vừa tốc độ của Nghệ Phong cho dù nhanh nữa, cũng không thể quỷ dị như thế.

    Nhưng, lúc này Nghệ Phong lại biến mất quỷ dị như vậy, không có một chút dấu hiệu, điều này khiến mọi người hai mặt nhìn nhau: chẳng lẽ hắn còn có thể ẩn thân được sao?

    Mọi người đang nghi hoặc, chợt thân ảnh Nghệ Phong lại đột nhiên xuất hiện ở bên trái Hắc Vương. Một nắm tay bình thản hiếm thấy đánh về phía đối phương. Suy cho cùng, Hắc Vương là một cường giả, cảm nhận được bên trái có khí kình truyền đến, hắn nghiêng người dùng nắm tay đánh sang.

    Nhưng, nắm tay cũng không giống như hắn nghĩ sẽ đụng vào thứ gì đó, trong giây lát hắn liền phát hiện hắn phía bên phải lại có một quyền đánh sang. Hắn kinh ngạc đồng thời không hề chậm trễ, lại nghiêng người sang một bên tránh thoát.

    Nghệ Phong không chút bất ngờ đối với việc đối phương liên tục tránh thoát hai lần hắn thuấn di công kích. Nếu chỉ vậy cũng tránh không khỏi, vậy cái danh bá chủ Tội Ác Chi Thành thực sự là hữu danh vô thực. Nhưng Nghệ Phong cũng không vội, lại thi triển một lần thuấn di, hung hăng đánh về phía đầu đối phương.

    Hắc Vương né tránh, đồng thời mọi người ở dưới đài cũng trừng mắt nhìn Nghệ Phong lại xuất hiện một phía khác của Hắc Vương. Trong mắt bọn họ đầy vẻ hoảng sợ. Hiện thân của Nghệ Phong đã đạt tới hiệu quả quỷ mị.

    Bọn họ không tự chủ được nhớ tới kỹ năng Thuấn Di đã thất truyền, chỉ có kỹ năng khủng khiếp này mới có thể có hiệu quả như vậy.

    Mọi người hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn Nghệ Phong cũng khác hẳn. Ngay cả công pháp đã thất truyền như vậy cũng có thể tìm được. Rốt cuộc hắn là ai? Nghệ Phong vốn đã có hào quang thần bí, hiện giờ lại gia tăng thêm vài phần.

    - Sao?

    Nghệ Phong thấy đối phương lại liên tục né tránh hắn bốn lần thuấn di công kích, không khỏi kinh ngạc thốt ra thành tiếng. Không hổ danh là bá chủ Tội Ác Chi Thành, khả năng phản ứng quả nhiên cường hãn đến cực điểm.

    Nghệ Phong kinh ngạc, đồng thời cũng không còn kiên nhẫn nữa. Hắn hít một hơi thật sâu, đấu khí vọt tới thân quyền. Chút năng lượng Phệ Châu cũng tiến vào thân quyền, giống như bao vây trong đó.

    Hắc Vương thấy Nghệ Phong lại vươn nắm tay đụng vào hắn, trên mặt hắn cũng có vẻ vui mừng. Đánh lâu như vậy, cuối cùng hắn cũng có thể hãnh diện.

    Mọi người nhìn hai nắm tay rốt cục lần đầu tiên đụng vào nhau, tinh thần một đám bọn họ cũng trở nên hứng khởi, con mắt chờ đợi nhìn lôi đài. Bọn họ muốn biết rốt cuộc sức mạnh của hai người bọn họ là ai hơn một bậc.

    Hắc Vương vừa tiếp xúc với nắm tay của Nghệ Phong, đồng thời sửng sốt cũng mừng như điên. Lực đạo của đối phương chỉ tương đương với lực lượng vừa mới bước vào Vương cấp. Với lực lượng này hắn có thể đánh đối phương hộc máu dễ như trở bàn tay.

    Nhưng, sự vui mừng của Hắc Vương cũng không có duy trì được bao lâu. Sắc mặt hắn biến đổi mạnh mẽ. Hắn cảm giác có gì đó đột phá đấu khí phòng hộ của hắn, trực tiếp đâm đến nắm tay của hắn. Sau đó liền cảm giác đấu khí của hắn chợt cứng đờ, rốt cuộc không thể khống chế được bắt đầu tan biến.

    Sắc mặt Hắc Vương đại biến, chỉ là lúc này nắm tay của hắn đã không thu trở lại được. Lực lượng Vương cấp trên nắm tay Nghệ Phong hung hăng đánh lên người hắn. Hắc Vương hộc máu bay ngược ra ngoài, hung hăng đập xuống mặt đất. Thân ảnh Nghệ Phong chợt lóe lên, đột nhiên xuất hiện bên cạnh Hắc Vương. Mũi kiếm của Tiêm Hổ Kiếm đã đặt ở trên yết hầu hắn.

    Cảnh tượng diễn ra bất thình lình, khiến mọi người trừng mắt, chủ nhân của mấy khu vực trống trải đều đứng phắt dậy, thật sự không dám tin vào cảnh tượng vừa nhìn thấy. Cho dù là một Vương cấp lục giai, không có khả năng dễ dàng bại Hắc Vương như vậy.

    Toàn bộ nơi bạo loạn có thể nghe rõ tiếng hít thở. Một đám người khiếp sợ nhìn Nghệ Phong. Bọn họ phát hiện vẫn thấy Nghệ Phong mà bọn họ xem thường, ngoài việc công kích Hắc Vương không có hiệu quả, còn có Nghệ Phong liên tục vài lần thuấn di không có hiệu quả, vậy mà đối phương chỉ một chiêu đã bị hắn đánh bại. Chẳng lẽ hắn thật sự cường hãn như vậy sao?

    Phụt…

    Hắc Vương phụt lên một búng máu. Chẳng qua trong miệng toàn là máu đen.

    - Đê tiện!

    Hắc Vương quá tức giận, hắn mắng to khiến Tiêm Hổ Kiếm lạnh như băng đang đặt trên yết hầu vẽ một vết máu.

    Nghệ Phong nhìn máu đen trên miệng Hắc Vương, không chút bất ngờ hắn nhanh chóng lấy kim châm có độc ép đến. Dù sao đối phương cũng là một cường giả Vương cấp. Chẳng qua, cho dù hắn bức lui thì làm sao, thắng bại đã phân.

    Nghệ Phong đã chế luyện một cây độc châm. Tuy rằng độc tính không mạnh. Nhưng ở dưới năng lượng Phệ Châu bao vây, dễ dàng đột phá đấu khí phòng hộ của đối phương, đánh vào trên tay đối phương. Đấu khí phòng hộ, ở cắn nuốt năng lượng Phệ Châu trước mặt, cũng không thể có tác dụng quá lớn.

    Có độc châm trợ giúp, Hắc Vương đã mất hết năng lượng, sao có thể là đối thủ của Nghệ Phong.

    Lần đầu tiên phát hiện Nghệ Phong, thì ra độc thuật có thể dùng thoải mái như vậy. Ở bên ngoài Nghệ Phong phải e dè, nhưng ở Tội Ác Chi Thành, Phệ Châu và độc thuật phối hợp với thực lực của hắn, tuyệt đối có thể phát huy thực lực của hắn đạt tới hiệu quả cao siêu.

    Đây là vốn của Nghệ Phong ở Tội Ác Chi Thành, cũng khiến bọn họ hoảng sợ.

    - Tội Ác Chi Thành, không thể dùng một từ đê tiện để giải thích. Ngươi là bá chủ, lại thật sự không biết cái đạo lý cá lớn nuốt cá bé sao!

    Nghệ Phong thản nhiên nói.

    Hắc Vương ngẩn ra, trong mắt toát ra hào quang hung tàn. Nhưng lại không phản bác được những lời Nghệ Phong nói. Đừng nói là ở Tội Ác Chi Thành, ngay cả ở trong đại lục, cũng là cá lớn nuốt cá bé.

    Ánh mắt Nghệ Phong lướt nhanh xuống phía dưới. Những kẻ tiếp xúc đến ánh mắt hắn đều dời ánh mắt đi. Cho dù là mấy vị bá chủ kia, cũng tương tự như thế.

    Nghệ Phong hừ một tiếng, thanh âm không lớn, lại khiến tim mọi người nhảy dựng. Bọn họ cảm giác thành chủ này, càng thêm thần bí.

    Hôm nay, nọn họ đến ban đầu vốn là muốn điều tra một chút thực lực của Nghệ Phong rốt cuộc mạnh tới mức nào. Nhưng ngoại trừ thấy tốc độ khủng khiếp ở ngoài của Nghệ Phong ra, bọn họ cũng chưa điều tra được bất kỳ điều gì. Đặc biệt là một chiêu đánh bại Hắc Vương, đã nâng cao thực lực của Nghệ Phong tới vô hạn. Mọi người cảm giác Nghệ Phong đứng trước mặt, chính là một điều bí ẩn.

    Mà hiệu quả như vậy, chính là điều Nghệ Phong muốn. Điều hắn muốn chính là khiến mọi người nhìn không thấu hắn, như vậy trong lòng mới có sự kính sợ. Vậy sau này, hắn muốn điều chỉnh Tội Ác Chi Thành mới có thể thoải mái được.

    Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía Hắc Vương, thản nhiên nói:

    - Nói điều thứ hai của ngươi đi!

    Nghệ Phong không muốn giết Hắc Vương. Đối với hắn mà nói đây là một hảo thủ. Nghệ Phong cũng không sợ hắn không đối phó được đối phương. Đối với hắn mà nói, ngũ trưởng lão ngây người lâu như vậy, hắn có thể không kiêng nể gì sử dụng độc thuật. Nếu vậy sự khủng bố của hắn sẽ cất cao tới vô hạn.





    Đánh lại số chương, nội dung vẫn liền mạch.
    Chữ Ký của: MrElton
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của MrElton

  10. 3 thành viên đã cảm ơn MrElton cho bài viết này:
    ÁmTuLa (17-05-2013),buzzhello (22-07-2014),thecat1990 (05-10-2013)

Trang 178/356 ĐầuĐầu ... 168176177178179180188 ... CuốiCuối

Bạn có thể tìm thấy diễn đàn trên Google với từ khóa:

mi anh

Mi anh chuong 1251

Mi anh manga

mi anh full

huyen ao mi anh

mi anh mangaclub

mị ảnh full

mị ảnh anh giai ngây thơ

truyen mi anh full

mị ảnh

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  

133168
Lượt xem