Trang 1/540 12311 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 2699

Chủ đề: Quan Thuật - Chương 2649

  1. #1
    Huy chương
    Tu Vi Thừa Đỉnh
    Chân Nguyên: 1841 / 2045
    Thần Thức: 2068 / 7852
    Kinh Nghiệm: 55%
    » Gia tộcYori
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi6.204
    » Mcoin: 180.038
    » Jewel: 29.407
    » Đã cảm ơn2.894
    » Được cảm ơn8.228
    » Danh vọng6300
    » Yahoo

    Quan Thuật - Chương 2649

    Quan Thuật
    Tác giả: Cẩu Bào Tử

    Nguồn: Mê Truyện


    Phong ba bão táp đã nổi lên, ưng khuyển đang gào thét và cuộc chơi quyền lực bắt đầu.

    Quan trường giống như một bàn cờ lớn, nắm được nghệ thuật quan trường là có thể thao túng cả bàn cờ. Tất cả đều vì hai chữ danh và lợi. Một cuộc chiến không có mùi thuốc súng nhưng lại nguy hiểm hơn cả đao thương. Đó là không chỉ là cuộc đọ trí đọ mưu mà là cuộc chiến một mất một còn, kẻ nào lắm mưu nhiều kế, kẻ nào thủ đoạn thâm hiểm kẻ đó sẽ là người chiến thắng.

    Truyện viết về quá trình phấn đấu, trưởng thành của Diệp Phàm, một sinh viên vừa mới tốt nghiệp đươc phân công về một thị trấn nghèo khó. Không hề có chỗ dựa hùng mạnh, không phải là con ông cháu cha, không có ưu thế tái sinh biết trước tương lai mà chỉ là con nhà nông dân nghèo, với trí tuệ và tài năng của mình, Diệp Phàm đã làm thế nào để lăn lộn từ một nhân viên quèn, đi lên thành cán bộ cấp thị trấn, huyện, thành phố, tỉnh, v.v…? Làm thế nào để cân bằng giữa lợi ích của quần chúng nhân dân và ý chí của các cấp lãnh đạo?

    Mặc dù viết về đề tài Đô thị-Quan trường nhưng Quan Thuật không hề khô khan mà bạn sẽ bị cuốn vào những cuộc đấu trí vô cùng gay cấn, những pha đấu võ, bắn súng, điều tra đầy kịch tính, bạn sẽ có những phút giây thư giãn với cốt truyện hấp dẫn và lối hành văn dí dỏm của tác giả Cẩu Bào Tử.

    Quan Thuật hiện đã ra mắt hơn 1300 chương và vẫn đang được Cẩu Bào Tử viết tiếp một cách đều đặn. Đây cũng là một trong những truyện hot nhất trên chuyên trang truyện online qidian.com thường xuyên đứng trong top Nguyệt phiếu (bầu chọn theo tháng) với tổng điểm bầu chọn 9.0.

    Lần sửa cuối bởi MrElton; 22-03-2013 lúc 17:56
    Chữ Ký của: sun123456
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của sun123456

  2. 5 thành viên đã cảm ơn sun123456 cho bài viết này:
    abbafan1 (31-08-2013),hainobita (03-09-2013),Hoàng Ngạo Thiên (10-03-2013),maiha80 (08-12-2012),nguyenhungk39 (13-03-2014)

  3. #2
    Huy chương
    Tu Vi Thừa Đỉnh
    Chân Nguyên: 1841 / 2045
    Thần Thức: 2068 / 7852
    Kinh Nghiệm: 55%
    » Gia tộcYori
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi6.204
    » Mcoin: 180.038
    » Jewel: 29.407
    » Đã cảm ơn2.894
    » Được cảm ơn8.228
    » Danh vọng6300
    » Yahoo
    Quan Thuật
    Tác giả: Cẩu Bào Tử

    Chương 1: Chủ tịch thị trấn thắt cổ

    Nguồn: Mê Truyện


    Con đường đất cát ngoằn ngèo rộng 6m cứ như một lão xà tinh nằm ngủ và uốn lượn mãi đến tận trời xanh. Lúc này đây Diệp Phàm đang ở trên lưng của lão xà ấy bằng chiếc xe khách cũ nát kèm theo là tiếng kêu “ thình thịch” phát ra từ chiếc xe cùng những vũ điệu xà đầy khói bụi. Thỉnh thoảng chiếc xe còn phát ra những âm thanh cao vút khủng bố khiến cho mọi người trong xe giật thót mình và lo lắng cho chiếc xe cũ kĩ ấy sẽ tự động mà rời ra mất.

    Hơn mười mấy phút sau, trước sự cầu nguyện thành kính của 30 người trên xe, rốt cuộc chiếc xe cũng đã dừng tại một bãi đất hình tam giác mà được gọi là trạm xe của Thị trấn Lâm Tuyền. Trên bãi đất tam giác ấy chia thành 4 con đường, đây là lần đầu tiên Diệp Phàm đến thị trấn Lâm Tuyền. Hắn đang ì ạch mang theo một chiếc ba lô với khuôn mặt ngơ ngác mà đứng trước bốn con đường hình chữa thập này, cũng không biết đường nào tới Ủy ban nhân dân thị trấn Lâm Tuyền

    Bởi hôm nay là ngày đầu tiên hắn tới thị trấn Lâm Tuyền của huyện Ngư Dương này để nhận việc nên hắn không muốn để lại ấn tượng xấu cho ban lãnh đạo thị trấn.

    Diệp Phàm vốn là người ở huyện Cổ Xuyên thuộc thành phố Mặc Hương tỉnh Nam Phúc. Cha mẹ hắn đều là những công chức nhà nước bình thường.

    Diệp Phàm từ nhỏ vốn đã thông minh. Năm tuổi đã đi theo mẹ đến lớp tiểu học để chơi, cứ thế đùa nghịch mà cậu đã nhập học, chín tuổi thì tốt nghiệp tiểu học, mười lăm tuổi thi đỗ vào trường đại học Hải Giang - một trường luôn thuộc top10 trường đại học tốt nhất cả nước, năm nay mười chín tuổi thì đã tốt nghiệp, trải qua nhiều khó khăn trắc trở, Diệp Phàm đã thi đậu để vào làm nhân viên của thành phố Mặc Hương

    Trước đó hắn nhận được thông báo là sẽ được phân công ở Thành phố Mặc Hương, nhưng sau đó không biết xảy ra chuyện gì mà nói khó bố trí công việc ở Thành phố Mặc Hương, đành phải phân công tới huyện Ngư Dương - một huyện nghèo khó nhất của cả thành phố. Người ta nói là vì ở đó có nền kinh tế quá mức lạc hậu, đã làm cho công cuộc xây dựng kinh tế của cả thành phố Mặc Hương bị trì trệ.

    Thông qua nhiều cuộc thảo luận của ủy viên thường vụ Huyện ủy cùng với những cuộc kiểm chứng lặp đi lặp lại. Cuối cùng cũng đã đưa ra kết luận nguyên nhân hiện tại là do thiếu nhân tài. Vì thế huyện đã đề nghị lên ban lãnh đạo thành phố để điều động một số sinh viên tới nhận việc tại thành phố Mặc Hương lần này xuống huyện để trợ giúp, bởi vì sinh viên ra trường ở huyện Ngư Dương cũng có nhưng số sinh viên chịu về làm thì ít đến thê thảm.

    Lúc ấy số sinh viên được bổ nhiệm cùng đợt đến Thành phố Mặc Hương cũng không ít nhưng một số đã có ‘tai mắt’ thăm dò và sớm biết được tin tức nên đã mang quà cáp đi cửa sau, cứ thế ung dung bước qua, cuối cùng thì được ‘thần linh hộ mệnh’ và được giữ lại ở thành phố Mặc Hương.

    Nói ngay như Trương Kính bạn học của Diệp Phàm, người ta do có chỗ dựa vững chắc sau lưng nên trực tiếp được phân tại Ủy ban nhân dân thành phố Mặc Hương công tác.

    Còn Diệp Phàm trong thời gian nghỉ hè thì lại ra bên ngoài chơi, cộng với ‘tai mắt’ không linh hoạt và thêm một nguyên nhân nữa là ba mẹ hắn đều chỉ là những nhân viên làm công ăn lương bình thường. Nên kết quả là sau khi đi dạo chơi về thì nhận được thông báo là sẽ ‘được’ công tác ở thị trấn Lâm Tuyền huyện Ngư Dương.

    Dù gì năm nay hắn cũng mới 19 tuổi vẫn còn trẻ nên đi đâu cũng không sao cả, với lại huyện Ngư Dương cách huyện Cổ Xuyên nhà hắn cũng không xa, chỉ mất có hai tiếng đồng hồ là đến nơi vì thế nên hắn đi nhận việc ở huyện Ngư Dương trước, cầm thư giới thiệu trong tay loay hoay trên xe 1 hồi rốt cuộc cũng tới được thị trấn Lâm Tuyền vào 10 giờ sáng.

    Ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một bên có bến xe hình bán nguyệt gồm 3 tầng, chính giữa có 1 đại sảnh hình như là nhà đợi xe thế là hắn bèn đi vào chỗ ấy.

    Nhìn lướt qua một lượt, hiện ở trung tâm bến xe thị trấn Hương Mặc có một phụ nữ trung niên đang ngồi ở quầy tiếp tân. Theo phỏng đoán thì đó là nhân viên phục vụ của bến xe. Nhưng trên quầy lại bày đầy thuốc lá và một số đồ ăn vặt của trẻ nhỏ. Theo như suy đoán thì cái cô được gọi là nhân viên bán vé đang kiếm thêm thu nhập bên ngoài, tiện tay bày bán thêm thuốc lá rượu và thức ăn vặt …

    - Cô ơi cho con một bao Tam Sa.

    Diệp Phàm nói.
    Lúc sáng khi đi bố hắn chẳng biết là kiếm đâu ra mấy bao Trung Hoa, nói hắn cầm lấy để mời lãnh đạo và đồng nghiệp mới quen. Bình thường loại thuốc lá Diệp Phàm thường hút là Tam Sa với giá 5 tệ 1 bao.

    Sau khi tiện tay lấy 1 điếu ra châm lửa hắn thuận miệng hỏi :
    - Cô ơi, Ủy ban nhân dân thị trấn đi đường nào ạ.

    - À đi thẳng hướng phía trước, rẽ qua đường cong chữ S là thì thấy một cây cầu lớn Lâm Tuyền, cậu đứng trên cầu nhìn xuống sẽ thấy có một đám người đang vây quanh, chỗ ấy chính là Ủy ban nhân dân thị trấn.

    Cô béo ấy lấy tay chỉ chỉ.

    “Kì lạ, sao cô ấy lại biết trước cửa Ủy ban nhân dân thị trấn đang có một đám người vây quanh nhỉ, không lẽ có người vây đánh Ủy ban?”

    Diệp Phàm tò mò nghĩ trong đầu rồi khoác chiếc ba lô to tướng lên vai cất bước thật nhanh Trên đường thưa thớt mở ra mười mấy cửa hàng, sau khi rẽ qua đường cong chữ S ấy thì đúng là nhìn thấy một cây cầu đá hình vòm dài hơn 100m.

    Diệp Phàm bước nhanh tới đầu cầu, nhìn xuống dưới. Đúng là có một nhóm người đang đứng vây quanh một tòa nhà dài khoảng bảy, tám mươi mét, cao sáu tầng, toàn bộ bề ngoài được tráng bằng gạch men màu đỏ, cả đám người đều nhìn lên mái nhà nhưng không biết là đang nhìn cái gì. Diệp Phàm cũng nổi hứng thú đứng ở đầu cầu nhìn về hướng mái nhà nhưng, không có chuyện kỳ lạ gì xảy ra cả.

    Thế là hắn quay lại đầu cầu bước xuống một loạt nấc thang đá đi tới chân cầu, không lâu sau là tới trước mặt đám đông ấy.

    A! Thật đúng là không ít, hơn ngàn người giống như đang tham gia tiệc liên hoan, tất cả đều đang nhìn về phía mái nhà.

    Diệp Phàm sau khi tiến sát lại gần cũng ngẩng đầu nhìn, lúc ấy việc đến nhận việc gần như bị quên lãng. Nhìn theo hướng ngón tay của một anh đang chỉ lên, rốt cuộc cũng nhìn thấy chỗ đặc biệt đó.

    Trong lòng hắn bỗng cảm thấy sợ hãi, lúc này ở tầng bốn như có người đang bị treo sát vào chỗ cửa sổ, thấp thoáng còn có thể nhìn thấy một sợi dây có hoa văn như dây thắt lưng vậy đang thắt chặt cổ của người ấy.

    - Anh bạn, người đó là ai vậy?
    Diệp Phàm nhẹ giọng hỏi anh thanh niên mặc áo ngắn có hoa văn bên cạnh.

    - Chủ tịch thị trấn, tự mình dùng cà vạt thắt cổ, mẹ nó! Chắc là tham ô sợ bị bắt nên trực tiếp thắt cổ luôn mà.
    Người thanh niên mặc áo hoa kẻ sọc ấy “ hừ “ một tiếng nhổ đi điếu thuốc trên miệng rồi thuận miệng mắng một câu.

    - Hả! Chủ tịch thị trấn.
    Diệp Phàm thất thanh kêu lên một tiếng, tuy nhiên lúc này ánh mắt của mọi người đều tập trung về nơi chủ tịch thắt cổ nên không chú ý đến hắn.

    -Không phải! Nghe nói là tranh cãi với người tình, uất quá nên thắt cổ luôn.
    Lúc này một anh phản bác lại câu nói của anh thanh niên mặc áo hoa kẻ sọc.

    - Ai nói vậy, đây là bị đụng phải ma quỷ đó biết không .
    Một người đàn ông trung niên bên cạnh nói.

    - Đụng phải ma quỷ à, đến thời đại này mà con tin cái đó.
    Anh thanh niên kẻ sọc không tin lắc đầu nói.

    - Cái này thì anh không rõ bằng tôi rồi, một người thân của chủ tịch Ngô ở kế nhà tôi, tối hôm qua chủ tịch Ngô gọi điện cho chị ông ấy nói là tâm trạng không tốt, trăn trở và hoảng sợ kêu chị ông ấy thay ổng đi cầu một lá bùa trừ tà. Nhưng chị ông ta nói là hôm qua không rảnh, ở nhà nhiều việc quá. Nói là hôm nay mới đi xin rồi đem đến cho. Ai ngờ lá bùa chưa được đem đến thì người đã trở nên như thế. Haizzz, mới có 30 tuổi, đáng tiếc quá! Con ma này cũng nhập và hạ gục người nhanh quá.

    Chú ấy vừa khẽ nói vừa thở dài.

    Diệp Phàm hứng thú nghe một hồi, hiện các kiểu lý do thắt cổ đều có. Cũng có người nói là tự tử vì tình, cũng có người nói là do tham ô.

    -Sao vẫn chưa đưa người xuống cứ để treo mãi trên ấy làm gì?
    Diệp Phàm thuận miệng hỏi.

    - Chờ công an đến điều tra, nói không chừng là mưu sát ấy chứ.
    Người mặc áo ca rô hoa mỉm cười với bộ dạng thích thú với tai nạn ấy.

    Gần 10 giờ rưỡi, Diệp Phàm mới chợt nhớ là hình như mình đến để nhận việc, nên vội vàng đi vào cửa lớn, sau khi hỏi bác bảo vệ cổng rồi đi thẳng lên lầu bốn. Thấy hành lang trên lầu cũng đứng đầy người, phỏng chừng đều là nhân viên các bộ phận trong cơ quan chính phủ.

    Trong phòng làm việc dường như là không tìm được mấy người, mọi người đều thì thầm bàn luận, bộ dạng như đang rất kinh ngạc, dù sao thì nghe cũng không rõ lắm. Diệp Phàm tìm hết mấy phút mới thấy bảng hiệu phòng Đảng- Chính quyền.

    Nhẹ nhàng đi vào, hiện bên trong chỉ có một cô gái khoảng hai mươi tuổi, mặc chiếc áo ngắn màu đỏ quả hạnh, ngực phồng lên như cái màn thầu lớn đang đứng uốn cong người mà sao chép văn kiện gì đó. Lúc đó cô gái ấy đang đối diện Diệp Phàm, ánh mắt của hắn cứ dừng lại ở rãnh ngực sâu hun hút ấy mà nhìn xuyên qua, thiếu chút nữa là nhìn thấy hết cả. Lúc đó không biết nước dãi ở đâu ra mà hắn cứ nuốt ừng ực, nhìn thấy cô gái ấy ngẩng đầu lên, hắn liền chuyển ánh mắt đi hướng khác.

    - Chị ơi, cho hỏi đến nhận việc ở đây phải không?
    Diệp Phàm mỉm cười hỏi.

    - Nhận việc, nhận việc gì?
    Cô gái ngạc nhiên một lát mới chợt nhớ ra.
    - À, anh là sinh viên được phân đến thị trấn chúng tôi đúng không?

    - Đúng vậy, tên tôi là Diệp Phàm , đây là thư giới thiệu của tôi.
    Diệp Phàm đưa qua một tờ giấy giới thiệu có có dấu của Ủy ban nhân dân huyện.

    - Kinh nhỉ! Tốt nghiệp đại học Hải Giang cơ đấy.

    Cô gái nóng bỏng ấy lướt qua một hồi sau vẻ mặt hâm mộ mà “ chậc chậc” vài tiếng nhiệt tình nói :
    - Tôi tên Tô Giai Trinh, là nhân viên phòng Đảng-Chính quyền của thị trấn Lâm Tuyền. Anh cũng thấy rồi đó, hôm nay trong trấn xảy ra chuyện lớn, chủ nhiệm của chúng tôi đi lên huyện rồi, bí thư Tần thì có ở đây, tôi có thể đưa anh đến đó, nhưng mà anh nên cẩn thận trả lời, nếu không…

    Tô Giai Trinh tốt bụng nhắc nhở Diệp Phàm, khiến Diệp Phàm cảm động mà đi thẳng một mạch sau cô lên tầng năm. Phòng làm việc của chủ tịch thị trấn Lâm Tuyền ở lầu bốn, bí thư ở lầu năm. Điều đó thể hiện quyền tối cao của lãnh đạo Đảng mà.

    Tô Giai Trinh cẩn thận gõ gõ cửa phòng Bí thư Tần

    - Ai đó, vào đi!
    Bên trong vọng ra một giọng nói khàn khàn.

    – Bí thư Tần, em là tiểu Tô nhân viên bên phòng Đảng - Chính quyền. Hôm nay có anh sinh viên tên Diệp Phàm đến nhận việc, nên dẫn anh ấy lên đây ạ.

    Tô Giai Trinh hơi cúi người cung kính nói.

    - Nhận việc? Hôm nay không rảnh, cô nói anh ấy ngày mai lại đến, chứ giờ như thế này có phải càng phiền hơn không.

    Tô Giai Trinh liếc mắt nhìn Diệp Phàm một cái, sắc mặt của hắn có chút khó coi, quả nhiên là làm cho nhân vật số một của thị trấn Lâm Tuyền không vui rồi. Cô rất hối hận vì dẫn Diệp Phàm lên nhận việc, thừa biết là hôm nay xảy ra chuyện với chủ tịch thị trấn, Tần Chí Minh là một bí thư của trấn Lâm Tuyền nhất định tâm trạng sẽ không được tốt. Nhưng do tự cô quá mềm lòng thôi.

    - Diệp Phàm, anh đi tìm nơi nào để nghỉ ngơi qua đêm nay đi, sáng mai đến nha
    Tô Giai Trinh nhẹ giọng nói.

    - Vâng, làm phiền cô quá.
    Diệp Phàm ngại ngùng nói rồi xoay người toan bước đi thì vọng ra tiếng của bí thư Tần :
    - Tiểu Tô, gọi anh ấy vào đây.

    - Dạ, Bí thư Tần
    Lông mày Tô Giai Trinh lập tức giãn ra, nở nụ cười diễm lệ như cánh hoa rung rinh nói với Diệp Phàm:
    - Anh vào đi, Bí thư Tần muốn gặp anh.

    - Cảm ơn!

    Diệp Phàm nói xong lời cảm ơn thì cẩn thận đẩy cửa đi vào phòng làm việc của Bí thư. Lần đầu tiên nhìn thấy nhân vật số một của trấn Lâm Tuyền này, tim Diệp Phàm như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cảm giác như bồng bềnh lơ lửng, chân không chạm tới đất vậy.
    Tuy là trước kia ở trường cũng từng gặp qua những nhân vật lớn hơn như Chủ tịch thành phố, Giám đốc sở gì gì đó nhưng thời điểm ấy không có quan hệ ghê gớm gì nhiều, còn lần này tuy chỉ là gặp mặt một vị Bí thư thị trấn nhưng lại là lãnh đạo trực tiếp của hắn.

    Tần Chí Minh phỏng chừng trên dưới 40 tuổi. nghe nói là một quân nhân xuất ngũ, trước khi đến đây Diệp Phạm cũng đã thông qua một số cửa ngõ thăm dò tình hình của ông ấy.

    Hít thở sau một chút để lấy lại bình tĩnh, Diệp Phàm lấy bao thuốc lá Trung Hoa của mình ra và rút một điếu mời Bí thư

    Cũng may là Bí thư Tần cũng hút thuốc, liếc mắt nhìn Diệp Phàm không nói gì và cầm lấy điếu thuốc. Diệp Phàm cung kính bước lên trên châm thuốc cho ông ta sau đó hít thở đều cảm xúc cũng lập tức ổn định lại.

    - Bí thư Tần, tôi tên Diệp Phàm là người Thành phố Mặc Hương…
    Diệp Phàm đem sơ yếu lý lịch và tình hình này nọ của mình báo cáo tóm gọn cho Bí thư Tần. Đương nhiên trong đó cũng có chút nói khoác, về mặt ưu điểm đương nhiên là báo cáo có chút tường tận.

    - Ừ! Khá lắm anh bạn, đại học Hải Giang là trường danhtiếng của nước ta đấy, thị trấn chúng ta có thể nhận cậu đến làm việc đúng là hiếm có đấy. Như vậy đi, hôm nay trong trấn nhiều việc, cứ kêu tiểu Tô dẫn cậu đến nhà khách nghỉ ngơi một đêm, sáng ngày mai lại đến, công việc cụ thể ngày mai rồi nói.

    Tần Chí Minh cười nhạt nói trong không gian lượn lờ khói thuốc .

    Sau khi đi ra, Diệp Phàm được Tô Giai Trinh dẫn tới nhà khách trong thị trấn.

    -Tiểu Tô, dẫn bạn trai đến chơi phải không ?
    Trong nhà khách bỗng nhiên vọng ra một câu chọc ghẹo.
    Chữ Ký của: sun123456
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của sun123456

  4. 5 thành viên đã cảm ơn sun123456 cho bài viết này:
    abbafan1 (31-08-2013),hainobita (03-09-2013),Hoàng Ngạo Thiên (10-03-2013),maiha80 (08-12-2012),nguyenhungk39 (13-03-2014)

  5. #3
    Huy chương
    Tu Vi Thừa Đỉnh
    Chân Nguyên: 1841 / 2045
    Thần Thức: 2068 / 7852
    Kinh Nghiệm: 55%
    » Gia tộcYori
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi6.204
    » Mcoin: 180.038
    » Jewel: 29.407
    » Đã cảm ơn2.894
    » Được cảm ơn8.228
    » Danh vọng6300
    » Yahoo
    Quan Thuật
    Tác giả: Cẩu Bào Tử

    Chương 2: Đập nước Thiên Thủy

    Nguồn: Mê Truyện


    - Chủ nhiệm Trần, ông nói linh tinh cái gì vậy. Người ta là sinh viên mới được phân xuống đây, lại còn là sinh viên xuất sắc của đại học Hải Giang nữa chứ. Bí thư Tần bảo tôi dẫn xuống chỗ ông để sắp xếp cho anh ấy một phòng.
    Tô Giai Trinh liếc Diệp Phàm một cái, mặt bỗng chốc trở nên đỏ ửng.
    - Ồ! Sinh viên à, còn là sinh viên của Đại học Hải Giang nữa. Làm sao có thể đến cái xó xỉnh này chứ.
    Lão béo Trần Chân Minh có chút nghi ngờ nói.
    Phải biết rằng ở cái thị trấn Lâm Tuyền này khó mà tìm ra mấy người là sinh viên cả. Ngoài ‘ Trung cấp Lâm Tuyền’ có mấy người, đến ngay cả trong Ủy ban thị trấn cũng vậy, đại bộ phận đều là trung cấp, một số ít học đại học chuyên ngành ra cũng đã là ghê gớm lắm rồi, mà hầu hết đều là học từ trường truyền hình gì gì đó… Đến ngay như nhân vật số một của Ủy ban thị trấn là Tần Chí Minh thì chẳng qua cũng chỉ học từ trường Đảng ra rồi mới ‘nhảy’ vào đại học chuyên ngành, vì vậy chẳng trách được lão ngạc nhiên.
    Trong lòng thầm nghĩ anh chàng Diệp Phàm này chắc chắn là người do Bí thư Tần sắp xếp, nói không chừng còn có quan hệ họ hàng thân thích với cả Bí thư Tần nữa, vì vậy lão cũng khá là nhiệt tình với Diệp Phàm.
    Mà cho dù là không có quan hệ thân thích gì đi chăng nữa thì với xuất thân từ một trường đại học danh tiếng như vậy, thì cuối cùng cũng sẽ có ngày thăng tiến, vì vậy tạo quan hệ trước cũng chẳng thiệt thòi gì.
    Phòng khách này cũng không tệ lắm, ở cái thị trấn Lâm Tuyền này thì đây cũng có thể được coi là chốn xa hoa rồi. Nhưng vào thời điểm năm 1995 thì trong phòng cũng chỉ có một cái giường, một cái tivi màu 17 inch và một cái tủ ở đầu giường.
    Nghe nói căn phòng này là chuyên dành cho lãnh đạo huyện, bởi vì những phòng khác thì đều chỉ là tivi đen trắng.
    Sau khi nghe Tô Giai Trinh giới thiệu như vậy thì trong lòng Diệp Phàm cũng có chút cảm kích đối với chủ nhiệm Trần.
    Buổi tối sau khi tắm rửa xong, Diệp Phàm cảm giác có chút mệt mỏi, nghĩ ngợi lung tung một hồi cũng chẳng biết là ngày mai thì Bí thư Tần sẽ sắp xếp cho mình công việc gì, rồi ngủ đi lúc nào không biết.
    Diệp Phàm vừa đi thì đội Cảnh sát Hình sự huyện cũng đến, nghe nói cả đội phó đội Cảnh sát hình sự thành phố Mặc Hương là Trương Huy cũng dẫn theo mấy đồng chí cảnh sát hình sự đến.
    Dù sao người chết cũng là chủ tịch thị trấn vẫn còn đương chức, nên đây cũng là chuyện lớn. Sau mấy tiếng đồng hồ bị treo lơ lửng, nghe nói tử thi đã được đưa đến thành phố Mặc Hương để giải phẫu khám nghiệm gì gì đó. Theo như tin ‘vỉa hè’ thì đã lọai bỏ khả năng ông ta bị giết, mà chỉ đơn thuần là thắt cổ tự tử. Đương nhiên, những vấn đề này Diệp Phàm cũng chẳng quan tâm mà làm gì, dù sao thì cái ông chủ tịch Ngô ấy mình cũng chưa từng gặp qua, nên cũng chẳng liên quan gì đến công việc của mình. Vì vậy mà hắn cứ thoải mái ngủ một giấc ngon lành.
    Buổi tối.
    Trong phòng họp của Ủy ban nhân dân thị trấn Lâm Tuyền nhưng khói thuốc lá cứ lượn lờ, Bí thư Đảng ủy Tần Chí Minh mặt tối sầm ngồi ở vị trí đầu của bàn hội nghị hình tròn. Vị trí bên cạnh là của nguyên Chủ tịch thị trấn Ngô Tín Minh đương nhiên vẫn còn để trống. Bảy ủy viên Đảng ủy, trừ chủ tịch Ngô đã treo cổ tự vẫn ra thì sáu vị còn lại đều có mặt.
    Ngoài Tần Chí Minh, còn có Chủ tịch Hội đồng nhân dân thị trấn Tiếu Hòa, Phó bí thư Đảng ủy thị trấn Thái Đại Giang, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Thiết Trác; Ủy viên tổ chức thị trấn, phó chủ tịch quản lý công nghiệp Tống Ninh Giang; Ủy viên tuyên truyền thị trấn, phó chủ tịch quản lý nông nghiệp Trương Hy Lâm. Góc cuối cùng vẫn còn một người đang ngồi ghi chép, là chủ nhiệm phòng Đảng-Chính quyền Vương Nguyên Thành, tuy không phải là Ủy viên Đảng ủy nhưng là thư ký dự thính.
    ‘Thiên đình’ đã đầy đủ, Tần Chí Minh với vẻ nghiêm chỉnh của một quân nhân, liền nhấp một ngụm trà rồi ho lên một tiếng, mọi người đều biết là ông ta đã chuẩn bị phát biểu.
    Bởi vì đây là một ‘chiêu’ của Tần Chí Minh, mỗi khi thị trấn họp thì ông đều ‘ho khan’ trước một tiếng. Thực ra cũng chẳng phải bệnh tật gì cả, mà ông có ý qua tiếng ho ấy để nhắc nhở mọi ngưởi chú ý nghe lãnh đạo phát biểu.
    Bởi vậy mọi người lập tức ngồi ngay ngắn, giả bộ như đang chăm chú nghe ông nói.
    - Các đồng chí, hôm nay là ngày u ám nhất, bi thương nhất, đau buồn nhất của thị trấn Lâm Tuyền. Vị chủ tịch tốt của thị trấn chúng ta Ngô Tín Minh đã mãi mãi rời bỏ chúng ta mà đi.
    Tần Chí Minh dùng một lúc ba chữ ‘nhất’ để nhấn mạnh thái độ của mình, vẻ đau buồn hiện trên khuôn mặt cũng chẳng biết là thật hay giả. Nhưng làm cho mấy vị ủy viên Đảng ủy ngồi dưới phải bấm bụng cười.
    Phải biết rằng Ngô Tín Dân là thân tín của Chủ tịch huyện Ngư Dương Trương Tào Trung, mà Tần Chí Minh thì lại là cánh tay trái của Bí thư huyện ủy Lý Hồng Dương.
    Năm trước khi Tần Chí Minh vừa phục viên xuống địa phương, thì chủ tịch huyện lúc đó là Trương Tào Trung đã trực tiếp ‘nhét’ lão vào làm trưởng phòng Tôn giáo huyện, còn‘chăm sóc’ vị cán bộ quân chuyển này, bỗng chốc đã để cho lão chức vụ cấp trưởng phòng, xem như cũng không tồi rồi.
    Thực ra, phòng Tôn giáo ở huyện cũng chỉ có ba người, vì vậy mà trưởng phòng như Tần Chí Minh thực chất là quản lý hai người cấp dưới.
    Mà hai tay cấp dưới này một người là phó phòng, còn một người chủ nhiệm văn phòng. Đến một vị khách cũng chẳng có, hơn nữa người ta ở cái huyện Ngư Dương này cũng không phải ít ngày rồi, bây giờ đang ca than rằng mình xui xẻo, phó phòng với lại chủ nhiệm cái cóc khô gì chứ, ngay cả ra đường ăn bữa cơm cũng phải bỏ tiền túi ra mà ăn.
    Bởi vì phòng Tôn giáo nhiều nhất cũng chỉ được đi đến mấy cái chùa, miếu, gặp toàn hòa thượng với ni cô. Đi đến những nơi như vậy thì ngoài bữa cơm chay ra thì làm gì có ai còn dúi thêm phong bì cho mình nữa chứ.
    Người ta không nói cán bộ từ trên xuống đi khất thực đã là may lắm rồi, vì thế trong hai người này làm gì có ai muốn nghe lời trưởng phòng Tần Chí Minh là ông nữa? Dù sao trong các phòng ban ở cái huyện này thì phòng Tôn giáo cũng xếp sau cùng rồi, chẳng lẽ ông còn muốn chỉnh đốn chúng tôi thành hòa thượng trụ trì trên miếu hay sao?
    Về sau may mắn là Tần Chí Minh gặp đại vận, đang trong tận cùng của sự nhàm chán nên mỗi ngày ông đều đi ra bờ sông câu cá. Chẳng ngờ việc đi câu cá lại giúp ông ta câu được một ‘con cá to’, đó là chẳng may cứu được mạng của một người thân thích với Bí thư huyện ủy Lý Hồng Dương bị rơi xuống sông.
    Do đó mà ông ta đã quen được với Lý Hồng Dương, không lâu sau thìđược bổ nhiệm làm Bí thư Đảng ủy thị trấn Lâm Tuyền của huyện Ngư Dương, cũng coi như là đã giẫm phải bãi phân chó.
    Từ đó trở đi, đương nhiên Tần Chí Minh trở thành ‘tay chân’ của Bí thư huyện ủy Lý Hồng Dương, đứng ở vị trí đối đầu với Chủ tịch huyện Trương Tào Trung. Do đó bình thường lúc họp Đảng ủy, thì hai ‘ vị lãnh đạo cao nhất’ của thị trấn này vẫn thường đấu đá lẫn nhau, nghe nói có lần suýt nữa thì còn đập bàn nữa. Nhưng xét về tổng thể thì vẫn là Bí thư Tần ‘khống chế’ được chủ tịch Ngô. Thậm chí còn có ủy viên Đảng ủy nói không chừng chủ tịch Ngô kia là do bị Bí thư Tần uy ép trong thời gian dài, dẫn đến bị phân liệt tinh thần mà phải thắt cổ tự tử.
    "Khụ khụ!"
    Tần Chí Minh lại ho lên vài tiếng, tiếp tục nói với giọng đau buồn:
    - Các đồng chí! Tuy chủ tịch Ngô đã đi xa, nhưng tinh thần chịu thương chịu khó, hết lòng vì công việc của đồng chí ấy thì không thể mất đi. Chủ tịch Ngô vừa đi một chuyến đến đập Thiên Thủy thì xảy ra cơ sự này, xem ra đập Thiên Thủy thật sự là một ‘khúc xương khó nhằn’. Hôm nay mấy ủy viên Đảng ủy chúng ta ngồi đây là để thảo luận vấn đề triển khai công tác tại đập Thiên Thủy sau này.
    Tần Chí Minh nói xong liền liếc mắt một cái, mọi người bắt đầu khép hờ mắt chờ đợi những ý kiến khác.
    - Tôi xin nói vài câu, các đồng chí, chủ tịch Ngô ra đi khiến cho công việc của chúng ta rơi vào thế bị động. Đập Thiên Thủy có khoảng trên một vạn dân, mười thôn tự nhiên hạ hạt mỗi thôn cũng hơn ngàn người. Chắc mọi người cũng đã rõ, mười thôn này chia thành mấy phe. Năm trước trong cuộc bầu trưởng thôn còn suýt nữa xảy ra ẩu đả tập thể, trưởng công an thị trấn Lâm Tuyền chúng ta là đồng chí Triệu Thiết Hải thân thủ cũng chẳng phải thuộc dạng tầm thường. Nghe nói cũng từng là bộ đội đặc chủng, lại còn dẫn thêm năm đồng chí công an nữa, vậy mà kết quả là trên mặt bây giờ vẫn còn vết sẹo do dao để lại. Về sau trên huyện phải điều động cả cảnh sát vũ trang mới làm cho tình hình lắng xuống. Cuối cùng cuộc bầu trưởng thôn không thành nên thị trấn đành phải cử đồng chí Chu Xương Đống phó chủ tịch quản lý văn hóa vệ sinh tạm thời phụ trách, vì ông ấy là người ở đập Thiên Thủy, người quen dễ làm việc hơn. Nhưng mọi người đều biết sức khỏe của ông ấy dạo này rất không tốt, bệnh cũ tái phát nên phải vào viện điều trị. Hôm qua đập Thiên Thủy lại bắt đầu ồn ào rồi, nên chủ tịch Ngô mới vội vàng ra đi. Ai biết được lại xảy ra cơ sự như thế, chuyện ở đập Thiên Thủy nếu không được giải quyết ổn thỏa thì tôi e rằng tình hình sẽ càng nhiễu loạn hơn nữa.
    Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật thị trấn Thiết Thác vẻ mặt sầu lo.
    - Đúng vậy, Phó bí thư Thiết nói rất có lý. Vẫn phải nhanh chóng chọn được trưởng thôn cho đập Thiên Thủy. Lúc rảnh rang thì cũng chẳng vấn đề, nhưng lúc này bí thư huyện ủy và chủ tịch huyện cũng đã thúc giục mấy lần rồi, hơn nữa hai vị lãnh đạo cũng đã hứa trước mặt mọi người là nếu ai giải quyết được vấn đề khó khăn tại đập Thiên Thủy thì lập tức sẽ được thăng một cấp. Nếu là nhân viên thì đề bạt lên Phó chủ nhiệm, là Phó chủ nhiệm đề bạt lên Chủ nhiệm, là Chủ nhiệm đề bạt lên Phó phòng. Lãnh đạo không thể nói là không coi trọng được
    Ủy viên tổ chức thị trấn, phó chủ tịch quản lý công nghiệp Tống Ninh Giang nói tiếp.
    - Ừ! Đúng vậy!
    Bây giờ ông Chu chắc phải nghỉ dưỡng mấy tháng. Nhưng mà công việc tại đập Thiên Thủy thì vẫn phải có người đi làm. Các vị, chúng ta nhận được sự giáo dục của Đảng, nhận lương từ nhân dân, thì cũng phải phục vụ nhân dân. Mọi người xem xem, ai có thể tiếp nhận công việc của ông Chu.
    Tần Chí Minh đưa ánh nhìn về phía mỗi vị ủy viên Đảng ủy, lúc này tất cả mọi người đều cúi đầu ‘ngắm’ ngực của mình, như thể là ở đó đang giấu một mỹ nữ vậy, trong bụng ông ta không nhịn được liền chửi thầm: “Đúng là lũ trộm cướp, bình thường có chỗ ngon thì thằng nào cũng ngẩng đầu lên như gà chọi, vậy mà lúc này đều gục hết cả.”
    Chữ Ký của: sun123456
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của sun123456

  6. 4 thành viên đã cảm ơn sun123456 cho bài viết này:
    abbafan1 (31-08-2013),hainobita (03-09-2013),Hoàng Ngạo Thiên (10-03-2013),maiha80 (08-12-2012)

  7. #4
    Huy chương
    Tu Vi Thừa Đỉnh
    Chân Nguyên: 1841 / 2045
    Thần Thức: 2068 / 7852
    Kinh Nghiệm: 55%
    » Gia tộcYori
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi6.204
    » Mcoin: 180.038
    » Jewel: 29.407
    » Đã cảm ơn2.894
    » Được cảm ơn8.228
    » Danh vọng6300
    » Yahoo
    Quan Thuật
    Tác giả: Cẩu Bào Tử

    Chương 3: Con đường khó đi

    Nguồn: Mê Truyện


    Thực ra trong lòng Tần Chí Minh cũng rõ, cái thôn đập Thiên Thủy đó quả thật là một khúc xương khó nhằn. Nếu không thì một ‘chiếc bánh to’ rơi xuống như vậy, trong khi tất cả nhân viên, phó chủ nhiệm, chủ nhiệm ở thị trấn Lâm Tuyền cộng lại cũng phải đến vài chục người, tại sao lại chẳng có ai dám đứng lên nhận cơ chứ? Bởi vì nơi đó quả thật rất đáng sợ, dùng từ ‘khủng khiếp’ để hình dung thì cũng chưa diễn tả hết được.
    Hơn nữa lần này lại thêm việc chủ tịch Ngô treo cổ tự tử, khiến cho mọi người tự nhiên lại đem việc ông ta tự tử gắn với tình hình phức tạp tại đập Thiên Thủy. Mà nói không chừng cái chết của chủ tịch Ngô có liên quan đến đập Thiên Thủy thật, do đó lại càng chẳng có ai dám tiếp nhận ‘quả bom’ này.
    Đập Thiên Thủy nằm ở vị trí cao hơn một nghìn mét so với mặt nước biển. Vì phía trên có một cái đập nước rất lớn, nên mới gọi là đập Thiên Thủy. Nằm cách thị trấn Lâm Tuyền khoảng ba mươi cây số.
    Khoảng cách đó cũng không phải là quá xa, chủ yếu là bởi vì đến nơi đó chỉ có một con đường bùn đất nhỏ rộng chỉ khoảng năm mét. Nghe nói được làm từ hồi xây dựng đập Thiên Thủy vào thời kỳ những năm sáu mươi. Trải qua mấy chục năm bị sụt, lún … thì con đường này đã trở nên không còn bộ dạng gì nữa.
    Những đoạn đường ngoằn ngoèo như đường rắn bò, gọi là con đường bùn đá, nhưng thật ra chẳng mấy khi bắt gặp đá vụn trên đường, mà hầu như đều là bùn đất Trời nắng đi xe trên con đường này thì giống như đang ngồi trên kiệu. Còn trời mưa thì hầu như là không dám đi, bởi vì mặc dù xe đã được hãm nhưng bánh xe vẫn có thể bị trượt đi vài mét, nếu không cẩn thận thì chắc chắn sẽ bị lộn xuống vực sâu hơn ngàn mét mà trở thành liệt sĩ. Liệt sĩ tuy nói là được nhận tiền trợ cấp, nhưng xuống âm phủ rồi thì cũng đâu thể hưởng thụ được.
    Thêm nữa , con đường cũng không hề thông suốt, đoạn thì quanh co đoạn thì khúc khuỷu, thỉnh thoảng những hòn đá to lại rơi từ vách núi, đập xuống như trời giáng, nếu không cẩn thận thì xe bị đập hỏng, người thì tử vong. Đến ngay như đi bộ đến thị trấn Lâm Tuyền thỉnh thoảng cũng có người bị đá rơi trúng mà bị thương, một lượt đi về chắc cũng phải mất gần năm tiếng đồng hồ.
    Bởi vì trên con đường này có quá nhiều các gò nhỏ chắn ngang giữa đường, vì vậy mà chi phí để sửa chữa thì vô cùng kinh khủng. Nếu chỉ dựa vào một huyện nghèo nàn như huyện Ngư Dương để mà sửa con đường cần chi phí ước tính khoảng hơn chục triệu nhân dân tệ này thì quả là chuyện không tưởng.
    Chính phủ những nhiệm kỳ trước không phải là chưa từng làm gì, chủ yếu là không có tiền thì cũng chẳng có biện pháp gì. Vì vậy cuối cùng thì chỗ này đào một tí, chỗ kia bới một tí. Mười năm nay mỗi năm sửa lắt nhắt một ít, nên chẳng có chút tiến triển nào.
    Chính quyền huyện Ngư Dương lúc ấy đã có kế hoạch di rời toàn bộ nhân dân ở đập Thiên Thủy đến thị trấn Lâm Tuyền để lập một thôn mới. Nhưng tính đi tính lại thì đập Thiên Thủy cũng không phải là thôn nhỏ, toàn bộ cũng phải có đến hơn chục ngàn nhân khẩu, với mấy ngàn hộ.
    Nếu như tiền hỗ trợ cho mỗi hộ gia đình là ba mươi ngàn tệ thì cũng phải cần đến vài chục triệu. Con số này suýt nữa thì làm cho mấy vị Ủy viên Đảng ủy lúc bấy giờ phải lên cơn sốt rét. Hơn nữa nhiều vấn đề lớn khác như việc bố trí chỗ ở, ruộng đất… đã khiến cho các cuộc họp thường vụ huyện ủy về sau không còn dám đề cập đến chuyện di dời thôn Đập Thiên Thủy nữa.
    Tuy nhiên Đập Thiên Thủy còn là một vùng đất cách mạng, mấy vị lãnh đạo huyện cũng không dám xóa bỏ nó. Bởi vì trong thời kỳ trước giải phóng, Đập Thiên Thủy từng là nơi mấy vị tướng ẩn nấp, đánh du kích với quân Quốc Dân Đảng, tiêu diệt bọn thổ phỉ. Bây giờ người ta chưa chắc còn nhớ đến Đập Thiên Thủy.
    Nhưng nếu thật sự bỏ nó vào quên lãng, mà có người đến ‘mách’ với mấy vị lão tướng luôn nhớ chuyện xưa thì người ta chỉ cần hừ một câu thì chiếc mũ quan của Chủ tịch huyện chắc chắn cũng sẽ bị bay mất. Hơn nữa nếu may mắn con đường nát đó lại dẫn mấy vị tướng quân tới, vậy chắc chắn sẽ có thêm vài triệu tệ rồi.
    Do đó hiện tại hình thành nên một cục diện lưỡng nan, cái thôn đó giống như một khúc xương đã bị róc hết thịt. Vứt đi thì tiếc mà ăn thì vô vị, hơn nữa dân ở cái xó đó thì rất ‘kinh khủng’. Chỉ cần một lời bất hòa thôi cũng có thể động quyền, động đao, động côn được.
    Chuyện chém thương người thì có lúc vẫn xảy ra, nhưng thường thì giải quyết trong phạm vi thôn mà thôi. Cũng chưa có ai phải làm cho cảnh sát thị trấn đến cả, hình như từ khi giải phóng đến nay điều này đã được hình thành theo quy ước. Có lẽ đây chính là quy tắc ngầm của Đập Thiên Thủy.
    Đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến cho huyện Ngư Dương không dám bỏ mặc nó. Bạn cứ ngẫm thử coi, nếu như bỏ mặc thật thì sẽ có ngày dân sẽ kéo đến phá tường rào vây đánh Ủy ban thì thật là nguy hiểm.
    Con đường nát cũng khiến cho nơi này trở nên vô cùng nghèo khó, thu nhập trung bình cả năm của mỗi hộ chưa đến ba trăm tệ, tương đương với tiền lương tháng lúc đó của người đứng đầu thị trấn là Bí thư Tần.
    - - Bí thư Tần, ông xem có thể như này được không. Thành lập một tổ công tác, ‘đóng quân’ luôn ở Đập Thiên Thủy và tạm thời làm thay công việc của trưởng thôn, cho đến khi chọn được trưởng thôn thì thôi.
    Chủ tịch Hội đồng nhân dân thị trấn Tiếu Hòa đưa ra một đề nghị.
    - - Ừ! Được đấy! Chẳng phải là đã từng nói, người đông lực lượng lớn. Thị trấn Lâm Tuyền chúng ta bố trí một tổ chuyên môn ở Đập Thiên Thủy thì hiệu quả sẽ tốt hơn.
    - Thiết Thác nói thêm vào.- -
    Tần Chí Minh có chút buồn bực, phải biết rằng Thiết Thác và Tiếu Hòa bình thường quan hệ cũng không được tốt, thế mà lúc này lại giống như đang đứng trên cùng một chiến tuyến vậy.
    “Chẳng lẽ trong này có thủ đoạn gì chăng?”
    Tần Chí Minh nghĩ ngợi một lúc, cũng cảm thấy biện pháp này có thể thực hiện được.
    - Ừ! Biện pháp này hay lắm. Tiếp theo thì phải sắp xếp nhân viên vào tổ công tác, tôi thấy nên lập tổ ba người, đặt tên là Tổ công tác tại Đập Thiên Thủy, đãi ngộ giành cho tổ trưởng là cấp tổ. Giống như của các tổ ở thị trấn chúng ta. Nếu như làm tốt thì đề bạt lên chức phó chủ nhiệm như lời của lãnh đạo huyện đã tuyên bố.
    Tần Chí Minh nói.
    Đối với đề nghị này thì toàn thể Đảng ủy đã nhất trí thông qua, do Chủ nhiệm phòng Đảng- Chính quyền Vương Nguyên Thành, đại biểu dự thính ghi biên bản, đã hình thành một văn bản có hiệu lực. Thực ra trong lòng những người này đều có một chiếc ‘bàn tính’ vẫn đang tính ‘ cách cách’.
    Để có thể đề bạt chức phó chủ nhiệm đối với ở thị trấn mà nói thì ít nhất cũng phải là phó chủ tịch. Chuyện tốt như vậy theo lý mà nói thì mọi người đáng lẽ phải ‘tranh nhau vỡ đầu’mới phải, mà một số vị phó chủ tịch có quan hệ với các vị đang đương chức cũng phải đau đầu, bởi vì nếu như có người giải quyết được công việc tại Đập Thiên Thủy thì Bí thư, Chủ tịch huyện sẽ thực hiện lời hứa, đề bạt cho lên chức phó chủ nhiệm.
    Như vậy, những người đang ngồi trên ghế như phó chủ tịch gì gì đó sẽ không phải sợ có người đến làm dịch chuyển vị trí của mình. Phải biết rằng ngoài khu nội thị của huyện Ngư Dương ra thì thị trấn Lâm Tuyền là chỗ ‘ngon lành’ nhất trong số gần hai mươi xã và thị trấn còn lại.
    Có thể leo lên chức phó chủ tịch ở cái thị trấn này cũng là không tồi rồi, nếu chuyển chỗ tiếp thì chính là lên làm phó hoặc trưởng một phòng nào đó trên huyện. Nếu như phải chuyển đi đến các xã hoặc thị trấn khác thì cũng giống như việc quan lại ngày xưa bị giáng chức và phái đến một nơi xa.
    Các vị trong Đảng ủy đương nhiên là không sợ, bởi vì cho dù là có người được đề bạt lên chức phó chủ tịch thì cũng chẳng thể làm lung lay được vị trí trong Đảng ủy của họ. Nhiều nhất chỉ là vị phó chủ tịch đen đủi nào đó phải rời bỏ ‘chiếc ghế’ của mình là xong.
    Tuy nhiên quan hệ trong nội bộ chính quyền thị trấn cũng hết sức phức tạp, mấy vị phó chủ tịch nhưng không nằm trong Đảng ủy với mấy vị trong Đảng ủy thì đều có ‘dây mơ rễ má’ với nhau, hình thành nên một ‘mạng lưới quan hệ’ vô cùng phức tạp, giống như nhổ một sợi tóc mà có thể làm rung động cả toàn thân vậy.
    Ví dụ như nếu yêu cầu thân tín của Phó bí thư Đảng ủy thị trấn Thái Đại Giang, cũng chính là Phó chủ tịch quản lý xây dựng đô thị Tiếu Trường Hà phải chuyển vị trí thì vị Ủy viên Đảng ủy Thái Đại Giang chắc chắn sẽ chẳng vui vẻ gì. Bởi như vậy chẳng khác nào chặt đứt đi một cánh tay của lão.
    Điều kỳ lạ là các vị Ủy viên Đảng ủy chẳng hề lo lắng chút nào, bởi vì họ không tin ‘người tài’ ấy lại có thể giải quyết được tình hình tại đập Thiên Thủy. Vì vậy cái chức phó chủ nhiệm kia căn bản chỉ là một chiếc ‘bánh vẽ’ mà thôi, cũng giống như ánh trăng trên bầu trời vậy, có thể ngắm nhưng có ai hái xuống được đâu? Vì vậy mà chuyện về tổ công tác mới được toàn bộ phiếu thông qua nhẹ nhàng như vậy.
    Chữ Ký của: sun123456
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của sun123456

  8. 4 thành viên đã cảm ơn sun123456 cho bài viết này:
    abbafan1 (31-08-2013),hainobita (03-09-2013),Hoàng Ngạo Thiên (10-03-2013),maiha80 (08-12-2012)

  9. #5
    Huy chương
    Tu Vi Thừa Đỉnh
    Chân Nguyên: 1841 / 2045
    Thần Thức: 2068 / 7852
    Kinh Nghiệm: 55%
    » Gia tộcYori
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi6.204
    » Mcoin: 180.038
    » Jewel: 29.407
    » Đã cảm ơn2.894
    » Được cảm ơn8.228
    » Danh vọng6300
    » Yahoo
    Quan Thuật
    Tác giả: Cẩu Bào Tử

    Chương 4: Giấc mơ thăng chức được thực hiện

    Nguồn: Mê Truyện


    Cuối cùng chính là thảo luận vấn đề nhân sự của tổ công tác. Nếu như là một số bộ phận tốt, mọi người đã sớm tranh cướp đầu rơi máu chảy nhưng đập nước Thiên Thủy lại gặp rắc rối. Bởi vì đập nước Thiên Thủy kia là nơi nhắc đến liền tái mặt. Có lẽ chỉ cần là người ở thị trấn Lâm Tuyền thì đều không muốn đi.
    Lúc đó chủ nhiệm phòng Đảng – Chính quyền Vương Nguyên Thành từ đầu ngồi im lặng trong góc ghi chép miệng như muốn nói gì đó, nhưng thấy toàn bộ thành viên Đảng ủy không ai lên tiếng, mình lại chỉ là thư ký dự thính hội nghị đâu có hâm mà nói ra, nên miệng mấp máy nhưng không lên tiếng, làm cho người khác thấy giống như đang ngáp vậy.
    Nhưng vẻ ngoài của ông ta đã bị Tần Chí Minh phát hiện:
    - Nguyên Thành, có ý kiến gì thì cứ mạnh dạn nói ra đi. Anh cũng là đại quản gia của thị trấn Lâm Tuyền, bằng không chọn người từ phòng Đảng – Chính quyền của anh luôn đi, anh xem xem ai tương đối thích hợp?
    - Vâng. Bí thư Tần, vậy thì tôi xin nói. Thời gian trước Lưu Trì của phòng Đảng - Chính quyền chúng tôi nói sau khi tốt nghiệp đại học đã làm ở đây 2 năm, cũng muốn tiến bộ. Hy vọng các vị lãnh đạo có thể cho cậu ta thêm chút trọng trách. Tôi nghĩ người trẻ tuồi mà cầu tiến là việc tốt, lúc đó cũng đồng ý lúc thích hợp sẽ nói giúp cậu ta. Hơn nữa Lưu Trì cũng tốt nghiệp đại học chính quy, cần văn hóa có văn hóa, lại viết lách rất tốt, nên hôm nay….
    Vương Nguyên Thành vẻ mặt nghiêm túc nói, cứ như thể anh ta rất tán thưởng không muốn để mai một tài năng của Lưu Trì. Giờ phút này chính là Bá Nhạc (1) chính tông.

    1. Ngựa ký kéo xe muối (ký phục diêm xa)

    Trong các loài ngựa, có ngựa kỳ và ngựa ký được gọi là thiên lý mã, vì mỗi ngày chúng có thể chạy được hàng nghìn dặm. Có một người họ Tôn tên Dương, tự là Bá Nhạc, sống dưới đời Tần Mục công, rất có tài xem tướng ngựa. Một hôm ông đi qua vùng Ngu bản, gặp một con ngựa ký già bị người ta bắt kéo một xe muối lên núi Thái hàng. Móng nó duỗi ra, đầu gối nó khuỵu lại, mồ hôi rỏ xuống đầm đìa. Giữa dốc nó thụt lùi, ráng đội càng xe lên nhưng không lên được nữa. Bá Nhạc trông thấy, xuống xe, ôm đầu nó mà khóc, cởi áo mà phủ cho nó. Nó cúi đầu xuống mà phì hơi, ngưỡng cổ lên mà hí, tiếng hí động tới trời như tiếng kim tiếng thạch. Vì sao nó phản ứng như vậy? Vì nó biết Bá Nhạc là ngươi thông cảm cho tình cảnh của nó.

    Đời nhà Đường, văn hào Hàn Dũ có bài Thiên lý mã, đại ý như sau: Đời có Bá Nhạc rồi sau mới có thiên lý mã. Thiên lý mã thường có mà Bá Nhạc chẳng thường có. (Vì không có Bá Nhạc) cho nên dù là danh mã thì cũng chỉ bị nhục nơi tay kẻ tôi tớ, chết nơi xó chuồng máng cỏ mà thôi, chẳng bao giờ được nổi danh thiên lý. Ngựa mà đi được hàng nghìn dặm, mỗi lần ăn thường hết một thạch thóc. Người nuôi nó không biết cái hay thiên lý của nó nên không cho nó ăn đầy đủ, do đó tài nghề giỏi dắn không xuất hiện ra được, dẫu muốn cùng ngựa thường so sánh còn chẳng được thay, làm sao cầu cái hay nghìn dặm cuả nó? Quất nó chẳng đúng phép, nuôi nó chẳng hợp với tài cuả nó, bắt nó hí mà không hiểu được ý cuả nó rồi than phiền rằng: “Thiên hạ không có ngựa” (Thiên hạ vô mã dã). Than ôi! Kỳ thật không có ngựa ư? Kỳ thật là không biết ngựa vậy!(Ô hô! Kỳ chân vô mã da? Kỳ chân bất tri mã dã!). Đời sau có thành ngử “Ký phục diêm xa” (Ngựa Ký kéo xe muối), ám chỉ những ngươi có tài năng mà không được ai biết tới hoặc không được dùng đúng chỗ.
    Nguồn: Năm ngọ chuyện ngựa
    Nhưng Đảng viên đang ngồi đều biết rõ rồi. Bởi vì Lưu Trì từ năm kia sau khi tốt nghiệp đại học Thủy Châu được điều về thị trấn Lâm Tuyền, vào phòng Đảng - chính quyền. Lúc đầu anh chàng này vô cùng nhiệt tình, có trách nhiệm.
    Tuy nhiên từ 1 năm trước sau khi việc cạnh tranh chức chủ nhiệm phòng Tổng hợp không có kết quả con người hắn bắt đầu thay đổi càng ngày càng giống cây xương rồng mình đầy gai nhọn, thỉnh thoảng lại gây mâu thuẫn với cấp trên Vương Nguyên Thành .
    Có một lần làm cho Vương Nguyên Thành suýt nữa mất hết mặt mũi, nên Vương Nguyên Thành từ lâu đã muốn đá anh ta ra khỏi phòng Đảng - Chính quyền, nhưng từ trước đến giờ vẫn chưa có cơ hội.
    Lại thêm vào đó chú của Lưu Trì, ông Lưu Vĩnh Trạch, chí ít cũng là phó trưởng phòng Giáo dục huyện Ngư Dương. Vuốt mặt cũng phải nể mũi nên Vương Nguyên Thành nhất thời chưa tìm được cơ hội ra tay. Lần này đúng là cơ hội ngàn năm có một.
    Hơn nữa còn được cái mỹ danh thăng chức rồi, bởi vì vừa nãy hội nghị đảng ủy đã thông qua việc thành lập một tổ công tác thường trú ở thôn đập nước Thiên Thủy tại thị trấn Lâm Tuyền. Mà tổ trưởng cũng là cấp tổ, bằng cấp với Vương Nguyên Thành. Như vậy cũng coi như thăng chức cho Lưu Trì rồi. Chỉ xét ở vẻ bên ngoài thì Lưu Trì còn phải mang vài bình rượu ngon đến biếu Vương Nguyên Thành, người đã tiến cử mình mới đúng.
    - Ừ. Lưu Trì rất tốt, tốt nghiệp đại học Thủy Châu. Người trẻ tuổi nên cho thêm chút trọng trách. Quyết định như vậy đi, Lưu Trì sẽ là tổ trưởng tổ công tác thường trú ở thôn đập nước Thiên Thủy, thị trấn Lâm Tuyền. Ngoài ra tổ viên vẫn còn phải chọn thêm hai người nữa, trong đó nhất định phải có một nữ. Phụ nữ ở đập nước Thiên Thủy là một nửa bầu trời, gọi một nữ nhân viên đi cùng sẽ tương đối tốt cho việc triển khai công tác, tâm sự cũng thuận tiện. Phó bí thư Thái, anh xem xem có ai ở thị trấn chúng ta thích hợp không?
    Tần Chí Minh quay đầu hỏi Phó Bí thư Đảng ủy thị trấn.
    "Hừ! Lão già Tần đúng là quỷ. Lúc có phần gì tốt thì không bao giờ nghĩ đến mình. Việc đắc tội thì một chuyện cũng không tha, đều gọi mình chịu tội, đứng mũi chịu sào. Trong thời kỳ này tốt hơn là ít đắc tội với người khác.”
    Thái Đại Giang trong lòng mắng thầm bởi vì bây giờ là thời kỳ đặc biệt. Chủ tịch thị trấn Ngô treo cổ đã khiến Thái Đại Giang vốn là nhân vật thứ ba của thị trấn liền nhìn chằm chằm vào ngai vàng Chủ tịch thị trấn.
    Buổi sáng Chủ tịch thị trấn Ngô vừa treo cổ thì chỉ hai tiếng sau Thái Đại Giang đã kết nối với Chủ tịch huyện Trương Tào Trung thể hiện sự trung thành.
    Hơn nữa Thái Đại Giang và Tần Chí Minh cũng chỉ là bằng mặt không bằng lòng. Chủ tịch huyện Trương trước đây cũng nghe nói qua về việc Chủ tịch thị trấn Ngô tự treo cổ, cho nên trong lòng sớm đã có tính toán. Có lẽ cũng là chuẩn bị ủng hộ anh ta trong cuộc thảo luận ở huyện ủy về vấn đề chọn Chủ tịch thị trấn mới của thị trấn Lâm Tuyền.
    Tuy nhiên Thái Đại Giang nghĩ như vậy nhưng vẻ mặt lại giả vờ tán thành nói:
    - Ừ. Nên thêm một người con gái. Tôi thấy cô Xuân Thủy bên phòng Dân chính rất tốt, tốt nghiệp cao đẳng, hơn nữa phòng Dân chính vốn đã rất thừa người, phòng dân chính của một thị trấn như chúng ta cần gì phải có năm người, bốn người cũng đủ rồi. Lúc này rút đi một người cũng hợp lý. Hơn nữa cô Xuân Thủy nếu làm tốt cũng có thể thăng cấp lên làm Tổ trưởng. Bí thư Tần anh nói đúng không?
    Thái Đại Giang vừa nói xong Tần Chí Minh suýt chút nữa đã muốn đập bàn chửi ầm lên. Nếu như trong quân đội thì ông ta đã làm thế rồi. Bởi vì cô Lý Xuân Thủy đó là người nhà vợ của Tần Chí Minh. Tuy nói không phải là đặc biệt thân nhưng chí ít cũng mơ hồ mang danh là người của của Tần Chí Minh.
    Thái Đại Giang mày không phải không biết. Đây không phải là cố ý chơi người khác sao? Tuy nhiên việc này là do Tần Chí Minh đưa ra, nhất thời không có lý do để từ chối cho Lý Xuân Thủy. Hơn nữa nếu từ chối mọi nguời sẽ nhìn nhân vật số một thị trấn Lâm Tuyền này như thế nào, nên đành chịu đựng gật đầu nói:
    - Ừ. Thì Lý Xuân Thủy đi. Nếu làm tốt thì cuối năm có thể đề bạt lên Tổ trưởng. Còn một nguời nữa được chọn là Diệp Phàm mới đến làm từ sáng nay. Chàng trai này rất tốt, là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp đại học Hải Giang. Tôi cũng đặt rất nhiều hy vọng vào cậu ta.
    Lúc này Diệp Phàm đang ngủ say còn thị trấn Lâm Tuyền lại mấy nhà vui, mấy nhà buồn.
    Nửa giờ sau cuộc họp Đảng ủy kết thúc.
    Tần Chí Minh vẻ mặt nghiêm túc đi về chỗ của mình, bất đắc dĩ gọi điện về giải thích cho vợ cả buổi, suýt chút nữa thì bị mắng tức đến nổ máu mắt. Cuối cùng ông ta phải vỗ ngực đảm bảo 3 tháng sau sẽ điều Lý Xuân Thủy về mới làm dịu đi cơn giận của sư tử Hà Đông Lý Chi Liên.
    - Lưu Trì, cậu phải chuẩn bị tâm lý trước.
    Phó Chủ tịch thị trấn Lâm Tuyền phụ trách nông nghiệp Trương Hy Lâm gọi điện cho Lưu Trì. Vì Trương Hy Lâm và chú của Lưu Trì là Lưu Vĩnh Trạch có quan hệ khá tốt, bạn học cũ mà. Vừa rồi cũng định nói vài câu giúp Lưu Trì nhưng Tần Chí Minh đã quyết định rồi nên không tiện nói gì nữa. Vì bây giờ là thời kỳ đặc biệt, cái ghế vàng mà Chủ tịch thị trấn Ngô để lại Trương Hy Lâm đương nhiên cũng muốn ngồi rồi.
    Lưu Trì trong lòng kinh ngạc hạ bút thúc giục nói:
    - Chuẩn bị gì ạ? Chú Trương mau nói đi.
    - Ừ, là thế này. Thị trấn đã quyết định giao trách nhiệm cho cháu làm tổ trưởng tổ công tác thường trú ở thôn đập nước Thiên Thủy, cấp bậc Tổ trưởng.
    Trương Hy Lâm nói:
    - Cháu xem bây giờ vẫn chưa ra quyết định, vẫn còn…
    - A! Đập nước Thiên Thủy, cảm ơn chú chú Trương. Cháu phải mau đi tìm chú cháu thôi.
    Lưu Trì đặt điện thoại xuống, trong lòng cười nhạt, chửi ầm lên:
    - Mẹ cha tên Vương Nguyên Thành keo kiệt chết tiệt. Chiêu đen tối thế này hắn cũng dùng được.
    Tuy nhiên Lưu Trì mắng được hai câu thì vội gọi điện cho Lưu Vĩnh Trạch.
    Lúc đó thì Lý Xuân Thủy lại ngồi trên giường khóc thầm mãi, vợ của bí thư Tần ngồi bên an ủi cô. Chỉ có Diệp Phàm chuyện gì cũng không biết đang nằm mơ, mà hình như là mơ thăng quan, nước miếng chảy hết ra.
    8 giờ sáng hôm sau.
    Diệp Phàm đúng giờ đến phòng Đảng - Chính quyền thị trấn Lâm Tuyền. Nhìn thấy Tô Giai Trinh cười nói:
    - Diệp Phàm, bí thư Tần đang tổ chức buổi gặp mặt tạm thời. Ông ta bảo tôi nói anh ở đây chờ một lát. Sau khi họp xong còn muốn nói chuyện với anh, sắp xếp công việc cụ thể cho anh. Ôi anh nên chuẩn bị tâm lý đi.
    Nói xong nét mặt cô lộ vẻ hơi sầu lo.
    “Kỳ lạ. Mình là tên vô danh tiểu tốt mới chân ướt chân ráo vào làm việc sao phải để bí thư Tần đích thân giao trọng trách. Nhưng từ giọng điệu của Tô Giai Trinh hình như có chút kỳ lạ. Đúng là khó hiểu.”
    Diệp Phàm nghĩ lung tung lắc lắc đầu.
    Một lát sau cuộc họp kết thúc, vài đảng ủy viên đi ra.
    - Cậu chính là Diệp Phàm. Ừ chàng trai không tồi. Bí thư Tần rất coi trọng cậu. Đợi mời khách đi, ha ha.
    Tên béo Vương Nguyên Thành thân thiết vỗ vai Diệp Phàm nói:
    - Bí thư Tần gọi cậu, mau đi đi.
    Diệp Phàm chỉ cảm thấy một dòng máu nóng chảy trong lòng, suýt nữa thì ngất đi, trong lòng hét lên: “ Mẹ nó, mình nói tối qua sao lại chỉ mơ thăng quan, hóa ra giấc mơ đẹp đã thành hiện thực. Xem ra bí thư Tần cũng không tồi. Có lẽ đã xem trọng cái danh tiếng trường đại học Hải Giang của mình. Danh tiếng này đúng là kiêu hãnh.”
    Diệp Phàm trong lòng nén niềm vui chạy tung tăng một mạch đến trước cửa phòng làm việc của bí thư Tần, hít thở sâu vài lần rồi gõ cửa. Sau khi nghe thấy tiếng trả lời mới nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào phòng làm việc của bí thư Tần.
    Chữ Ký của: sun123456
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của sun123456

  10. 4 thành viên đã cảm ơn sun123456 cho bài viết này:
    abbafan1 (31-08-2013),hainobita (03-09-2013),Hoàng Ngạo Thiên (10-03-2013),maiha80 (08-12-2012)

Trang 1/540 12311 ... CuốiCuối

Bạn có thể tìm thấy diễn đàn trên Google với từ khóa:

doc truyen quan thuat

quanthuat

do thi quan thuat

Mangaclub.vn-quan thuat

quan thuat mangaclub

manga club quan thuat

quan thuat mangacul

quan thuật manga

tim truyen quan thuat

mangaclub quan thuat

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  

130914
Lượt xem