Trang 74/302 ĐầuĐầu ... 64727374757684 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 366 tới 370 của 1506

Chủ đề: Trùm Tài Nguyên - Quyển 4 Chương 640

  1. #366
    Huy chương
    100
    Tu Vi Hư Tiên
    Chân Nguyên: 3719 / 3719
    Thần Thức: 14183 / 15872
    Kinh Nghiệm: 18%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi42.551
    » Mcoin: 390.010
    » Jewel: 60.942
    » Đã cảm ơn1.029
    » Được cảm ơn94.690
    » Danh vọng6000
    » Yahoo
    Trùm Tài Nguyên
    Tác giả: Nguyệt Hạ Đích Cô Lang

    Quyển 3: Hồng Kông
    Chương 115: Chờ cơ hội

    Nhóm dịch: Quan trường
    Nguồn: Sưu Tầm


    Có thể nói, kế hoạch của Tôn Chiếu Luân và Phương Minh Viễn tiến hành rất thuận lợi. Bảy điều kiện kia khiến tổ đàm phán mà cầm đầu là Frankie và Thierry rất hao tâm tổn trí. Bọn họ xem ra, nhân viên trong siêu thị Carrefour đều không phù hợp với tiêu chuẩn dùng người của tập đoàn Carrefour, hơn nữa, tiền lương và phúc lợi siêu thị Carrefour đưa ra rõ ràng là khá cao, cho nên nếu thu mua thành công thì sa thải nhân viên là điều phải làm.
    Đây cũng là để giải quyết lượng nhân viên quá dư thừa của họ. Cơ cấu nhân viên trong các cửa hàng bán lẻ của tập đoàn Carrefour cũng rất hiếm thấy, phần lớn là sử dụng nhân viên tiếp thị. Nguyên nhân chủ yếu là vì tiền lương của nhân viên tiếp thị được nhà cung cấp hàng hóa trả, không liên quan đến trung tâm thương mại. Nhưng công việc trong trung tâm thương mại họ vẫn phải chăm sóc hàng hóa, hỗ trợ bán hàng, trung tâm thương mại tận dụng được sức lao động của họ, vì vậy có cửa hàng của tập đoàn Carrefour sử dụng đến 50% nhân viên tiếp thị, tiết kiệm chi phí của cửa hàng.
    Riêng về điểm này, ngay từ đầu Phương Minh Viễn đã theo chính sách kinh doanh của tập đoàn Wal-Mart, trong cửa hàng cũng có nhân viên tiếp thị nhưng không nhiều như vậy. Hơn nữa, Phương Minh Viễn còn cố ý khống chế số lượng nhân viên tiếp thị, mỗi khu vực sản phẩm, căn cứ vào diện tích mà sắp xếp nhân viên tiếp thị. Vì Phương Minh Viễn nhận thấy, nhiều nhân viên tiếp thị quá, đôi khi cửa hàng sẽ rất ồn ào, khiến các khách hàng vào mua sắm thấy phiền lòng. Nhất là trong kiếp trước, có nhân viên tiếp thị lại mang cả loa nhỏ phát ra rả, quấy nhiễu vô cùng, đi vào siêu thị, nơi nơi đều là giọng của nhân viên tiếp thị cao giọng mời chào, hơn nữa, dòng người dày đặc cũng khiến nhiều người chùn bước.
    Tuy siêu thị này chủ yếu phục vụ tầng lớp trung lưu đô thị trở xuống, nhưng ai mà không muốn mua sắm ở nơi tốt hơn? Hơn nữa, nếu siêu thị quá hỗn độn, nhân viên lưu động thường xuyên quá nhiều, nhân viên bên ngoài cũng nhiều cũng sẽ tạo nên nhiều phiền phức không đáng có. Cho nên Phương Minh Viễn từ lúc ban đầu đã quản lý nghiêm khắc nhân viên tiếp thị, lại còn hạn chế số lượng. Ngoài ra còn bắt buộc các nhà cung cấp khi điều nhân viên tiếp thị tới phải tương đối ổn định. Nếu ba ngày đánh cá, hai ngày phơi nắng, liên tiếp thay đổi nhân viên tiếp thị thì sẽ hủy bỏ cơ hội có nhân viên tiếp thị của họ trong siêu thị.
    Nếu Frankie không cắt giảm một phần nhân viên thì có phái tới nhiều nhân viên tiếp thị cũng chẳng để làm gì. Mà xây dựng cửa hàng mới, thông qua việc thu mua để bước vào thị trường Hoa Hạ, đối với tập đoàn Carrefour mà nói, không sửa được điều kiện này thì tuyệt đối không có khả năng.
    Vì thế, hai bên đàm phán không ngừng tranh luận hết cả một ngày.
    Lại vài ngày sau, phóng viên Vu Nhị của Nhật báo Tần Tây lại tung ra một tin, người muốn thu mua siêu thị Carrefour là tập đoàn Carrefour, là công ty bán lẻ lớn nhất châu Âu, trong tin lại có một số tư liệu về tập đoàn Carrefour từ Hong Kong và Nhật Bản. Vì thế mọi người mới biết, hóa ra đây là một công ty rất có bề dày, cũng có danh tiếng tầm cỡ ở một quốc gia châu Âu phát triển. Nhất là tin bọn họ đưa ra tổng tài sản và kim ngạch hàng năm của tập đoàn Carrefour , so với tài sản và kim ngạch hàng năm của công ty mình, khiến họ lại càng thêm khiếp sợ tập đoàn Carrefour, chỉ sợ rằng toàn bộ GDP của Phụng Nguyên trong một năm cũng không bằng nổi.
    Vì quá khiếp sợ, mọi người lại không khỏi nghĩ đến, sao một công ty to đến thế lại co trọng siêu thị Carrefour, hơn nữa còn muốn thu mua nó? Điều này không còn nghi ngờ gì nữa chứng minh siêu thị Carrefour kinh doanh vô cùng xuất sắc, khẳng định là có điểm nào đó khiến cho công ty lớn như vậy vừa lòng mới muốn thu mua. Nếu không đáng giá gì, ai lại quan tâm?
    Tin tức này nhanh chóng được phát trên Đài Truyền hình tỉnh Tần Tây và đài Truyền hình Phụng Nguyên, và lan truyền khắp Tần Tây, thậm chí còn kinh động đến đài Trung ương thường trú tại tỉnh Tần Tây.
    Hai ngày tiếp theo, ngay cả đài Truyền hình Hoa Hạ và đài Truyền hình Bắc Kinh cũng nhắc tới sự kiện này. Danh tiếng của siêu thị Carrefour nhân dịp này truyền khắp đại giang nam bắc Hoa Hạ, khiến cả tỷ quốc dân tán thưởng không ngừng.
    - Ông Tô, dạ… cháu biết, cháu biết.
    Phương Minh Viễn cầm điện thoại liên tục gật đầu nói.
    - Dạ không, không, không, không phải vấn đề quay vòng vốn, cũng không phải cháu muốn bán siêu thị Carrefour, chuyện này chỉ là đùa với người Pháp một chút thôi ạ. Chắc ông cũng đã nghe nói, tập đoàn Carrefour và tập đoàn Wal-Mart đếu có ý tiến vào thị trường Hoa Hạ, số lẻ kinh doanh của họ một năm cũng bằng mấy lần kim ngạch một năm của siêu thị Carrefour, thậm chí là hơn mười lần. Cháu buôn bán nhỏ dù sao cũng phải đề phòng chứ, nếu không, đối mặt với con quái vật này, cháu chỉ là con kiến nhỏ, e là không có cả sức phản kháng. Họ đã muốn mua công ty của cháu, đương nhiên cháu phải tận dụng cơ hội kéo dài thời gian một chút.
    Đây là cú điện thoại thứ sáu mà hắn phải trả lời. Trước Tô Hoán Đông đã có Asohon Kagetsu, Miyamoto, Vu Thu Hạ, Cổ Vũ Thành, Mã Vĩnh Phúc, Dương Quân Nghĩa đều gọi tới hỏi thăm tin tức.
    Cổ Vũ Thành còn đưa ra ý kiến cho siêu thị Carrefour vay thêm, xem ra anh ta sợ việc quay vòng của mình không hiệu nghiệm, cho bọn Frankie có cơ hội làm chủ siêu thị Carrefour.
    Mã Vĩnh Phúc và Dương Quân Nghĩa cũng đại diện cho Ủy ban nhân dân tỉnh Tần Tây, khéo léo hỏi Phương Minh Viễn có phải bán siêu thị Carrefour cho người ngoại quốc không, ám chỉ nếu Phương Minh Viễn có việc gì khó xử, Ủy ban nhân dân tỉnh có thể giúp hắn giải quyết. Nếu không phải trong hệ thống kinh doanh của tỉnh Tần Tây chưa có công ty nào có đủ tài chính và năng lực thâu tóm siêu thị Carrefour, họ cũng đã đề xuất, ưu tiên cho thương nhân trong nước thu mua. Siêu thị Carrefour giờ đã là công ty do tư nhân tỉnh Tần Tây và nhà đầu tư Hong Kong góp vốn, nếu rơi vào tay người ngoại quốc chẳng phải là mất hết mặt mũi sao. Hơi nữa, khi ấy tất nhiên không như hiện giờ, nghĩ đến chỗ khó xử của chính phủ.
    Thật ra Vu Thu Hạ, Asohon Kagetsu và Miyamoto tin tưởng hắn mười phần, chỉ hỏi hắn có kế hoạch gì cần họ phối hợp không.
    - Như vậy à.
    Dường như Tô Hoán Đông thở phào nhẹ nhõm trong điện thoại, cười mắng:
    - Thằng nhóc này, chuyện lớn như vậy cũng không cho ông biết một tiếng, ông còn tưởng cháu ngại mở miệng nhờ vả ông, thật sự là khiến ông nội như ta cảm thấy thất vọng. Ông nói cho cháu biết, việc này thậm chí đã kinh động đến lãnh đạo quốc gia. Họ nói nếu việc quay đồng vốn của cháu có vấn đề, nhà nước có thể cho cháu mượn tiền lãi thấp, thậm chí là không có lãi, xem như là phần thưởng cháu hiến cái mỏ vàng kia cho nhà nước…
    - Đừng , đừng mà ông. Ông ngàn vạn lần cũng đừng làm thế với cháu. Tuy cũ thể cháu còn chưa nghĩ ra được, nhưng những điều hứa kia ngày sau cháu sẽ dùng tới, hiện tại mà dùng chẳng phải giết gà dùng dao mổ trâu sao?
    Phương Minh Viễn kêu lên liên hồi.

    Chữ Ký của: MrElton
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của MrElton

  2. 1 thành viên đã cảm ơn MrElton cho bài viết này:
    PrinceWind (09-07-2014)

  3. #367
    Huy chương
    100
    Tu Vi Hư Tiên
    Chân Nguyên: 3719 / 3719
    Thần Thức: 14183 / 15872
    Kinh Nghiệm: 18%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi42.551
    » Mcoin: 390.010
    » Jewel: 60.942
    » Đã cảm ơn1.029
    » Được cảm ơn94.690
    » Danh vọng6000
    » Yahoo
    Trùm Tài Nguyên
    Tác giả: Nguyệt Hạ Đích Cô Lang

    Quyển 3: Hồng Kông
    Chương 116: Thị trường một trăm tỷ

    Nhóm dịch: Quan trường
    Nguồn: Sưu Tầm


    Đối với kế hoạch của Tôn Chiếu Luân và Phương Minh Viễn, ngay cả Tô Hoán Đông, Mã Vĩnh Phúc và Dương Quân Nghĩa cũng thấy giật mình, bọn Frankie càng không sao nhìn ra chút sơ hở nào.

    Nhưng việc đàm phán gặp nhiều khó khăn cũng là ngoài ý muốn của Frankie và Thierry. Đàm phán đến nay, còn chưa bắt đầu nói đến giá cả thu mua của hai bên, những điều kiện đãi ngộ công nhân viên của siêu thị Carrefour đã khiến họ cảm thấy nhức đầu. Mặc dù họ nói một cách ba hoa chích chòe, đồng ý thêm nhiều lợi ích đi chăng nữa, bên Tôn Chiếu Luân vẫn giữ chặt không buông, làm họ thật sự không biết phải làm sao. Thậm chí hai người họ còn nghĩ rằng, có nên tạo áp lực cho siêu thị Carrefour từ phía Chính quyền tỉnh Tần Tây và Chính quyền thành phố Phụng Nguyên hay không, để họ bỏ qua một nhu cầu hiển nhiên không thực tế như vậy.

    Nhưng đại sứ Jack đến từ Tòa đại sứ Pháp tới hiệp trợ hai người. Sau hai lần thăm dò của ông Stank, khuyên cấp trên bỏ ý định này, theo ông nghĩ rằng, phía Chính quyền tỉnh Tần Tây và Chính quyền thành phố Phụng Nguyên không can thiệp vào việc ngăn cản thu mua, thì đã quá tốt rồi. Nên biết rằng, siêu thị Carrefour tương đối xuất sắc về việc giải quyết cuộc sống khó khăn cho người nhà những liệt sĩ. Người nhà liệt sĩ vào làm trong siêu thị Carrefour, gần như đều có thể từ giai cấp nghèo khổ nhất trong địa phương trở thành gia đình có mức thu nhập trung bình – đương nhiên, trong số các nguyên nhân đều vì siêu thị Carrefour không hề khất nợ lương của công nhân viên. Mặc dù bạn hứa sẽ phát lương mười ngàn một tháng, mà hai ba năm mới phát một lần, còn không rõ nhà máy xí nghiệp sẽ đóng cửa vào lúc nào, tiền lương nợ lúc trước ngay lập tức trôi tan như nước, không bằng làm việc tại siêu thị Carrefour, mỗi tháng nhận tiền một cách yên ổn, hơn nữa đối với những người như họ, mức lương như vậy đã tương đối nhiều rồi.

    Kết quả của Siêu thị Carrefour như vậy, tự nhiên sẽ khiến Cục cảnh sát, quân đội, chính quyền địa phương đều rất hoan ngênh, những người này quả đúng là bom hẹn giờ, có thể gây ra mâu thuẫn dữ dội trong xã hội bất cứ lúc nào, mà những viên chức có lương tâm, tuy rằng không giúp đỡ được họ, nhưng có người sẵn lòng làm như vậy, dĩ nhiên sẽ cố gắng hết sức tạo điều kiện cho họ. Nếu như siêu thị Carrefour bị công ty nước ngoài thu mua mà mất đi, vẫn có thể tiếp tục duy trì lâu dài nữa không, họ cũng không rõ, so sánh hai việc này, họ tức nhiên hy vọng được giữ nguyên trạng, siêu thị Carrefour vẫn nằm trong tay nhà họ Phương.

    Qua sự giải thích của ông Jack, Frankie và Thierry hai người ngơ ngác nhìn nhau, điều này tất nhiên là họ không sao hiểu nổi. Nếu mà ở châu Âu, như người nhà của cảnh sát đã hi sinh vì nhiệm vụ và người lính, nếu sống nghèo khổ trắc trở, hiển nhiên sẽ được sự cứu trợ từ Chính quyền và xã hội, tuy không thể khiến họ giàu có, nhưng duy trì một cuộc sống bình thường là không thành vấn đề, thật bất ngờ ở Hoa Hạ, việc này lại thua kém nhiều thế.

    - Nếu như ép buộc những người này thôi việc, có lẽ còn gây nhiều trở ngại cho các ông làm việc trong tương lai. Dù sao ở đây, lực lượng cảnh sát và quân đội vẫn gây ảnh hưởng rất lớn.

    Jack nói một cách thâm ý. Cuối cùng, thậm chí họ còn bất đắc dĩ phải báo cáo việc này với Sếp Nicholas ở tổng bộ, đề nghị cho chỉ thị mới.

    Frankie và Thierry đều lo lắng, cùng đợi hồi âm từ tổng bộ.

    Ở Bắc Kinh, Phương Minh Viễn đang đón chào thời gian tốt đẹp sau kỳ thi giữa học kỳ, tuy rằng chưa có kết quả thi, nhưng theo dự đoán của hắn, xếp ba hạng đầu ở trong lớp, hay xếp mười hạng đầu trong năm cũng không là vấn đề gì, hầu hết đều xếp hạng không ngoài hai mươi, cũng coi như là giải thích cho ông Tô và phía Trường Long Đầm.

    Chẳng qua kỳ thi vừa mới kết thúc, bọn Mai Nguyên Võ liền vội vã dẫn người nhà đến trước mặt hắn – sau khi về đến nhà, bọn Mai Nguyên Võ nói như vẹt về chuyện của Phương Minh Viễn. Chuyện này thật sự khiến mấy nhà họ náo loạn. Một quán ăn nho nhỏ, ở trong mắt Phương Minh Viễn, không ngờ lại có khoản thu nhập hơn mười triệu hàng năm nếu như làm ăn tốt, nghe có vẻ giống như tưởng tượng trong mơ. Thế nhưng Phương Minh Viễn lại là tay trắng làm nên sự nghiệp, mấy năm qua, sự giàu có của hắn lại rõ ràng bày ra trước mắt, khiến những người có lòng nghi ngờ cũng phải thừa nhận, bản thân không có tư cách nói hắn làm chuyện vu vơ.

    Hơn nữa, điều càng khiến họ ngạc nhiên chính là, việc làm ăn buôn bán lớn như vậy, Phương Minh Viễn lại không có ý định đi làm. Với lại nghe giọng hắn, đây cũng chỉ là cho bọn Mai Nguyên Võ tập luyện mà thôi, trên tay hắn còn có kế hoạch làm giàu hay hơn nữa, và tính kết hợp với mấy nhà để cùng làm. Cứ như vậy, trong mấy nhà này có người mong muốn kinh doanh thì sẽ không ngồi yên được nữa, nhưng họ xuất thân từ nhà gia thế, hiểu rõ trong thời điểm này, đang lúc chuẩn bị thi cử mà đi quấy rầy Phương Minh Viễn thật sự là không thích hợp, với lại như vậy sẽ tỏ vẻ phía mình chỉ lo cái trước mắt, cho nên mới kéo dài tới sau khi kết thúc kỳ thi.

    Tuy là kéo tới sau kỳ thi, nhưng mấy ngày nay, họ vì chuyện này đã tranh luận không ngớt, hơn nữa họ cũng rất tò mò, lợi nhuận buôn bán hơn mười triệu hàng năm vẫn không lọt vào mắt của Phương Minh Viễn, vậy hắn lôi kéo họ vào muốn làm gì?

    Địa điểm họp mặt, tức nhiên sẽ là quán ăn Phương gia, đối với những người này quán này cũng không xa lạ, được biết quán ăn Phương gia ở tại Bắc Kinh, những viên chức có quan hệ mật thiết với nhà họ Tô, đều tới đây thử nghiệm – lòng hiếu kỳ có thể giết chết con mèo, với người thiếu niên thần bí gắn bó với nhà họ Tô, ai cũng muốn được tìm hiểu thêm. Quán ăn Phương gia có thể nói là doanh nghiệp đầu tiên do Phương Minh Viễn sáng lập, những người này đương nhiên phải đến xem thử.

    Bốn người Mai Nguyên Võ tức nhiên sẽ cùng đến đây, trong đó Mai Đông Trạch là cậu của Mai Nguyên Võ thay mặt cho nhà họ Mai, là người nhỏ tuổi nhất trong đời thứ hai nhà họ Mai, năm nay anh cũng khoảng ba mươi tuổi mà thôi, hiện là phó tổng giám đốc của xí nghiệp sản xuất TV nhà nước ở một huyện ngoại thành Bắc Kinh, có thể coi là xí nghiệp phát đạt.

    Thay mặt nhà họ Lư cũng là đời thứ hai, Lư Minh Nguyệt, là bác hai của anh em họ Lư. Năm nay đã hơn bốn mươi rồi, con đường làm ăn không thuận lợi mấy, hiện nay ông là Cục trưởng Cục thương mại ở khu ngoại thành Bắc Kinh.

    Lúc anh em họ Lư giới thiệu ông ta, Phương Minh Viễn hơi ngẩn người ra, ông Lư Minh Nguyệt này, thực là nhân vật có danh tiếng lừng lẫy trong lịch sử - Lư Minh Nguyệt, thủ lĩnh quân khởi nghĩa nông dân thời Tùy. Người huyện Trác Quận Trác. Tùy Dương Đế Dương Quảng lập nghiệp mười năm, dẫn quân khởi nghĩa khoảng một trăm ngàn người hướng theo vùng tỉnh Lỗ hiện nay, vì bị Tướng Tùy Trương Tu Đà đột kích, chuyển chiến đến vùng Hà Nam Nhai Bắc. Trong mười ba năm phát triển đến bốn trăm ngàn người, thế lực cực mạnh, tự xưng là Vua vô thượng. Sau đó bại vong trong trận chiến cùng Vương Thế Sung.

    - Tên này là do cha tôi đặt, ông ta học không nhiều, chỉ biết vài chữ, sau khi tham gia quân đội mới học được thôi, chẳng qua vì tên này nghe xuôi tai, cũng không rõ ý nghĩa sâu xa trong lịch sử vậy.

    Lư Minh Nguyệt đã quen với phản ứng như vậy, cười khổ nói.

    - Tới khi ông ấy và tôi biết được vị danh nhân này trong lịch sử, thì tôi cũng hơn mười mấy tuổi rồi, cũng không thích hợp đổi tên nữa. Với lại ông ấy cho rằng, nhà mình có thể nói là một nửa quân khởi nghĩa nông dân, đặt tên này cũng không làm nhục nhà họ Lư.

    Mọi người ở đây đều mỉm cười. Đối với ông ta, Phương Minh Viễn lại thêm thiện cảm, hắn luôn cho rằng, một người có lòng tĩnh tâm tự giễu mình, dù sao cũng tốt hơn những người suốt ngày kêu la mình không tệ, càng nhận biết được chính mình.

    - Đúng vậy, nếu không thì mọi người đều lén gọi ông Lư là Vua vô thượng đấy.

    Một vị phụ nữ nói. Cô ấy ăn mặc giản dị, thoạt nhìn dưới ba mươi tuổi, tuy rằng không phải là người đẹp, nhưng lại có nét đẹp riêng. Cô ấy là Sài Yên, cô út của Sài Tĩnh Ngọc, đang làm việc cho Bộ ngoại giao. Mai Nguyên Võ vừa giới thiệu xong, liền bị Sài Yên đuổi ra ngoài.

    Phương Minh Viễn giới thiệu Lâm Liên cho họ. Sau khi mọi người ngồi xuống, Sài Yên thản nhiên cười nói:

    - Cậu Phương…

    - Đừng, cô Sài, cháu cùng thế hệ với bọn Mai Nguyên Võ, thật không đảm nổi câu này của cô. Cô có thể gọi cháu là Minh Viễn. Bác Lư và chú Mai cũng vậy.

    Phương Minh Viễn xua tay nói.

    Ba nhà họ này tuy rằng không phải gia tộc đẳng cấp cao, nhưng dù sao đi nữa cũng là con cháu người lập nước. Sự ảnh hưởng và bối cảnh hùng mạnh, nhà họ Phương hiện nay thật không thể sánh bằng được, khó mà hơn được. Hơn nữa Phương Minh Viễn cũng tính toán rằng, tự nhận mình là tiểu bối cũng không chịu thiệt gì, có thể khiến bọn họ cũng ngại ngùng đưa ra điều kiện hợp tác ngặt nghèo làm khó mình. Nếu thật như vậy, mình sẽ đến bên ông Tô khiếu nại về việc này.

    Ánh mắt hài lòng của Sài Yên khi tiếp xúc với Lư Minh Nguyệt, Mai Đông Trạch, liền quay trở lại.

    - Vậy được rồi, cháu và Tĩnh Ngọc là bạn học với nhau, cô gọi cháu Minh Viễn nha, các cháu cũng là bạn học, ông lão ba họ nhà chúng ta và bác Tô cũng quen nhau, cho nên cô cũng không dài dòng nữa. Đối với cuộc họp mặt lần này mọi người cũng có mục đích rõ ràng, có ý nghĩ gì, Minh Viễn cháu có thể nói thẳng ra. Đương nhiên, anh Lư, Đông Trạch, chúng tôi cũng nói trước, nể mặt bác Tô, và dựa trên quan hệ của bọn Nguyên Võ, Tĩnh Ngọc, và còn Minh Viễn gọi chúng tôi là cô bác, bất kể cuối cùng có hợp tác hay không, cũng không thể nói bậy ra ngoài, đừng nghĩ sau này mình tự làm một mình. Ở nước ngoài, ý sáng tạo cũng có đáng giá. Đừng làm bể mặt ba nhà họ chúng tôi, để tiểu bối xem thường.

    Trong lòng Phương Minh Viễn hết sức mừng rỡ, thật mong muốn được ôm chặt cô mà hôn, cô Sài nói hay thật, nói hết những lời hắn tự nhủ trong lòng.

    Lư Minh Nguyệt và Mai Đông Trạch đương nhiên đồng ý.

    - Cô Sài, thật ra cháu mời các vị tới, là muốn cùng kết hợp để tiến vào ngành quảng cáo ở Hoa Hạ.

    Phương Minh Viễn trầm giọng nói.

    - Ngành quảng cáo?

    Ba vị này đều nhìn mặt nhau, cũng may vào lúc này đã có công ty quảng cáo xuất hiện ở Hoa Hạ, ba vị ít nhiều cũng đã từng giao tế trong thương mại, cũng không phải là không ai biết đến.

    - Dạ đúng, ngành quảng cáo!

    Phương Minh Viễn gật đầu nói.

    - Các cô chú đừng xem thường, ngành này sẽ kiếm được hơn một trăm tỷ nhân dân tệ trên tổng trị giá hàng năm.

    - Bao nhiêu?
    Mai Đông Trạch nhảy lên khỏi ghế, giọng nói cũng khác đi.

    Tuy phản ứng của Lư Minh Nguyệt và Sài Yên cũng không lắm so với anh ta, sắc mặt mọi người đều thay đổi, thế nhưng Sài Yên vẫn nhíu mày trách mắng.

    - Đông Trạch, dù sao anh cũng đường đường là phó tổng giám đốc, sao còn khiếm nhã như thế? Đã ba mươi tuổi rồi, còn không trấn tĩnh bằng đứa trẻ!

    - Chị Yên à, một trăm tỷ trên một năm đó, TV của mình bán chạy hay không? Cho dù là thị trường TV toàn Hoa Hạ, tổng trị giá hàng năm cũng không đến nổi một trăm tỷ. Huống chi là một quảng cáo vậy.

    Mai Đông Trạch dở khóc dở cười giải thích.

    Lư Minh Nguyệt nhíu nhíu mày, đích thực như lời của Mai Đông Trạch nói, theo nhu cầu trên xã hội hiện nay, ông cũng khó tin nổi chỉ bằng một quảng cáo thôi mà tổng trị giá có đến một trăm tỷ.

    - Minh Viễn à, cháu có thể cho biết, cụ thể là khoảng bao lâu?

    - Mười năm! Đến năm 2000, cháu tin rằng ngành quảng cáo ở Hoa Hạ sẽ đạt mức hơn trăm tỷ trên tổng giá trị, đến khi năm 2005, sẽ hơn hai trăm tỷ.

    Phương Minh Viễn dứt khoát nói. Đây cũng là kinh nghiệm của kiếp trước, hắn tin rằng trong kiếp này, Hoa Hạ sẽ càng phát triển hơn.

    Những người có mặt ở đây, đều bị lời nói của Phương Minh Viễn làm chóng cả mặt, đầu óc choáng váng. Chỉ ngoài Lâm Liên, cô đã gặp nhiều chuyện lạ kỳ dị, nên đối với thiên bẩm trong thương mại của Phương Minh Viễn, thì đúng là tin sát đất.

    Mười năm sau, tổng giá trị của ngành quảng cáo sẽ vượt quá trăm tỷ, điều này có nghĩa là gì? Chỉ cần chiếm 10% trên mức thị trường, đó chính là doanh thu mười tỷ, mà vào năm 90, doanh thu đã hơn mười tỷ, ngay cả khi doanh nghiệp lớn của nhà nước, cũng không hề có.

    Nếu đúng như vậy, quả là một ngọn núi vàng, hèn chi Phương Minh Viễn không ngó tới việc mua bán quán cơm.

    - Cô Sài, bác Lư, chú Mai, đúng thật là ngành quảng cáo chỉ vừa nổi dậy thôi, tạm thời còn chưa thể nhận ra được giá trị khả quan trong tương lai. Nhưng cháu nghĩ rằng, bởi vì hiện giờ mọi người còn chưa phát hiện ra tiềm năng kinh doanh của ngành này, thế mới là cơ hội chúng ta tiến tới, nếu như đến khi ai cũng biết được, tựa như lúc ngành cơ điện, dầu mỏ cũng có thể làm giàu, như vậy đã quá muộn! Một công ty quảng cáo lớn nhất ở Nhật Bản, doanh thu hàng năm đạt mức trăm tỷ đô la Mỹ, nước mình lớn thế, trải qua mười năm phát triển, trên thị trường quảng cáo, chẳng lẽ lại không bằng một công ty như vậy?

    Phương Minh Viễn tiếp tục nói như oanh tạc.

    Mười tỷ đô la Mỹ, nếu đổi thành nhân dân tệ lúc đó, đã gần trăm tỷ rồi, Phương Minh Viễn nói vậy, cũng đúng.

    - Cháu định thế nào?

    Lư Minh Nguyệt sau một lát mới nói.

    Phương Minh Viễn mỉm cười, họ đã bằng lòng.

    - Quảng cáo, nói trắng ra là giới thiệu rộng rãi, cũng là một thủ đoạn tuyên truyền, chỉ vì một nhu cầu nhất định, thông qua các hình thức truyền thông, công khai mà truyền tin khắp nơi. Nước chúng ta lớn vậy, không nói thương hiệu phía Nam, dù là TV của cậu Mai, chất lượng cao, tính năng tốt, tới Tần Tây cũng không ai biết đến, đúng không?

    Mai Đông Trạch khổ nổi gật đầu, nói rất đúng, TV của họ có thể kinh doanh ở Bắc Kinh và các tỉnh xung quanh, xa hơn nữa là không ai ngó tới.

    - Hiệu quả của quảng cáo là ở chỗ đây, cho mọi người biết đến, cho mọi người hiểu được, cho mọi người biết rằng khi mình muốn gì, liền nghĩ đến sản phẩm nhà mình, thế là đã thành công. Nhật Bản nhỏ như thế, đừng nói là loại sản phẩm như TV, cho là thịt heo, thịt bò, mứt kẹo con nít, đều phải đăng quảng cáo, mà còn đăng trên cả nước. Tựa như các doanh nghiệp chuyên loại xe hơi Toyota, lại đăng quảng cáo tới cả lãnh thổ nước Mỹ và châu Âu, điều này chứng tỏ cái gì, một công ty muốn phát triển rộng, muốn đẩy mạnh sản phẩm ra nước ngoài, quảng cáo là rất cần thiết! Nếu chúng ta có thể đứng vững trong ngành, sau này các vị muốn phát triển trong bất cứ ngành nào, đều rất hiệu quả.

    - Nhưng quảng cáo cần phải đăng trên đài FM; đài truyền hình; báo chí, chỉ thành lập công ty quảng cáo, cũng phải có chỗ để đăng chứ? Minh Viễn à, lĩnh vực này nhà nước không cho phép doanh nghiệp cá nhân chạm tới đâu.

    Sài Yên cau mày nói.

    - Đúng vậy, cô Sài nói không sai, quả thật là như vậy. Nhưng cô có nghĩ rằng, nếu không có ngành quảng cáo, sau này sẽ mất đi trợ cấp tài chính của nhà nước, đài FM, đài truyền hình, báo chí phải sống thế nào? Dựa vào thu nhập của quốc dân? Giờ đừng nói đến dân cả nước, cho là dân Bắc Kinh, chỉ sợ cũng không gánh vác được khoản chi phí này.

    Phương Minh Viễn cười nói, tuy không hiểu rõ chính sách của ngành này, nhưng Phương Minh Viễn tin rằng, mặc dù giờ không bắt đầu thực hiện, thì cũng chỉ là việc sớm muộn mà thôi. Mà ngành truyền thông sau này cũng phải tự chịu lời lỗ.

    Ba người Sài Yên ngơ ngác nhìn nhau, tỏ ra kinh ngạc, bọn họ cũng đã nghe được tin đồn, nhà nước có ý định cho giới truyền thông tự chịu trách nhiệm lời lỗ, giảm dần trợ cấp tài chính của nhà nước.
    Mà Sài Yên lại nghe được vài ý nghĩa ngầm của Phương Minh Viễn, nếu như giới truyền thông tự lo về lời lỗ, như vậy đăng quảng cáo tự nhiên sẽ là nguồn thu nhập quan trọng của họ, thế nên, những công ty lớn trong ngành sẽ ảnh hưởng đến giới truyền thông?

    Chuyện đã tới đây rồi, bọn Sài Yên cũng thấu hiểu Phương Minh Viễn rất coi trọng ngành quảng cáo chứ không chỉ nói suông, ít nhất cũng có một ý tưởng riêng của hắn, mà ý nghĩ này, theo như lý luận, trừ miếng bánh kem ngon tươi và to lớn ngoài ý dự đoán, những mặt còn lại họ cũng chưa tìm ra sơ suất nào nữa.

    Đương nhiên rồi, phải mọi người đều đồng ý nhất trí, và mấy nhà họ đưa vốn ra đầu tư công ty ngay thật là không thể nào, nhưng Phương Minh Viễn đã đạt được mục tiêu của mình, hắn tin rằng ba người này sau khi quay về, sẽ cùng bàn bạc với người nhà, mà còn sưu tầm các thông tin, tin tức liên quan, Phương Minh Viễn cũng không hề để ý, hắn nói toàn sự thật. Ngoại trừ tổng giá trị một trăm tỷ đó cần phải từ từ nghiệm chứng lại, còn lại không hề sợ họ kiểm soát.

    Trong khi trả lời câu hỏi của mọi người thì đã gần đến buổi trưa rồi, chủ nhà Phương Minh Viễn đương nhiên phải mời cơm khách, gọi bốn người Mai Nguyên Võ quay trở lại, sau khi ăn một bữa thịnh soạn, mọi người dần dần xin từ biệt, hôm nay họ thật quá kinh ngạc, phải từ từ suy nghĩ lại.

    - À, đúng rồi, cháu quên chưa nói với các cô bác, tuy tính chất quảng cáo là truyền tin, nhưng linh hồn của quảng cáo chính là sáng tạo.

    Lúc Phương Minh Viễn đưa họ lên xe, đột nhiên nói.

    Chữ Ký của: MrElton
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của MrElton

  4. 1 thành viên đã cảm ơn MrElton cho bài viết này:
    PrinceWind (09-07-2014)

  5. #368
    Huy chương
    100
    Tu Vi Hư Tiên
    Chân Nguyên: 3719 / 3719
    Thần Thức: 14183 / 15872
    Kinh Nghiệm: 18%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi42.551
    » Mcoin: 390.010
    » Jewel: 60.942
    » Đã cảm ơn1.029
    » Được cảm ơn94.690
    » Danh vọng6000
    » Yahoo
    Trùm Tài Nguyên
    Tác giả: Nguyệt Hạ Đích Cô Lang

    Quyển 3: Hồng Kông
    Chương 117: Cưới hỏi

    Nhóm dịch: Quan trường
    Nguồn: Sưu Tầm


    Phương Minh Viễn vẫn chưa nói hết, cửa xe đã đóng, và rời khỏi quán cơm Phương Gia, trên đường về nhà.

    - Cô ơi, sao Phương Minh Viễn lại nói thêm câu này khi mình đi về?

    Sài Tĩnh Ngọc cảm thấy ngơ ngác và nghiêng đầu hỏi Sài Yên.

    Sài Yên không nén cười nổi, thằng này, thú vị thật, những lời này chắc không phải hắn quên nói với bọn này, mà là cố tình để đến cuối cùng mới nói. Phương Minh Viễn có ý nói cho ba nhà mình biết, tuy hắn muốn liên kết cùng ba nhà họ để phát triển ngành quảng cáo, định mức lợi nhiều trên miếng bánh lớn, nhưng hắn không nhất thiết phải liên kết cùng ba nhà họ. Sở dĩ lựa chọn ba nhà mình, thứ nhất vì ba nhà này và nhà họ Tô có mối quan hệ tốt, ít nhất cũng là người một nhà, thứ hai, cũng vì Mai Nguyên Võ, anh em họ Lư và cháu gái mình là người đầu tiên tiếp xúc với họ.

    Có lẽ lời của hắn còn ẩn ý nữa, nếu ba nhà họ không muốn cùng liên kết với hắn, mà là tính tự làm ăn một mình, hắn cũng không sợ, hay nói là, mặc dù có liên kết cùng ba nhà. Muốn đè áp cổ phần công ty của hắn, hắn cũng tuyệt đối không lui nhường, hoặc là …

    “Linh hồn của quảng cáo chính là sáng tạo! Những lời này quả thật khí thế và tự tin”. Sài Yên nghĩ thầm.

    Phương Minh Viễn đương nhiên tự tin rồi, trải qua sự oanh tạc từ các quảng cáo đài FM, đài truyền hình, báo chí, tạp chí, internet trong kiếp trước, có thể nói trong Hoa Hạ, những sáng tạo trong đầu óc người nào cũng không sánh bằng hắn được.

    “Lúc chiếu quảng cáo, xin đừng chen vào kịch truyền hình!” Bởi vì lúc ấy quảng cáo đã nhiều đến nổi khiến mọi người cảm thấy phiền chán.

    Tục ngữ rằng, học thuộc ba trăm bài thơ nhà Đường, không làm nên thơ cũng biết ngâm thơ. Hắn đã coi quảng cáo gần hai mươi năm, có vô số ý kiến sáng tạo, đây cũng chính là chỗ dựa lớn nhất của hắn khi tiến vào ngành này, những quảng cáo thú vị tinh xảo, khiến người coi hoài cũng không chán, còn những quảng cáo cẩu thả chỉ khiến người muốn chuyển sang kênh khác, thậm chí còn nảy sinh tâm lý ngược đời với sản phẩm đó. Với quảng cáo một lần nhắc hết mười hai con giáp vào dịp tết, Phương Minh Viễn cảm thấy hết sức chán phiền, ngay cả nhà xưởng cũng thấy ghét, người đáng ghét cũng không phải như vậy chứ, suốt ngày cứ “ bê bê bê” đã đủ phiền nhiễu, không ngờ ngày càng táo tợn, phải nói rằng, theo danh tiếng, dám chắc Hoa Hạ đều biết đến họ, đáng tiếc lưu lại toàn là tiếng xấu.

    Có lẽ ở lúc đầu, chất lượng chế tác quảng cáo không thể thao túng mọi việc, nhưng Phương Minh Viễn tin rằng, theo thời gian trôi đi, bọn Sài Yên sẽ thấu hiểu lời nói của hắn.

    Sài Yên thấy cháu gái mình vẫn mơ hồ, dịu dàng sờ tóc của cháu mà nói:

    - Tĩnh Ngọc, đừng so sánh với Phương Minh Viễn, hắn là người quái dị.

    Cháu gái út nhà mình trong đám bạn cùng lứa tuổi có thể coi là nổi bật, nhưng so với người thiếu niên đó, lại có vẻ còn non nớt, cũng không hiểu thằng đó được đào tạo như thế nào? Chẳng lẽ, thật sự có người sinh ra đã có kiến thức trên thế gian này?

    - Cháu mới không so sánh với hắn, hắn không phải là người!

    Sài Tĩnh Ngọc nghiến răng nói:

    - Trong nửa học kỳ, thời gian hắn có mặt trong lớp học cộng lại cũng không quá nửa tháng, vậy mà còn được xếp ba hạng đầu trong lớp, mười hạng đầu trong năm học chứ, nếu đi tranh với hắn, chắc cháu mệt chết rồi.

    Cô ấy nghĩ lại cũng thấy bực tức, mình cố gắng học hành bao lâu nay, vẫn không thể bằng hắn, làm sao không khiến cô tức giận chứ. Lại vừa nghĩ, Phương Minh Viễn duy trì được thành tích tốt như vậy, đồng thời phải kiểm soát hoạt động của hai doanh nghiệp lớn, cô càng thấy mình như đồ vô dụng.

    Sài Yên hơi nhún vai, cháu gái út nhà mình luôn mạnh mẽ, mong mỏi được trở thành nữ anh hùng không thua đấng nam nhi, thật không ngờ lại nhanh chóng nhận ra sự thua kém giữa hai bên? Nhưng cô nghĩ lại, thấu hiểu và thở dài, chính là bản thân mình, dù sao cũng ba mươi rồi, coi như cũng có sự nghiệp, nhưng đứng trước mặt thằng kia, cũng không chiếm được ưu thế gì.

    Cô có một cảm giác, tuy rằng Phương Viễn Minh gọi họ là cô, bác, chú, nhưng trong lòng đối với những người đã làm việc trong mười năm mười mấy năm, giờ cũng là người có thành tựu nhỏ như họ, hắn không hề có chút sợ hãi, nghĩ lại mình, và coi lại thế hệ thứ ba trong gia đình, cô càng cảm thấy trình độ giáo dục của nhà họ Phương quá tuyệt, người thiếu niên có tâm lý tính chất như vậy, rốt cuộc đào tạo bằng cách nào?

    Nếu có thể lôi kéo hắn vào nhà họ Sài …

    Trong lòng Sài Yên cứ nghĩ về ý định này, nhà họ Sài cũng không phải là gia tộc đẳng cấp cao, tuy trưởng bối là người có công lập nước, nhưng cũng tới cấp bộ trưởng thì lui xuống rồi. Mà thế hệ thứ hai trong nhà, thành tựu không bằng với trưởng bối được, giờ làm ăn tốt nhất, cũng chỉ là anh hai mình, mới được hưởng đãi ngộ của cán bộ cấp phó sở, nếu không gặp trắc trở gì, có lẽ tiến đến bậc bộ trưởng thì về hưu, muốn trở thành cấp bộ có quyền lực, e rằng vẫn còn một khoảng cách nhất định.

    Nếu có thể lôi Phương Minh Viễn vào nhà họ Sài, người thiếu niên này năm nay mới là học sinh sơ cấp, đã có thành tích tuyệt vời như vậy, dù hắn có ý định phát trưởng trên quan trường hay không, nhưng đợi đến tám năm mười năm sau, chắc hắn đã nắm vững thế mạnh kinh tế, thì đã đủ khiến những người khác không dám coi thường nhà họ Sài. Có thế mạnh kinh tế của hắn, hơn nữa nhà họ Sài cũng có địa vị trong lĩnh vực chính trị, mặc dù là chức lãnh đạo bộ cấp, cho là chức lãnh đạo phó quốc cấp, cũng không phải là không có hi vọng đâu.

    Nhưng phải làm thế nào để lôi kéo hắn vào nhà họ Sài chứ? Cưới hỏi quả đúng là biện pháp tốt nhất, nhưng… Trong nhà họ Sài cũng chỉ có Sài Tĩnh Ngọc vừa độ tuổi thôi, bên cạnh thằng đó cũng không thiếu người đẹp hoặc gái dẹp. Điều này, Tĩnh Ngọc vừa không chiếm được ưu thế, mà còn bị thiệt thòi, may là gia cảnh của những người kia không bằng Tĩnh Ngọc, nếu Phương Minh Viễn có tham vọng, muốn càng lên cao hơn nữa, hôn nhân này đối với hắn sẽ có sức thu hút nhất định.

    Tuy nhiên, Sài Yên lại nghĩ đến, mấy nhà họ này, đều có con gái bằng lứa tuổi với Phương Minh Viễn, ngay cả nhà họ Tô cũng có. E rằng ai cũng có ý định này, như vậy thật phiền phức. Hơn nữa điều quan trọng nhất cũng là điều mấu chốt, là con bé Tĩnh Ngọc có ý với Phương Minh Viễn hay không? Cuộc hôn nhân của Sài Yên là do người nhà an bài, may mắn là sau khi đám cưới tình cảm hai vợ chồng cũng thật đằm thắm, nhưng người sống trong gia tộc, đã chứng kiến đa số con cháu vì tương lai gia tộc mà kết hôn, có thể hòa thuận như hai vợ chồng mình, trong mười cũng không có hai ba, hầu hết đều duy trì cái xác của hôn nhân, cô không muốn cháu gái út mình cũng rơi vào tình cảnh như vậy.

    - Thật nhức đầu!

    Nhìn phong cảnh bên ngoài, Sài Yên thở dài nói.

    Nhìn xe của bọn Sài Yên từ từ rời xa, không hề biết Sài Yên đang tính toán sự liên hôn của cháu gái minh với Phương Minh Viễn, hắn và Lâm Liên mới đi vào xe của mình.

    Phương Minh Viễn hết sức mệt mỏi và dựa vào ghế ngồi sau, giao tiếp với mấy người này đã khiến hắn phải vắt óc suy nghĩ, vừa không thể tỏ vẻ yếu kém hơn họ, nếu không họ sẽ như con sói nhào vô, lấy hết tất cả lợi ích, nhưng cũng không thể quá cứng rắn với họ, cơ sở nhà họ Tô còn chưa ăn sâu bén rễ, ông lão ba nhà họ này tuy đã về hưu, nhưng sức ảnh hưởng của họ vẫn còn, nếu như có cạnh tranh, cho là các vị lãnh đạo cấp cao, cũng phải nhường họ, bản thân chỉ là người thiếu niên non nớt, thật sự muốn nhổ răng cọp, e rằng chết như thế nào cũng không hay. Hiện nay hắn chỉ có thể dùng lợi ích để đưa họ lên xe chiến đấu với mình, vì muốn được quyền nói chuyện và sức ảnh hưởng lớn hơn trong tương lai.

    - Chị Liên, hãy nói với tôi tình hình mới nhất, để sắp xếp công việc tiếp theo của bọn mình.

    Phương Minh Viễn nhắm mắt lại, nói nhẹ.

    Lâm Liên đau lòng vì nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của Phương Minh Viễn, những người khác trong cuộc chỉ thấy được mặt sáng sủa của hắn –Tuổi còn nhỏ, đã sáng lập quán ăn Phương Gia và siêu thị Carrefour, hai doanh nghiệp phát triển cấp tốc, tài sản hàng tỉ, nhưng ai lại biết được, hơn nửa tháng nay, không biết bao nhiêu đêm tối, Lâm Liên thức dậy nửa đêm, đều thấy ánh đèn phòng bên cạnh vẫn còn sáng, Phương Minh Viễn phải bận tâm kỳ thi giữa học kỳ, phải cân nhắc việc thu mua của siêu thị Carrefour, phải trù tính thành lập công ty quảng cáo, phải chuẩn bị bài viết cho Nhật Bản, phải quan tâm đến tiến độ nghiên cứu của ông Milton, còn phải lo lắng về cuộc sống của bạn đồng nhóm…

    Có lẽ đây cũng là việc xót xa của người vượt thời đại, chính vì biết rõ tương lai huy hoàng và quan trọng của một số sản nghiệp nào, mặc dù khiến hắn chần chừ đi nữa cũng phải cắm một chân vào, cũng như hiểu rằng sản nghiệp nào đối với nhà nước tương lai là không thể thay thế được, hắn càng không nỡ buông tay, mong muốn có thể đi ngược ý trời, thay đổi tương lai. Nhưng mọi việc như thế, hắn càng phải trả giá đích thực.

    - Ông Milton đề nghị đi tỉnh Tần Tây khảo sát thực địa, tôi đã liên lạc với Tiến sĩ Tô, Tiến sĩ Tô rất hoan nghênh sự tham gia của ông ấy, tôi đã mua vé máy bay ngày mai cho ông Milton, gần đây bọn Frankie đang tiến hành đàm phán với Giám đốc Tôn, sự khác biệt giữa hai bên rất lớn, e rằng không có kết quả gì trong thời gian ngắn, ông Cameron và Chủ tịch Gaul, một lần nữa mời cậu đến Mỹ vào đúng thời điểm, để tham gia quay phim “Kẻ hủy diệt 2”…

    - Phù phù…

    Tiếng ngáy nhỏ của Phương Minh Viễn vang lên, hắn đã ngủ say rồi. Sau khi nhìn kỹ kính hậu Trần Trung chạy chậm hơn nữa.

    - Anh Trần, tìm chỗ nào dừng xe lại đi.

    Lâm Liên thấp giọng nói, Phương Minh Viễn dễ thức giấc, có tiếng động hơi lớn chút cũng có thể đánh thức hắn. Nên muốn cho hắn một giấc ngủ đẹp, tốt nhất là kiếm chỗ dừng xe.

    Trần Trung đậu xe từ từ vào ven đường, hai người rón rén xuống xe, cũng may thời tiết Bắc Kinh vào tháng năm đã rất ấm ấp, vào ban đêm cũng không cảm thấy rét lạnh.


    Chữ Ký của: MrElton
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của MrElton

  6. 1 thành viên đã cảm ơn MrElton cho bài viết này:
    PrinceWind (09-07-2014)

  7. #369
    Huy chương
    100
    Tu Vi Hư Tiên
    Chân Nguyên: 3719 / 3719
    Thần Thức: 14183 / 15872
    Kinh Nghiệm: 18%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi42.551
    » Mcoin: 390.010
    » Jewel: 60.942
    » Đã cảm ơn1.029
    » Được cảm ơn94.690
    » Danh vọng6000
    » Yahoo
    Trùm Tài Nguyên
    Tác giả: Nguyệt Hạ Đích Cô Lang

    Quyển 3: Hồng Kông
    Chương 118: Lần đầu tiên thân mật

    Nhóm dịch: Quan trường
    Nguồn: Sưu Tầm


    Sáng hôm sau khi Phương Minh Viễn tỉnh giấc, còn chưa mở mắt, liền nghe mùi thơm nhàn nhạt, không nói ra được mùi gì, nhưng lại khá quen thuộc, và cảm giác rất dễ chịu, hơn nữa bên mình dường như có thêm vật gì, và bên tay trái, nắm giữ một vật thể tròn trĩnh đầy tính đàn hồi và mịn màng, tựa như có điểm nhỏ hơi cứng trên đầu mút. Phương Minh Viễn lấy tay nhéo theo bản năng, đầy tính đàn hồi và mịn, xúc cảm thật tốt! Hắn lại nhéo thêm vài cái, tiếp theo chỗ cứng trong lòng bàn tay cũng giãn nở dần, khiến tay hắn có cảm giác tê tê, thoải mái đến nổi không tả được.

    Phương Minh Viễn vẫn có chút nửa mê nửa tỉnh mà xoay người nhích gần bên kia theo bản năng, tay phải cũng ôm qua theo, chỗ để tay, thật mịn và non, như đang vuốt lên tơ lụa cao cấp, khiến người vui tươi thoải mái. Hơn nữa em nhỏ mình hình như chạm vào thứ gì đó.

    Cho đến lúc này, Phương Minh Viễn cứ mơ hồ chợt nhận ra trong lòng mình dường như là con người.

    Giật mình một cái hắn liền mở mắt ra, một mái tóc đen dày lọt vào mắt, mùi thơm nhàn nhạt ấy, được phát ra từ người trong lòng mình, hắn liền tỉnh táo nhận ra người đó chính là Lâm Liên. Chỉ có điều bộ dáng Lâm Liên lúc này thật khác với mọi thường xuất hiện trước mặt hắn, mà lại đang mặc một bộ đồ ngủ trắng có hình gấu nhỏ, co quắp mình nằm ở bên cạnh hắn. Từ góc độ này nhìn xuống, có thể thấy được vòng eo trắng mảnh và vòng hông hở lên dưới bộ đồ ngủ ấy, dường như mình vừa đụng chỗ đó thì phải.

    Và tay trái mình, từ dưới vùng cổ của Lâm Liên để qua… Phương Minh Viễn không cần xem, cũng biết tay mình đặt ở đâu rồi.

    “- Chuyện gì đã xảy ra?” Một lát sau Phương Minh Viễn mới tỉnh lại trong sự kinh ngạc, nhớ lại mọi việc đã xảy ra ngày hôm qua.

    Bản thân mình đã ngủ say trong xe, sau đó lại mơ thấy tình cảnh cuối cùng trong kiếp trước, một lần nữa đối mặt với sự sợ hãi của cái chết, khiến hắn la to lên và tỉnh lại… Kế tiếp, hình như đã về tới nhà, vẫn cảm thấy mọi việc xảy ra rành rành trước mắt mà khiếp sợ, Lâm Liên lúc ấy dường như thay đồ ngủ xong qua đây, nói chuyện với mình… Sâu hơn nữa hắn không thể nghĩ ra được.

    Phương Minh Viễn nhìn lại mình, rồi nhìn Lâm Liên, hai người đều thay hết đồ ngủ, hình như không có gì xảy ra, Phương Minh Viễn lúc này mới hơi yên lòng. Sự trong trắng của mình trong đời này, nếu như mất đi một cách ngớ ngẩn như vậy, thì quá mất mặt, hơn nữa như vậy thì thật có lỗi với Lâm Liên

    Lúc này hắn mới nhận ra, tay trái mình vẫn để trên ngực Lâm Liên, tay phải lại còn ôm chặt eo của cô ấy, đã lâu không thật sự gần phụ nữ , lúc này càng tỏa ra sức thu hút vô cùng, khiến hắn không nỡ buông tay.

    Tuy rằng thân thể này chỉ là một người thiếu niên, nhưng linh hồn bên trong sớm đã đọc và xem phim tình ái của Nhật Bản và Mỹ, lại còn sưu tầm vô số hình ảnh tuyệt đẹp, cũng là người lớn đã nếm thử quả cấm, trong thân thể này ức chế bao lâu nay, mới có được cơ hội gần gũi phụ nữ, bản năng đàn ông khiến hắn không kìm chế được cứ vuốt ve ngực của Lâm Liên, tuy động tác rất nhẹ, mức độ cũng không lớn.

    Phương Minh Viễn chỉ say mê vào xúc cảm tuyệt vời từ trên tay mà không hề để ý, chỗ cứng trong lòng bàn tay càng cứng hơn nữa, đã chạm đến lòng bàn tay của hắn, càng không thấy rõ dưới mái tóc dài sắc mặt của Lâm Liên lúc này đã nóng đỏ lên. Lông mi dài cũng run rẩy không ngừng, dưới mí mặt, con mắt càng di chuyển nhanh, thở nhanh hơn nữa.

    Thật ra trong lúc Phương Minh Viễn xoay người lại và ôm chặt lấy cô, Lâm Liên đã tỉnh lại, liền phát hiện, không biết Phương Minh Viễn mở nút ve áo ngủ của mình khi nào, còn thọt tay vào, nắm giữ ngực của cô, và tay kia của Phương Minh Viễn thì ôm lấy cô, dường như có thứ gì đã chạm vào mông của cô. Dù sao Lâm Liên cũng là phụ nữ trưởng thành, đi làm mấy năm rổi, tuy rằng vẫn còn trong trắng, nhưng đối với tình cảm giữa trai gái, không phải là hoàn toàn không biết gì cả, liền hiểu ra tỉnh cảnh của mình.

    Hôm qua, Phương Minh Viễn đang ngủ yên trong xe đột nhiên hét to và tỉnh lại, cô và Trần Trung đứng ngoài xe nghe vậy liền vọt vào xe, thấy được, Phương Minh Viễn ôm lấy đầu và sắc mặt tái nhợt, hai mắt đăm đăm, toàn thân còn hơi run run, hai người hoảng hốt lo sợ liền quay đầu đi bệnh viện, lúc này Phương Minh Viễn mới nói là vừa gặp một ác mộng rất chân thực, hai người bán tín bán nghi mới chịu trở về nhà.

    Vừa thay xong đồ ngủ, lại lo lắng cho Phương Minh Viễn, nên đến đây trò chuyện với hắn. Cô biết rằng, tuy bề mặt Phương Minh Viễn tỏ vẻ rất bình tĩnh, nhưng sắc mặt không được tốt, hơn nữa cái ly cầm trên tay, có khi còn hơi run run, chứng tỏ cơn ác mộng vẫn còn. Cũng không biết hắn rốt cuộc mơ thấy cái gì, không ngờ làm hắn đến giờ vẫn còn sợ hãi.

    Lúc đó kim đồng hồ hướng về mười hai giờ đêm, cô chuẩn bị sẵn đồ ngủ cho Phương Minh Viễn, để hắn nghỉ ngơi sớm, Phương Minh Viễn yêu cầu có thể nắm chặt tay cô đến khi ngủ yên rồi mới cho cô đi được không, Lâm Liên đương nhiên không từ chối. Dù sao đi nữa, Phương Minh Viễn trước mắt vẫn là một cậu thiếu niên.

    Phương Minh Viễn ngủ cũng mau thật, nhưng khi Lâm Liên muốn rời khỏi, mới phát hiện, tay Phương Minh Viễn nắm thật chặt, cô lại không dám mạnh tay giãy giụa, e rằng sẽ đánh thức Phương Minh Viễn. Cuối cùng cô đành dựa vào bên giường ngủ một chút. Sau một ngày làm, Lâm Liên cũng khá mệt mỏi, không biết ngủ hồi nào, càng không biết sao lại nằm trên giường, còn nằm bên cạnh Phương Minh Viễn, và để hắn ôm vào lòng!

    Lúc này Lâm Liên tim đập thình thịch, trái tim cứ đập không ngừng, nhất thời không biết nên thế nào. Muốn đứng dậy, nhưng ngại thật, sau đó sao đối mặt đây? Có thể sẽ nảy sinh ngăn cách với Phương Minh Viễn không? Tiếp tục giả bộ ngủ đi, nhưng cảm giác khác thường truyền từ trên người, khiến cô mềm cả người, nhất là bên tay trái Phương Minh Viễn, dường như có sức mạnh kỳ lạ, làm cô thở thật nhanh. Cô đã mất nhiều công sức mới ức chế được bản thân, không phát ra tiếng nào. Nhưng cảm giác kỳ dị ấy, lại giống như nước triềumà đến, khiến cô không thể ức chế nổi mà lâm vào trong tình trạng đó, lại loáng thoáng, mong thời khắc này được lâu dài như trời đất,

    Phương Minh Viễn lúc này đã hoàn toàn đắm chìm vào cảm giác tuyệt vời dưới lòng bàn tay mình, da cô nở nang đầy tính co dãn, khiến hắn quyến luyến không rời. Hơi thở cũng trở nên nặng nề, tay phải vốn ôm chặt eo cô cũng từ từ hướng lên trên…

    Đúng lúc này, đột nhiên có tiếng va chạm nặng nề từ bên ngoài, khiến hai người đang say mê đột nhiên giật tỉnh lại.

    Sau đó, chợt nghe tiếng có người mở cánh cửa trong nhà.

    “- Hỏng rồi!” Lâm Liên chợt nhớ lại, bọn Triệu Nhã đến lúc phải đi học rồi!

    Chữ Ký của: MrElton
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của MrElton

  8. 1 thành viên đã cảm ơn MrElton cho bài viết này:
    PrinceWind (09-07-2014)

  9. #370
    Huy chương
    100
    Tu Vi Hư Tiên
    Chân Nguyên: 3719 / 3719
    Thần Thức: 14183 / 15872
    Kinh Nghiệm: 18%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi42.551
    » Mcoin: 390.010
    » Jewel: 60.942
    » Đã cảm ơn1.029
    » Được cảm ơn94.690
    » Danh vọng6000
    » Yahoo
    Trùm Tài Nguyên
    Tác giả: Nguyệt Hạ Đích Cô Lang

    Quyển 3: Hồng Kông
    Chương 119: Chuyện xấu hổ buổi sáng sớm.

    Nhóm dịch: Quan trường
    Nguồn: Sưu Tầm


    Lúc này mỗi buổi sáng Lâm Liên đều làm bữa sáng cho bọn hắn, Phương Minh Viễn định nói sẽ cùng mọi người ăn sáng xong mới đến trường. Hiển nhiên là hai người Triệu Nhã ngủ dậy không thấy Lâm Liên ở bên kia tự nhiên là tìm tới bên này, làm Lâm Liên kinh ngạc toát mồ hôi lạnh, nếu để hai người Triệu Nhã nhìn thấy cảnh tượng này…hai cô bé cũng không phải là hoàn toàn không biết gì về chuyện nam nữ, nếu chẳng may có chuyện hiểu lầm thì phiền lắm.

    Quan hệ giữa cô với Triệu Nhã và Phùng Thiện rất tốt, Lâm Liên cũng coi hai cô là em, tuy rằng cô cũng nhìn ra được là Phương Minh Viễn cũng không coi trọng chuyện đính hôn từ bé kia, nhưng Triệu Nhã và Phùng Thiện thì lại hướng cả trái tim nhỏ bé về phía hắn.

    Tuy nhiên Lâm Liên ngẫm lại thì cũng hiểu được chuyện này là bình thường, nếu bên cạnh cô cũng có một bạn trai ưu tú như vậy lớn lên cùng nhau, người trong nhà lại có ý muốn tác hợp cho hai bên, thành ra kết quả như vậy cũng không có gì là kỳ lạ, nhưng thực ra phản ứng của Phương Minh Viễn cũng có chút nằm ngoài dự đoán của mọi người. Tuy nhiên những điều ngoài dự đoán về hắn thì nhiều lắm, ngược lại chuyện này thành ra là bình thường nhất, không có gì đáng chú ý.

    Lâm Liên thích Phương Minh Viễn vì đột nhiên hắn đến tham dự vào cuộc sống của nhà họ Lâm, đưa nhà họ Lâm từ vũng bùn lên, cho nhà họ Lâm một tương lai tốt đẹp, trong lòng Lâm Liên thầm biết ơn hắn – nếu không phải do Phương Minh Viễn, chỉ sợ chính cô sẽ phải hy sinh chuyện hôn nhân của mình mà chịu gả cho kẻ ăn chơi trác táng kia.

    Hơn nữa theo như vừa rồi đã nói, một thiếu niên ưu tú như vậy, không, nếu không biết tuổi thực sự của Phương Minh Viễn, mà chỉ nhìn khuôn mặt hơi trẻ con một chút kia, khẳng định là Lâm Liên sẽ nghĩ hắn là một người đàn ông trưởng thành. Thích hắn không phải chuyện gì không tin nổi.

    Nhưng thích thì thích, cũng có thể là yêu nhưng chính Lâm Liên cũng đắn đo, chỉ có điều chuyện này không có nghĩa là Lâm Liên cố ý đoạt lấy Phương Minh Viễn từ tay mấy người Triệu Nhã. Giữa cô và Phương Minh Viễn có rất nhiều chướng ngại vật…

    Khi Triệu Nhã và Phùng Thiện vào phòng ngủ của Phương Minh Viễn, thấy Phương Minh Viễn và Lâm Liên đang đứng trước cửa sổ, chỉ xuống phía dưới như đang thảo luận chuyện gì đó.

    Triệu Nhã chạy tới ôm bụng Lâm Liên nói:
    - Chị Liên, chị không gọi bọn em dậy, nếu không phải bọn em để đồng hồ báo thức thì hôm nay đã bị muộn rồi.

    Lúc này Lâm Liên dường như mới nhận ra thời gian, vội vàng nhìn đồng hồ, vẻ mặt áy náy nói:
    - Hỏng rồi, mau đi gọi Lưu Dũng, bảo cậu ta khẩn trương dậy, chị mải nói chuyện, quên gọi các em sớm một chút, bảo Hưng Quốc trên đường đi đưa các em đi ăn luôn.

    - Anh Viễn, hôm nay anh lại không đi à?
    Phùng Thiện nhìn Phương Minh Viễn, vẻ mặt bất đắc dĩ thở dài nói, tuy vẫn là thiếu nữ với thân hình chưa nẩy nở, nhưng cái thở dài u oán này khiến Phương Minh Viễn cũng suýt nữa thay đổi chủ ý.

    Cũng may sau đó Vệ Hưng Quốc lên tầng, Lưu Dũng cũng đeo cặp đi ra, lúc này mấy người Triệu Nhã mới rời khỏi, trong phòng lại chỉ còn hai người bọn họ.

    Không khí dường như hơi có chút ngượng ngùng, Phương Minh Viễn đứng trước cửa sổ áy náy nhìn Lâm Liên đóng cửa trở về phòng, hiển nhiên cách trốn tránh không phải là dễ dàng, không có sự phối hợp của Lâm Liên, công việc của hắn khẳng định là sẽ biến thành hỏng bét, Phương Minh Viễn không chút nghi ngờ điểm này.

    Hơn nữa qua hai năm làm việc, năng lực hành chính của Lâm Liên đã thể hiện rõ ràng, trong kế hoạch của Phương Minh Viễn, cô chính là một nhân vật quan trọng trong những người cấp dưới của hắn, nếu Lâm Liên từ chức mà đi như vậy, thì hắn sẽ thành mất cả chì lẫn chài.

    Nhưng nói thế nào cho phải đây?

    “Chị Liên, tôi sẽ chịu trách nhiệm.” Phương Minh Viễn thừa nhận người phụ nữ trước mắt mình, người thích hợp nhất với mình bây giờ là Lâm Liên. Không phải chỉ vì một lần ngẫu nhiên trong đêm tối, mà hắn là một người tái sinh mang trí nhớ từ kiếp trước, không có khả năng làm bạn bè đúng nghĩa chờ đến hết đại học.

    Triệu Nhã và Phùng Thiện có lẽ sau này hai người sẽ đẹp không kém chị em nhà họ Lâm, nhưng với tuổi tác của các cô hiện giờ, hắn xuống tay thì chính là một ông chú hư hỏng, không bằng cầm thú. Đừng thấy ở kiếp trước Phương Minh Viễn cũng khá phóng khoáng nhưng dù cho hắn cơ hội, hắn cũng không thể xuống tay được.

    Hơn nữa Lâm Liên ở bên cạnh hắn hai năm, có thể nói ngoài làm đúng chức trách một thư ký tận tâm, còn kiêm cả bảo mẫu, có thể nói chăm sóc cuộc sống hàng ngày cho Phương Minh Viễn rất cẩn thận. Có một người biết khi nào nóng khi nào lạnh như vậy mới đủ năng lực để trở thành người vợ, là trợ thủ đắc lực cho sự nghiệp của hắn về sau này, đối với đại đa số nam nhân mà nói đây là chuyện tốt khó cầu. Cho nên đối với Lâm Liên, Phương Minh Viễn cũng không gạt bỏ.

    Nhưng giữa hai người tuổi tác chênh lệch quá nhiều, khiến Phương Minh Viễn lại đau đầu không ngừng, bây giờ cũng không phải thời đại những năm sau năm hai nghìn, chồng giả vợ trẻ, vợ già chồng trẻ, nam nữ tuổi thiếu niên, cũng đã khiến người trong nước chết lặng. Chẳng nói đâu xa, ngay chính ông nội bà nội mình, hắn cũng khó mà qua được cửa này. Ông bà nội tuyệt đối sẽ không cho phép hắn cưới một cô vợ hơn mình gần mười tuổi, cho dù là Lâm Dung cũng chưa chắc đã chịu.

    Nếu là mười năm sau thì Phương Minh Viễn sẽ không phải buồn rầu vì chuyện như thế này, ít nhất thì hắn không phải là động lòng với đàn bà đã có chồng.

    “Chị Liên, hãy coi như đây là một giấc mộng mùa xuân đã biến mất đi được không?” Hắn tự hỏi hắn là thứ gì, đã chiếm dụng người ta rồi còn muốn trốn trách nhiệm. Nếu Lâm Liên giận dữ mà bỏ đi, nếu lan truyền ra ngoài chỉ sợ hai người Triệu Nhã và Phùng Thiện cũng sẽ đánh tới cửa. Tuy rằng kiếp trước hắn cũng đã có bạn gái, nhưng chưa từng đối mặt với chuyện đáng xấu hổ thế này, Phương Minh Viễn nghĩ trước nghĩ sau mà vẫn không có cách nào thỏa đáng.

    Lúc này Lâm Liên chạy đến trước mặt Phương Minh Viễn nhìn Phương Minh Viễn nhăn nhó mặt mày, không khỏi mìm cười, vươn tay ra duỗi duỗi chân mày của hắn – cô đã để hắn chiếm dụng như vậy rồi, giờ chỉ sờ đầu của hắn cũng không có gì đáng kể.
    - Minh Viễn, đừng cau mày, tôi không trách cậu.

    - Sao?
    Phương Minh Viễn nghiêng đầu, kinh ngạc nhìn cô, câu nói này là có ý gì?


    Dưới ánh mắt kinh ngạc của Phương Minh Viễn, hai má của Lâm Liên nhanh chóng ửng hồng lên, cô vỗ vỗ cái trán bướng bỉnh của Phương Minh Viễn nói:
    - Nhìn cái gì vậy? Coi như hôm qua cậu gặp ác mộng, đêm tối nên lẫn lộn, tôi không trách cậu, không phải cậu muốn tôi tìm chú Phương hoặc ông Phương để đòi công bằng chứ?

    - Đừng, đừng, đừng!
    Phương Minh Viễn hoảng sợ, theo tính tình của cha và ông nội hắn, cố nhiên là sẽ không bắt hắn cưới Lâm Liên nhưng cũng tuyệt đối không tha cho hắn. Chỉ sợ từ nay về sau, hắn sẽ phải dùng thư ký nam, vệ sĩ cũng là nam, tiếp xúc với một đám đàn ông, chính hắn cũng sẽ thấy nhàm chán.

    - Chị Liên, tôi không biết sao lại thế này?
    Phương Minh Viễn hơi chột dạ nói. Khi tỉnh lại đúng là một diễm phúc trời ban, nhưng sau hành động kia sợ rằng chỉ có thể dùng ba chữ: không cách nào để diễn tả.

    Phương Minh Viễn còn nhớ rõ tình cảnh lúc ấy khi cửa bị mấy người Triệu Nhã đẩy ra, Lâm Liên vẫn đang ngủ đột nhiên nghiêng người lăn từ trên giường xuống, thoát khỏi vòng tay ôm ấp của hắn, đứng một bên sửa sang lại quần áo ngủ, nói nhỏ với hắn:
    - Còn không mau đứng lên, mấy người Triệu Nhã đang đến rồi!

    Lâm Liên trừng mắt nhìn hắn oán trách, thằng nhỏ này làm sao vẫn còn để tâm chuyện này:
    - Tốt, tốt lắm, khẩn trương rời giường chuẩn bị đi, tối hôm qua cậu đã nói sẽ cùng bàn chuyện với ông Milton rồi sao!

    - Thật là, sao tôi lại quên mất chuyện này được nhỉ.
    Phương Minh Viễn vỗ trán nói.

    Chữ Ký của: MrElton
    Diễn đàn được phát triển dựa trên sự đóng góp của các thành viên

    Hãy nhấn nút +1 Google và Cảm ơn để gửi lời cảm ơn đến người viết bài


    Hãy chia sẻ domain MangaClub.Vn tới bạn bè để diễn đàn được nhiều người biết hơn.

    Nhấn vào đây để xem tài sản của MrElton

  10. 1 thành viên đã cảm ơn MrElton cho bài viết này:
    PrinceWind (09-07-2014)

Trang 74/302 ĐầuĐầu ... 64727374757684 ... CuốiCuối

Bạn có thể tìm thấy diễn đàn trên Google với từ khóa:

trum tai nguyen

trùm tài nguyên

doc truyen trum tai nguyen

trum tai nguyen mangaclub

tim truyen trum tai nguyen

http:mangaclub.vnforumthreads6993-Trum-Tai-Nguyen-Quyen-4-Chuong-640.html

trum tai nguyen manga

trum tai nguyen full

trùm tài nguyên convert

do truyen trum tai nguyen

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  

38458
Lượt xem