Trang 1/172 12311 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 857

Chủ đề: Quan Đạo Thiên Kiêu - Chương 855

  1. #1
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 14616
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn157.800
    » Danh vọng10000
    » Yahoo

    Quan Đạo Thiên Kiêu - Chương 855

    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt

    Chương 1: Ngầm hỏi

    Nhóm dịch: Hany
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Mê Truyện

    Sẽ chẳng bao giờ nói hết được những thăng trầm của cuộc đời, cũng như chẳng thể nào viết hết được những sóng gió chốn quan trường!
    Một Trương Nhất Phàm đầy kiêu hùng, chấp nhận vứt bỏ danh tiếng lẫy lừng của gia đình để đến một thị trấn nhỏ tự lập, trở thành một Chủ tịch thị trấn trẻ tuổi nhất trong lịch sử. Đấu đá trong giới quan trường, dẹp tan các phe phái đen tối, lập lại trật tự trị an...làm tất cả vì sự phát triển của dân nghèo!
    Muốn biết hắn đã từ một vị Chủ tịch thị trấn nhỏ bé đi lên, từng bước từng bước một trở thành anh hùng thiên hạ ra sao, hãy đọc Quan Đạo Thiên Kiêu!...
    Ai cũng nói giới quan trường khốc liệt, dòng đời chảy xiết. Vậy tại sao Trương Nhất Phàm lại có thể chinh phục lòng người, vượt lên trên cả mây ngàn, để rồi tình trường và quan trường đều được như ý muốn, hãy đọc Quan Đạo Thiên Kiêu!...


    Nghe nói từ khu huyện Thông Thành đến thị trấn Liễu Thủy rất gần, cũng không hiểu thằng cha nào nói vậy, hay là trong sử sách ghi nhầm, Trương Nhất Phàm ngồi suốt hơn 60 km mới đến được thị trấn nhỏ này.

    Thị trấn Liễu Thủy so với các thị trấn khác có thể nói là cách biệt một trời một vực. Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì Trương Nhất Phàm tuyệt đối sẽ không tin huyện Thông Thành lại có một địa phương nghèo khó đến như vậy.

    Kể từ 3 ngày trước nhận được thông báo, Trương Nhất Phàm đã sớm chuẩn bị hành lý, bắt đầu lên đường, đi đến nơi trong truyền thuyết kể rằng là nơi đất cằn sỏi đá để nhậm chức. Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện bổ nhiệm cho hắn chức Chủ tịch thị trấn Liễu Thủy.

    Một Chủ tịch thị trấn tuổi đời mới 25, ở toàn bộ huyện Thông Thành, thậm chí kể cả địa khu Đông Lâm, tuyệt đối chỉ có mình hắn, không có người thứ hai.

    Địa khu Đông Lâm chẳng qua chỉ là một tiểu khu không có gì khởi sắc. Huyện Thông Thành lại là một huyện tương đối lạc hậu trong địa khu Đông Lâm này. Thị trấn Liễu Thủy thì khỏi phải nói nữa, đúng là thứ rác rưởi trong mọi thứ rác rưởi, nền kinh tế thì lạc hậu vô cùng.

    Nghe nói người dân nơi đó gần như dựa vào cướp bóc để mưu sinh. Trị an xã hội ở đó rất loạn, cuộc sống của nhân dân cứ rối tinh rối mù. Một con đường duy nhất để sinh tồn chính là sông Liễu Thủy, cũng bởi vì Chính phủ xây dựng cải tạo đập nước Trương Gia, cung cấp công trình thủy lợi cho thành thị đã khiến cho nó gần như cạn khô.

    Nhưng kể từ sau cuộc đại cải cách năm 90, toàn bộ thành phố Đông Lâm đã xảy ra một sự biến hóa nghiêng trời lệch đất. Huyện Thông Thành cũng được trưởng thành trong những tháng ngày đó. Nhưng thị trấn Liễu Thủy vì giao thông bế tắc, địa hình lại hẻo lánh, nên đã lạc hậu rất nhiều so với thời cuộc.

    Vì thế, lãnh đạo Huyện ủy và Ủy ban nhân dân huyện đã cho mở một cuộc Hội nghị liên hợp, quyết định điều phái một cán bộ thanh niên trẻ tuổi đắc lực xuống đó để giúp đỡ người nghèo. Những người có tuổi tư tưởng thường quá bảo thủ, không thích hợp với xu hướng cải cách toàn bộ thời đại.

    Ai cũng không ngờ tới rằng người nhậm chức này lại là Trương Nhất Phàm. Trương Nhất Phàm trên đường cười đau khổ, không biết đây là vận may hay là chuyện xui xẻo đây.

    Lúc trước dẹp quan hệ với gia đình sang một bên, hắn muốn chủ trương cật lực dựa vào bản thân mình dốc dức làm nên một mảnh trời, không ngờ tới lại lưu lạc đến nơi thị trấn nhỏ xa xôi này, làm một chức quan không biết là mười mấy phẩm.

    Cứ theo tiến độ này, phải mất bao năm tháng nữa mới đạt được như dự định kì vọng đây?

    Buồn bực càng buồn bực, chuyện đã tới nước này, Nhất Phàm cũng không muốn phát tín hiệu cầu cứu tới gia đình, giúp mình thoát khỏi biển khổ. Duy chỉ có kế kiên trì và liều mạng thôi, cho dù là tường đồng vách sắt thì cùng phải động vào thôi.

    Trước đó Trương Nhất Phàm đã xem qua tư liệu về thị trấn Liễu Thủy.

    Tổng thể quy nạp ba chữ: bẩn, loạn, kém!

    Bẩn là vệ sinh môi trường bẩn, nơi nơi rác rưởi đắp thành đống, xe vừa đi qua bụi đất liền bay tung lên.

    Loạn là trị an xã hội hỗn loạn, chặn đường cướp bóc bắt giữ, đạo tặc trộm cướp không có cái gì là tốt cả.

    Kém là mức sống của người dân còn rất kém, ý thức lạc hậu, tư tưởng viển vông, không có ý chí tiến thủ.

    Những chuyện này đều đã rất quen thuộc để đánh giá được các các cán bộ ở thị trấn Liễu Thủy rồi, Trương Nhất Phàm ngẫm nghĩ, để thay đổi một địa phương thì trước tiên cần phải hiểu rõ về nơi này. Bởi vậy Trương Nhất Phàm quyết định trước tiên không nên đến thị trấn báo danh, cải trang đi thăm thú một tuần. Cần phải hiểu được con người và sự việc nơi đây, nếu như lấy thân phận là Chủ tịch thị trấn thì sẽ có một số chuyện nhìn sẽ không thấu hết được, cần có có người nói thật với anh ta.

    Có kế hoạch như thế, Trương Nhất Phàm xuống xe, hòa vào dòng người thưa thớt.

    Cái thị trấn nhỏ này thành lập đã được hai mươi năm, có con sông Liễu Thủy chảy qua. Nhìn sông Liễu Thủy nhỏ bé hai bên lòng sông nước đang cạn dần, Trương Nhất Phàm không khỏi phát ra một tiếng thở dài.

    Con đường rộng không được ba đến bốn mét rất lầy lội, mở rộng về phía xa trông nham nhở, nếu có một chiếc xe đi qua thì thổi lên một đường đầy tro bụi, thị trấn Liễu Thủy liền bị bao phủ trong sương khói mù mịt.

    Đây từng là một tuyến giao thông trọng điểm của thành phố, chỉ có điều khi quá cảnh để di chuyển, đường liên thông tỉnh thành sớm đã thay đổi rồi. Từ huyện Thông Thành chạy đường cao tốc theo hướng nam, không có ai muốn đi qua huyện Liễu Thủy, đi đường quốc lộ vòng qua núi tiến vào thành phố Đông Lâm.

    Đang giữa trưa, bên đường thưa thớt những cửa hàng, có thể đếm được trên đầu ngón tay. Một người phụ nữ mặc quần áo sọc ca rô đang ngồi bên hồ giặt tã lót. Trương Nhất Phàm đi theo bậc thang bước xuống rửa tay.
    - Chị ơi, xin hỏi Uỷ ban thị trấn ở chỗ nào vậy?

    Cho tới khi người phụ nữ quay đầu lại, Trương Nhất Phàm mới nhận thấy người thiếu phụ này còn rất trẻ, chính xác là một người đang trong kỳ cho con bú, khoảng hai nhăm hai sáu tuổi, cũng xấp xỉ tuổi Trương Nhất Phàm. Trước ngực phập phồng, không che giấu sự tự hào khi được làm mẹ. Bộ quần áo ca rô dường như muốn bứt phá ra hết sức, mạnh mẽ tới mức gần như muốn xé đứt những chiếc cúc áo vốn đã không mấy chắc chắn. Hai bầu sữa thấm ướt để lại in dấu lại trên hai đầu nhũ hoa, vẫn còn rất rõ ràng và mới, thấm cả ra bên ngoài chiếc áo. Hai chiếc nhũ hoa càng lộ ra, từ những khe hở giữa các nút thắt với nhau, có thể thấy được bộ ngực trắng trắng.

    Thiếu phụ có khuôn mặt nhu mì xinh đẹp, mặc dù không qua son phấn nhìn qua vẫn có nét thanh tú, chỉ có điều cách ăn mặc trang điểm mang bản chất địa phương rất quê mùa.

    Trông tuổi của cô ta mà gọi là chị thì có phải là có chút đường đột? Trương Nhất Phàm đang có chút hối hận, thiếu phụ dừng tay giặt giũ, khẽ mỉm cười lộ ra mấy chiếc răng trắng như tuyết, nhìn thấy Trương Nhất Phàm xong có chút kinh ngạc.
    - Anh là người thành phố à? Trụ sở thị trấn ở đằng kia.

    Trương Nhất Phàm gật gật đầu:
    - Lần đầu tiên tôi đến thị trấn Liễu Thủy.

    - Người thành phố đúng là lịch sự nhã nhặn khác với người nhà quê ở thị trấn chúng tôi.
    Thiếu phụ lau tay, nhìn Trương Nhất Phàm tướng mạo đường hoàng, khôi ngô tuấn tú, nói vài câu cũng thì tự nhiên gần gũi.


    - Anh gọi tôi là chị chỉ sợ là sai rồi, tôi mới hai mươi tư tuổi, nhưng đã sinh một cháu bé nên nhìn trông có chút già dặn.
    Thiếu phụ nói xong lại cười làm duyên.

    Quả nhiên như mình đã dự đoán trước, lúc nãy bị một vẻ ngoài già dặn che mắt nên nghĩ lầm là người phụ nữ này đã khoảng ba mươi. Không nghĩ tới cô ta lại làm mẹ trẻ thế, người trong thị trấn kết hôn sớm, hiện tượng này rất phổ biến, Trương Nhất Phàm buộc lòng cười cười.

    Ban đầu hắn không có dự định lập tức tới trụ sở ngay, định trễ vài ngày, tìm hiểu một chút về tình hình sau đó mới tới Uỷ ban nhậm chức, bèn cùng người thiếu phụ này kéo dài đề tài cuộc nói chuyện.

    - Tôi là Liễu Hồng, thị trấn Liễu Thủy đại đa số đều mang họ Liễu.

    Nói chuyện với Liễu Hồng, Trương Nhất Phàm đại khái cũng hiểu được một chút về tình hình. Toàn bộ thị trấn Liễu Thủy không tới nghìn hộ dân, trên trấn cũng chỉ không đến ba ngàn. Từ sau cải cách mở cửa, rất nhiều người thanh niên đều lên vùng Duyên hải đi làm thuê. Ở huyện lưu lại phần lớn là những người già yếu và một vài thiếu nữ.

    Trương Nhất Phàm chỉ vào sông Liễu Thủy nói:
    - Trước đây tôi nghe dòng sông này rất nổi tiếng, tại sao bây giờ cạn khô như thế này?
    Nhìn dưới chân nước không tới nửa mét, Trương Nhất Phàm có chút nghi hoặc.

    Liễu Hồng giặt xong tã, lại cố sức chà xát mấy bộ quần áo. Bộ ngực hoàn toàn lộ ra từ khe hở của chiếc áo sơ mi ca rô, cử động theo mỗi động tác của tay.

    - Còn không phải vì cấp trên đang sửa đập nước Trương Gia cấp nước cho trung tâm thành phố.
    Liễu Hồng nói chính là nơi thượng nguồn của con sông Liễu Thủy đang được dùng để xây dựng đập nước Trương Gia. Đập nước Trương Gia chính là kế hoạch hoàn toàn mới trong trọng điểm du lịch của huyện, hai năm trước bắt đầu khởi công nhưng trước mắt vẫn chưa hoàn thành.

    Đập nước Trương Gia một khi được xây dựng, nước dưới sông Liễu Thủy sẽ không còn được dồi dào như ngày xưa. Trên đường đi Trương Nhất Phàm nhìn thấy rất nhiều cánh đồng khô cằn hoang phế bởi vì không có nước.

    Xem ra đập nước Trương Gia là một công trình, là nơi Huyện Uỷ và Uỷ ban Nhân dân đã bị đi sai một bước. Chỉ vì bản thân mình lại thấp cổ bé họng, mặc dù làm thư ký cho Chủ tịch huyện một năm nhưng trước sau cũng không chống lại được quyết định của Huyện ủy.

    Hai người đang nói, từ bên đường quốc lộ vọng lại âm thanh cuộc cãi vã.
    - Thế nào? Đụng vào người ta rồi còn muốn bỏ chạy à? Hôm nay không làm cho rõ chuyện này, đừng có mong rời khỏi thị trấn Liễu Thủy.

    - Tôi đâu có đụng phải ông ta, là ông ta chạy vào giữa đường. Tôi không phanh gấp thì ông ta đã gục rồi, không liên quan gì tới tôi.

    - Mẹ mày, người ta bị đâm tới mức này, còn ở đó mà lắm lời, đánh chết thằng chó mày….

    - Này, các người muốn làm gì, đánh người hả, còn không nói đạo lí?

    - Ai da!



    Ngoài đường cãi nhau, một ông già khoảng gần 60 tuổi ngã ngồi dưới đất. Nhìn ông ta ra sức xoa nắn đầu gối, dường như rất đau đớn.

    Bên cạnh là một chiếc Honda Quảng Châu còn khá mới, bảy tám người thanh niên vây quanh một người trung niên hơi béo, trong tư thế chiến đấu. Người trung niên bị đạp một cước, cố sức giải thích với mọi người. Nhưng những người thanh niên kia dáng vẻ phẫn nộ, từng đôi một dáng vẻ bất bình ra sức đánh đấm.

    Người này bị đánh ngã nhào xuống, không ngớt miệng kêu than đau đớn. Người vây quanh xem không ít, nhưng không hề có người nào tiến lên dìu người trung niên đứng dậy. Trương Nhất Phàm từ bậc cầu leo lên, có ý đi tới đỡ người trung tuổi dậy.

    Liễu Hồng từ phía sau kéo hắn lại một chút, hạ thấp giọng nói:
    - Đừng qua đó, bọn họ đang diễn kịch thôi. Người lái xe này chỉ sợ sẽ tiếp tục bị ăn gậy.





    - Ăn gậy?
    Trong lòng Trương Nhất Phàm lập tức toát lạnh nửa người. Vốn dĩ trong lòng cũng có chút cảm giác tốt đẹp đối với mấy người thanh niên dũng khí hăng hái kia. Đối với người trung niên bị đánh kia cũng có chút thương hại. Thị trấn Liễu Thủy tuy nghèo, ít nhất nhân dân cũng chất phác, ít nhất không giống những người dân thành thị, nhìn thấy những chuyện này phần lớn đều lạnh lùng thản nhiên, thờ ơ. Cứ thể khiến cho kẻ gây ra tội tháo chạy, nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

    - Có phải bọn họ đang chặn đường cướp bóc?
    Trương Nhất Phàm có chút không chắc chắn bèn hỏi han.

    Liễu Hồng dường như rất sợ những người này.
    - Nói nhỏ thôi, những người này đều là những kẻ lang thang trong thị trấn. người trung niên kia là bọn họ cố bày ra, anh là người vùng khác, đừng nên quản chuyện bao đồng, cẩn thận thiệt thân.

    Bởi vì Trương Nhất Phàm trông có sức hút lạ, lại có vẻ nhã nhặn, Liễu Hồng cũng có chút ấn tượng tốt với hắn.
    - Trụ sở thị trấn ở phía bên kia, anh mau đi làm việc của mình đi!
    Liễu Hồng chỉ chỉ về phía Nam, mang quần áo đã giặt sạch rời đi.

    Nghe lời Liễu Hồng, Trương Nhất Phàm nghĩ mình không nên lộ diện, liền ở phía xa nhìn xem mọi chuyện chuyển biến như thế nào.

    Cuộc tranh cãi trên đường đã lâu như vậy, đồn công an lại ở phía trước nhưng cảnh sát chậm chạp vẫn chưa thấy tới. Sau cùng người trung niên lái xe không thể không bỏ ra hai nghìn tệ để giải quyết cho xong chuyện này.

    Chiếc xe Honda vừa lao đi, lão già gần 60 kia cũng hết kêu đau, tự mình bò dậy.

    Nhìn những người kia đắc ý cầm tiền đi vào một quán ăn, Trương Nhất Phàm trong lòng thầm ghi nhớ lại gương mặt của những người này.

    Thị trấn Liễu Thủy thật sự quá nhỏ, chỉ trong vòng nửa giờ Trương Nhất Phàm đã đi hết một lượt toàn bộ nơi này, nơi nhộn nhịp nhất chính là con đường ban nãy.

    Cửa hàng nhiều vô kể, ngoài những cái đóng cửa tuyệt đối không quá ba mươi hộ. Rất nhanh Trương Nhất Phàm liền nhận ra một vấn đề hết sức đau đầu, sao lại không có nhà trọ?

    Nếu là cải trang để đi thăm xem xét một tuần thì Trụ sở thị trấn đương nhiên không thể đi tới, chỉ có mấy ngày này không biết sẽ nghỉ chân ở đâu?

    Trời dần dần tối đen, Trương Nhất Phàm đi vào một con ngõ nhỏ.

    Ở trong con ngõ nhỏ, Trương Nhất Phàm phát hiện ra một chuyện dở khóc dở cười. Tất cả các nhà vệ sinh đều dựng theo hướng ven đường, không có rèm cửa, cũng không có vật che chắn gì cả, chỉ có một cây gỗ làm thành một cái bệ ngồi đặt ở bên trên.

    Vừa rồi đi dạo, nhìn thấy không ít nam nữ cả già lần trẻ, rất vô tư cởi quần ra ngồi trên chiếc bệ, vừa đi vệ sinh vừa nói chuyện với người khác, cả cô gái trẻ tuổi cũng không ngoại lệ.

    Trương Nhất Phàm có chút buồn bực, ở trên huyện trước kia nào có nhìn thấy những chuyện này. Một cô gái trẻ giữa nhà xí giơ mông ra, không ngờ còn bắt chuyện với cả người qua đường???
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  2. 5 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Hoàng Ngạo Thiên (06-02-2013),lenhatbu (25-11-2012),loccoc2005 (13-11-2012),nguyenhungk39 (29-12-2013),sonprolaanh (30-06-2013)

  3. #2
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 14616
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn157.800
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt

    Chương 2: Bị bắt vì gian dâm

    Nhóm dịch: Hany
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Mê Truyện

    Trời mau tối sầm, Trương Nhất Phàm ăn ở một quán cơm ven đường, nhân tiện hỏi thăm một chút về tình hình ở thị trấn Liễu Thủy. Ai biết được trong thị trấn lại không có khách sạn. Nhưng ông chủ quán cơm nói cho hắn biết hay là đến những ngõ nhỏ hỏi thăm một chút, nói không chừng lại có chỗ nghỉ qua đêm.

    Đứng ở đầu đường, Trương Nhất Phàm có chút khó xử. Có nên thông báo với Bí thư Trần của thị trấn không?

    Nếu thông báo cho bí thư Trần thì kế hoạch ngầm tìm hiểu của mình sẽ thất bại, xem ra vẫn nên đến ngõ nhỏ thử vận may xem. Có thể sẽ tìm được nơi để ngủ lại qua đêm.

    Vừa mới đi khỏi thì máy nhắn tin kêu bên hông, nhìn dãy số thì biết ngay là tên tiểu tử Hồ Lôi đang gọi.

    Hồ Lôi là con độc tôn của tập đoàn nổi danh lừng lẫy Hồ Chí Minh ở huyện Thông Thành, tương lai sẽ là người kế thừa gia sản, ở huyện Thông Thành nổi tiếng là công tử con nhà giàu. Sau khi tốt nghiệp đại học vẫn phụ giúp ba mẹ việc kinh doanh, hiện giờ ở huyện Thông Thành cậu ấy đã có sản nghiệp của chính mình.

    Trương Nhất Phàm là bạn của Hồ Lôi, là bạn đại học, quan hệ thân thiết. Ngày trước còn làm thư kí ở thị trấn, Hồ Lôi thường xuyên kéo Trương Nhất Phàm đi chơi bời.

    Bây giờ là năm 96, Hồ Lôi đã có điện thoại di động từ sớm, loại Motorola. Tuy là kiểu hàng nhái nhưng điện thoại của cậu ta ở thời điểm này thuộc loại rất thời thượng, phong cách rất đẹp. Toàn bộ huyện Thông Thành cũng ít người có được.

    Trương Nhất Phàm làm thư kí Chủ tịch huyện một năm, tuy nhiên cũng chỉ có máy nhắn tin, lại không hiển thị được tiếng Trung. Đường đường là một nhân viên hành chính nhà nước, đem ra so sánh với Hồ Lôi thì hơi có chút keo kiệt.

    Cân nhắc việc Hồ Lôi chắc vẫn chưa biết được chuyện mình bị điều động đi, hắn liền chạy đến con đường chính ở thị trấn, hướng tới cái buồng điện thoại công cộng ở trước mặt.

    Gọi điện thoại cho Hồ Lôi, Hồ Lôi nhìn thấy số điện thoại kì lạ nên hỏi han:
    - Cậu làm gì mà đi tới cái vùng nông thôn thế?

    Trương Nhất Phàm bình tĩnh trả lời:
    - Hôm qua tớ nhận được lệnh điều động, hiện tại đang ở thị trấn Liễu Thủy rồi, có chuyện gì sao?

    - Thấy chưa! Cậu thật sự để yên như thế à, không lo làm tốt phận sự thư kí chạy tới cái nơi “ chó ăn đá gà ăn sỏi” thì có cái gì mà sinh hoạt?
    Hồ Lôi nói như trút xuống đầu mấy câu sau đó nghĩ tới chuyện gì.
    - Có phải có người không vừa mắt với cậu? Có cần tôi tìm người vận động giúp cậu không?


    - Ha ha, làm gì có, cậu không cần dính dáng vào.
    Trương Nhất Phàm cười có vẻ rất tự tin ở trong điện thoại, nói theo cách nói của người xưa, mình đến huyện Liễu Thủy lần này cũng coi như là thân phận khâm sai đại thần. Chỉ vì chốn quan trường có một số chuyện không thể nói rõ ràng cho Hồ Lôi được, hắn bèn trầm ngâm nói:
    - Chuyện này sau này gặp rồi từ từ nói sau đi, tôi phải đi tìm khách sạn để ngủ qua đêm đây.

    “ Nhìn xem! Đúng là ti tiện!
    Hồ Lôi mắng một câu, kế hoạch ban đầu tìm Trương Nhất Phàm cùng đi chơi gái tạm thời để không rồi.

    Trương Nhất Phàm cúp máy.
    - Ông chủ, tính tiền.

    Ông chủ trông coi buồng điện thoại công cộng khoảng năm sáu mươi tuổi với cái đầu hói. Lúc nãy Trương Nhất Phàm trả lời điện thoại, có một cặp mắt khẽ đảo qua không ngừng. Cách ăn mặc của Trương Nhất Phàm khiến ông liếc một cái thì biết ngày là người vùng khác, lúc Trương Nhất Phàm bước tới định bóp giá một chút.
    - Mười lăm tệ.

    - Mười lăm tệ?
    Vừa rồi rõ ràng nhìn cái máy tính tiền chỉ là năm tệ, bây giờ bị hắn ép giá thế này thì có gì để đối chứng đâu. Ông già này thật là có vấn đề.

    Trương Nhất Phàm vốn định cho tay vào túi lại rút tay lại, lạnh lung nhìn ông chủ kia.
    - Vừa rồi rõ ràng là năm tệ, tại sao lại thu mười lăm tệ?

    - Con mắt nào của cậu nhìn thấy là năm tệ? Phía trước còn một số nữa cậu không nhìn thấy được.
    Ông chủ rất ngang ngược, điệu bộ hung hãn. Nhìn thấy Trương Nhất Phàm là người vùng khác tới nên càng không khách khí.
    - Run run cái rắm à? Nhanh trả tiền đi!

    Xem ra không trả cho ông ta ông ta sẽ gọi người tới trừng trị mình mất. Chỉ vì Trương Nhất Phàm trước mắt không muốn bị bại lộ thân phận nên móc tiền từ trong ví ra, ném mười lăm tệ trên tủ quầy.
    - Ông là người điển hình cho kiểu người loạn thu phí, xảo trá với người vùng khác.

    Chủ quán khinh miệt hừ một tiếng.
    - Tao chính là người loạn thu phí đây, mày làm gì được tao nào?

    Trương Nhất Phàm cũng không thèm để ý tới ông ta, lúc rời đi đã nhỡ kĩ số nhà của buồng điện thoại công cộng này.

    Thị trấn Liễu Thủy không ngờ lại loạn đến mức này, thật khiến người ta đau khổ đến bệnh tật.

    Trương Nhất Phàm âm thầm hạ quyết tâm, phải ra quyền hành chỉnh đốn lại phong cách ác hiểm này.

    Suốt một ngày những gì chứng kiến và nghe thấy được, quả thực đập vào mắt thật kinh hãi. Nếu không phải tự mình cải trang đi xem xét thì những điều đặc sắc này chỉ sợ sẽ không có cách nào biết được. Đến cả ông chủ cái buồng điện thoại công cộng cũng cái giọng điệu này, không biết người dân ở thị trấn Liễu Thủy sống như thế nào được.

    Khó trách có người nói, thị trấn Liễu Thủy được gọi là chim nhạn qua cũng bị vặt lông.

    Thật sự là cục diện rối rắm! Xem ra lần này trọng trách của mình cũng không nhẹ.

    Vừa rời khỏi buồng điện thoại, một bà lão hơn năm mươi tuổi đột nhiên bước ra ở đằng sau.
    - Người thanh niên, có muốn trú chân không?

    Rốt cục cũng đụng đến khách sạn, nghe tiếng kêu gọi đó, Trương Nhất Phàm cũng không vội vã, châm một điếu thuốc hút.

    - Bao nhiêu một đêm?

    - Phòng có loại xấu loại tốt, cậu nhìn kĩ rồi hãy nói! Yên tâm, tôi sẽ không lấy đắt của cậu đâu. Người tới thị trấn Liễu Thủy ở lại chỗ tôi nhiều lắm, chúng tôi rất quy củ, sẽ không có chuyện ma cũ bắt nạt ma mới đâu.
    Bà lão thật biết cách nói chuyện, nói mấy câu đã làm xua đi nỗi băn khoăn trong lòng người khách.

    Thật ra Trương Nhất Phàm căn bản không có lí do cần thiết phải do dự, bởi vì ngoài chỗ đó ra hắn cũng không gặp được cái nhà nghỉ nào khác. Hơn nữa ở thị trấn Liễu Thủy này xem ra cũng chả cũng cũng chẳng có kinh doanh gì, phòng nghỉ tự nhiên ít đến mức không thể ít được hơn nữa.

    - Được! Thì đi xem!
    Trương Nhất Phàm theo bà lão vào một con ngõ nhỏ, lúc này ông chủ buồng điện thoại công cộng nhìn bóng dáng hai người khuất đi thì hiện lên một nụ cười nham hiểm, sau đó gọi đi một cuộc điện thoại.

    Hai người rẽ trái rẽ phải rồi đi vào một ngôi nhà hai tầng. Còn chưa vào trong đã nghe thấy từ trong nhà vẳng ra tiếng trẻ con khóc nỉ non.

    Có người dỗ dành đứa trẻ từ trong phòng đi ra.
    - Ngoan nào bảo bối, đừng khóc nữa, mẹ cho con bú sữa.

    Đợi lúc người phụ nữ ôm đứa trẻ bước ra, Trương Nhất Phàm nhận ra đó không phải là Liễu Hồng người gặp phải hồi chiều sao.

    Liễu Hồng vừa vén áo lên, lộ ra một đôi bầu sữa trắng trắng, bộ ngực đầy cung cấp sữa cho đứa trẻ, núm vú được đưa vào miệng đứa trẻ nó liền không khóc nữa. Liễu Hồng cũng nhìn thấy Trương Nhất Phàm.
    - Sao anh vẫn còn ở đây?

    Bầu vú Liễu Hồng bị sữa căng làm bộ ngực càng thêm tròn trịa, lộ ra giữa bóng đêm u ám, Trương Nhất Phàm có chút ngượng ngùng. Trước kia đã từng nhìn thấy vú của đàn bà nhưng Liễu Hồng có bộ ngực bự như thế, dáng dấp này khiến cho Trương Nhất Phàm có một cảm giác rất kì quặc.

    Đứa nhỏ trong lòng ước chừng tám, chín tháng tuổi, thân hình của Liễu Hồng cũng sớm khôi phục lại, người cao hơn mét sáu, ôm ngang đứa trẻ đứng ở bên kia, mang một hương vị khác.

    Nếu như Liễu Hồng sống ở một thành phố phồn hoa đô hội thì nhất định là một người đẹp chuẩn mực, chỉ là thị trấn nhỏ với những tập tục khiến cô ta quá sớm để làm mẹ đứa trẻ.

    - Liễu Hồng?

    Đây còn không phải là Liễu Hồng gặp hồi chiều sao? Trương Nhất Phàm không kiềm chế nổi bèn gọi một câu. Bà của Liễu Hồng cũng thường xuyên dẫn khách đi đường về đây, Liễu Hồng vốn không quan tâm, nghe Trương Nhất Phàm gọi tên mình lúc này mới nhìn lên.
    - Anh vẫn chưa đi à?

    Đối với sự xuất hiện của Trương Nhất Phàm, Liễu Hồng cũng rất không ngờ tới. Một chàng trai mắt to lông mày rậm, để cho cô ấn tượng rất sâu sắc. Cho nên Trương Nhất Phàm vừa gọi cô đã nghĩ tới liền.

    Bà lão nhìn ánh mắt của Liễu Hồng và Trương Nhất Phàm nói:
    - Cậu đi theo tôi! Phòng ở trên lầu.
    Đưa Trương Nhất Phàm lên lầu bà lão liền nhìn Liễu Hồng nói:
    - Đợi chút nữa con lên dọn dẹp lại phòng một chút.

    Liễu Hồng lên tiếng đáp lại, ôm đứa bé quay trở vào phòng. Trong góc tối hiện lên ánh nhìn trầm mặc của bố chồng Liễu Hồng, ánh nhìn chằm chằm vào chiếc mông đầy đặn của Liễu Hồng biến mất ở trong phòng ngủ.

    - Nếu như cậu đã quen biết Liễu Hồng, tôi tính rẻ hơn một chút, trả hai mươi tệ là được rồi.
    Bà lão không nhận ra biểu hiện trên khuôn mặt Trương Nhất Phàm, bèn ra giá với Trương Nhất Phàm.

    Phòng ở có vẻ như mới xây khoảng ba đến năm năm, một đêm ngủ lại hai mươi tệ, tổng thể so với cái buồng điện thoại công cộng phải trả mười lăm tệ kia còn tốt hơn nhiều. Trương Nhất Phàm cũng lười trả giá, chỉ nói:
    - Tôi có thể ở đây vài ngày được không, nếu có chuyện gì mong hãy chiếu cố một chút.

    Nghe nói Trương Nhất Phàm muốn ở thêm vài ngày, khuôn mặt bà lão hiện ra nụ cười.
    - Được thôi, cứ yên tâm chuyện ở đi, để tôi gọi Liễu Hồng mang nước và chăn gối lên cho.

    Thừa lúc bà lão xuống lầu, Trương Nhất Phàm bèn đánh giá khái quát về căn phòng, ngọn đèn trong phòng có chút hơi tối, chắc là chỉ có mười lăm oát. Phòng gọn gàng, chỉ có điều để trống lâu ngày, bụi bặm không ít. Đi ra bên ngoài còn có cầu thang có thể thông lên tầng trên, đi xuống cũng thuận tiện.

    Chính mình cảm thấy dứt khoát phải ở lại đây vài ngày, sau khi hiểu được thêm một chút tình hình ở huyện Liễu Thủy thì sẽ lên thị trấn nhận chức. Đang cân nhắc nên làm thế nào để bắt tay vào chỉnh đốn lại tình hình hỗn loạn ở thị trấn nhỏ này, Liễu Hồng ôm chăn và bình nước mang lên.

    - Thật không thể tưởng tượng nổi, người mà bà dẫn tới lại là anh.
    Liễu Hồng nhìn Trương Nhất Phàm cười cười, sau đó thì bận rộn ở trong phòng. Nhìn bong dáng nhanh nhẹn của Liễu Hồng, Trương Nhất Phàm bèn kéo ghế ngồi dựa một bên, tán gẫu cùng Liễu Hồng.

    - Ở đây bình thường kinh doanh có tốt không?

    - Làm gì có kinh doanh gì đâu, anh là người đầu tiên bà dẫn tới trong tháng này.
    Liễu Hồng vừa nói vừa trải chăn ra.
    - Ở đây chúng tôi chỉ có thế thôi, anh chịu khó nhé! Có chuyện gì bất cứ lúc nào cứ nói với tôi.

    Liễu Hồng bèn ngồi xuống bên giường, sửa sang lại chiếc cái chăn. Nhìn Liễu Hồng chịu khó như vậy, chỉ một lát căn phòng đã được quyét tước sạch sẽ. Trương Nhất Phàm tưởng rằng đêm nay sẽ được ngủ một cách thật thoải mái, ai ngờ rằng mấy người dân phòng đột nhiên xông vào.

    Những người này giương những cái đèn pin dài, trong phòng u ám chợt sáng sủa lên.

    - Giơ tay lên cao!

    Một đội viên dân phòng tóc húi cua lấy đèn pin soi vào mặt Trương Nhất Phàm
    - To gan thật, cũng dám chơi gái mại dâm à. Đem chứng minh thư ra đây!

    Liễu Hồng đang trải chăn nghe thấy câu nói này thì toàn thân run ẩy, xoay người lại hét lớn:
    - Các anh đừng nói bậy! Người ta chẳng qua là tới ở trọ thôi.

    Bốp
    Có người tiến lên phía trước cho Liễu Hồng một cái tát.
    - Bắt được quả tang trên giường còn dám chối cãi ư!

    - Dừng tay!
    Trương Nhất Phàm hét lên một tiếng. Ban đầu chỉ nghĩ muốn ngủ một giấc ngon lành, không ngờ lại gây ra những chuyện này. Đúng là sóng cũ chưa qua, sóng mới đã ập tới.


    Không phải là ở trọ nhà nghỉ thôi sao? Sao đội dân phòng này có liên quan gì mà tới đây? Còn cái án mua bán dâm, thị trấn Liễu Thủy thật đủ loạn rồi. Trương Nhất Phàm khuôn mặt nghiêm túc, chỉ vào người tóc húi cua nói:
    - Các anh là ai? Sao lại vô pháp vô thiên thế này?

    - Ồ! Tên nhóc con này có phải là chán sống rồi không, bố là đội dân phòng, đội dân phòng mày không thấy sao?
    Người này khá kiêu ngạo, chỉ vào ống băng đỏ quấn quanh cánh tay ra vẻ giương oai diễu võ.

    Trương Nhất Phàm chỉ nhìn thoáng qua đã khi nhớ lại cái tên này bên cạnh cái mũi có một cái nốt ruồi đen.

    Người tóc húi cua đứng trước mặt Trương Nhất Phàm kia là người đội trưởng, người này đã đánh giá Trương Nhất Phàm qua vài ánh mắt, thấy lâm nguy không hề lo sợ, lại bị bắt ngay khi đang nằm trên giường của Liễu Hồng.
    - Đem bọn chúng đi trước rồi nói sau.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  4. 3 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Hoàng Ngạo Thiên (06-02-2013),loccoc2005 (13-11-2012),sonprolaanh (30-06-2013)

  5. #3
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 14616
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn157.800
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt

    Chương 3: Phải chăng chỉ là một sự hiểu lầm?

    Nhóm dịch: Hany
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Mê Truyện

    Trưởng đồn công an Dương Chí Thành tuổi ngoài bốn mươi, dáng vẻ trung niên, nhìn một bên thì giống như ông lão mà lúc nãy Trương Nhất Phàm thấy ở trạm điện thoại.

    Lúc này Dương Chí Thành mặc một bộ đồng phục, nằm trên cái ghế tại văn phòng, trong rất nhàn nhã, một đôi giày da mới tinh treo tại bàn làm việc động đẩy rất là theo nhịp

    Gần đây Dương Chí Thành sống rất nhàn hạ, mấy cô thiếu nữ xinh đẹp trong thị trấn, từng người một thành đồ chơi của ông ta. Trong nhà có người vợ đã ngoài tuổi bốn mươi giống như đóa hoa tàn, làm cho ông ta mất hứng không muốn về nhà.

    Liễu Hồng là một cô gái xinh đẹp có tiếng trong thị trấn Liễu Thủy. Dương Chí Thành thèm thuồng cô ta đã lâu, trời có lòng tốt cuối cùng mình đã có cơ hội, tội danh bán dâm này, không thể nào không dọa cô ta để cô ta nghe lời. Nghĩ tới tối nay có thể chinh phục Liễu Hồng, Dương Chí Thành cười thầm.

    Cũng không biết mấy tên ranh này làm tới đâu rồi, Dương Chí Thành nhìn nhìn vào đồng hồ, hút một điếu thuốc thật sâu, một đội viên dân phòng nhỏ gõ cửa bước vào:
    - Thưa Sở trưởng Dương, đã đưa người tới rồi.

    - Đưa cô ta vào.
    Nghe Liễu Hồng đã tới, Dương Chí Thành có chút hơi bất đắc dĩ.

    Tên đầu cua đột nhiên biết được ý của Sở trưởng, cười thầm:
    - Vậy tên đàn ông đó thì làm sao ạ?

    - Cứ tìm đại một phòng trống nhốt vào, ngày mai tính tiếp.
    Dương Chí Thành phẩy phẩy tay, liền đợi Liễu Hồng vào. Mỗi lần nghĩ tới bộ ngực đầy đặn và khuôn mặt xinh đẹp của Liễu Hồng, bên dưới Dương Chí Thành cứ cứ cứng như châm, sát khí đằng đằng.

    Liễu Hồng là góa phụ, mới vừa gả về thì chồng đã chết sớm. Việc này làm rất nhiều người đàn ông trong thị trấn Liễu Thủy vui mừng. Những người thầm có ý với cô ta không ít, Dương Chí Thành cũng là một trong số đó.

    Liễu Hồng được đưa tới, nhìn thấy vẻ nghiêm trang của Dương Chí Thành, bộ dạng rất là uy nghiêm, trong lòng liền có chút sợ hãi nói:
    - Sở trưởng Dương bọn họ xử oan tôi, tôi không có… không có mà…

    Dương Chí Thành từ trên ghế đứng dậy, bước đến bên Liễu Hồng:
    - Cô ngồi xuống trước đã, cho dù là có bán dâm hay không, chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng. Nhưng mà Liễu Hồng à, nếu như việc này là thật, thì cô phải ngồi tù đó, đây là tội lớn, là trọng tội.

    Dương Chí Thành làm ra thái độ muốn dọa người, dọa người trước rồi tính, chiêu này ông ta dùng tới quen rồi nhưng lại rất suôn sẻ. Rất nhiều nàng dâu của trấn này đều bị hắn ta làm như thế.

    - Bọn họ nói bừa đó, chẳng qua tôi chỉ giúp khách dọn dẹp vệ sinh thôi, trải giường vậy thôi.
    Liễu Hồng biện hộ nói thế, với khuôn mặt không hề còn chút sức lực.

    Dương Chí Thành đặt tất cả vào mắt nhìn, đưa tay ra vỗ vào vai mềm mại của Liễu Hồng nói:
    - Có số việc không phải cô nói không có gì là sẽ không có gì. Chúng tôi có vật chứng, một người con gái nửa đêm rồi còn tới phòng của người lạ trải giường, không phải bán dâm chứ là gì? Cô nói như vậy không ai tin đâu. Nói không chừng nếu đội dân phòng không tới sớm một bước là hai người đã lên giường rồi.

    Liễu Hồng rất nhanh đã bị mơ hồ bởi một đống pháp luật khuôn sáo của ông ta rồi. Nghĩ tới đứa con tuổi còn nhỏ, nghĩ tới người chồng đoản mệnh của mình, nghĩ tới bố chồng cả ngày luôn khó chịu của mình, nước mặt của cô ta rơi lả tả.

    Dương Chí Thành biết được một chút vấn đề rồi, vỗ vào vai của Liễu Hồng nói:
    - Sự tình cũng không đến nỗi không thể xoay chuyển, nếu như cô không muốn người trong trấn biết và cô không muốn vào tù thì tôi có thể giúp cô. Nhưng cô phải cảm tạ tôi một cách đàng hoàng.
    Dương Chí Thành nói vậy, một bàn tay rộng tiếp tục trượt về phía sau từ vai của Liễu Hồng. Sự nhẵn nhụi dịu dàng lập tức truyền khắp toàn thân, khiến Dương Chí Thành thoái mái vô cùng.

    - Sở trưởng Dương, người đàn ông đó nói muốn gọi điện thoại.

    Tên nhân viên để tóc đầu cua của đội dân phòng lại lần nữa gõ cửa, Dương Chí Thành lập tức rút tay về, có vẻ tức giận nói:
    - Lúc này mà đòi gọi điện thoại gì chứ, có việc thì để hắn ngày mai gọi không được sao?

    - Nhưng, nhưng…tên đó nói là người của huyện.
    Tên đầu cua trả lời với vẻ khó xử.

    - Cậu nói cái gì?

    Tên đầu cua trả lời lại một câu:
    - Tên đó nói là người của huyện.

    - Người của huyện nhiều như vậy, sao mà có thời gian xem hắn là ai chứ?
    Dương Chí Thành đang xung, nhất thời không nghĩ được nhiều vậy.

    Trương Nhất Phàm đã đến cửa, liếc nhìn vị Sở trưởng này, cũng không có nói nhiều đi thẳng tới trước bàn làm việc chụp lấy điện thoại.

    - Anh đang làm gì thế?
    Chỉ vào Trương Nhất Phàm nói:
    - Các người còn không mau kéo cậu ta ra đi.

    Trương Nhất Phàm giơ tay ngăn cản:
    - Gọi xong cuộc điện thoại này, ông mới quyết định được có kéo tôi ra hay không.
    Rất điềm tĩnh giơ tay ra, làm cho Dương Chí Thành có chút nóng lên, với kiểu này, không phải người bình thường có thể làm ra được.

    Dương Nhất Phàm trực tiếp gọi điện tới nhà của Bí thư thị trấn Trần Trí Phú. Trần Trí Phú vừa mới cùng vợ nằm xuống ngủ, nghe thấy điện thoại reo, liền từ bên cạnh vợ mình nằm dậy trả lời:
    - Xin chào! Ai đó?

    Bởi vì đã mấy ngày không được cùng vợ mình nồng thắm bên nhau, Trần Trí Phú đột nhiên nổi máu hứng, muốn được làm giống như những người trẻ tuổi hay làm. Không ngờ mới vừa chuẩn bị làm thì Trương Nhất Phàm gọi điện thoại tới.





    - Tôi là Trương Nhất Phàm ạ, làm phiền ông tới đồn công an của thị trấn Liễu Thủy một chuyến.

    Trong một ngày mà Trương Nhất Phàm đã gặp phải bao nhiêu chuyện phiền toái, trong lòng cực kỳ căm giận, ngay cả tên của Trần Trí Phú cũng không thèm gọi luôn.

    Trần Trí Phú nghe thấy tên của Trương Nhất Phàm, cậu nhỏ lập tức co rúm lại, liền chửi rủa nói:
    - Mẹ kiếp, thằng này tới sớm không tới sao tự nhiên đến Liễu Thủy vào buổi tối vậy? Xem ra là gặp phải chuyện phiền toái rồi, còn bị bắt đến đồn cảnh sát nữa.

    Chiêu thức của Dương Chí Thành đó, Trần Trí Phú dường như biết rất rõ. Tên tham tiền háo sắc này, chỉ cần đã rơi vào tay ông ta thì không còn cách mà thoát. Nếu như Trương Nhất Phàm mới lần đầu tới thị trấn Liễu Thủy mà xảy ra chuyện rồi thì chắc cái ghế Bí thư thị trấn của mình cũng khó mà giữ nổi.

    Cố gắng chịu đựng sự càm ràm của vợ, Trần Trí Phú xoay người xuống khỏi giường mặc áo vào vội vàng đi tới đồn công an.

    Trương Nhất Phàm bỏ điện thoại xuống nói:
    - Thân phận của tôi đợi lát Trần Trí Phú tới sẽ cùng mọi người giải thích.
    Nói xong, tự nhiên ngồi xuống ghế lấy điếu thuốc ra không thèm để ý ai rồi ngồi đó hút.

    Dương Chí Thành ở thị trấn Liễu Thủy đã mười mấy năm, thành người đứng đầu rồi. Mỗi lần đến Cục để báo cáo công tác, đều báo việc tốt không báo cáo việc xấu. Bởi vì thị trấn Liễu Thủy quá hẻo lánh, trời thì cao vua thì ở rất xa, Cục cũng ít tới điều tra.

    Bởi vậy, Dương Chí Thành rất nhanh đã phát triển được tính tình ra thế lớn mạnh của mình. Ở thị trấn Liễu Thủy ông ta rất có tư thế của một người thống trị.

    Trương Nhất Phàm tuy không có vẻ nóng vội cũng không giận nhưng lại có khí thế làm cho người ta không dám đến gần. Khiến Dương Chí Thành suy luận không biết rốt cuộc gặp phải quan lớn ở phương nào tới đây? Chính là trong lúc Dương Chí Thành không biết phải giải quyết tình huống này ra sao thì Bí thư Trần Trí Phú vội vã xông tới.

    - Chào thư ký Trương!
    Trần Trí Phú lau mồ hôi một hồi tới chỗ Trương Nhất Phàm.

    Ba ngày trước, ban tổ chức đã gọi điện thoại tới văn phòng, thông báo việc Trương Nhất Phàm đảm nhiệm chức chủ tịch thị trấn. Bây giờ Trương Nhất Phàm nửa đêm lại xuất hiện tại sở công an của trấn, ông ta cũng không biết là chỗ nào xảy ra vấn đề.

    Ông ta suy đoán, nhất định là Trương Nhất Phàm đã nhìn thấy rồi hoặc là đã nhìn thấy việc gì đó không quen mắt rồi, nên có sự hiểu lầm gì đó với Sở công an. Mắt nhìn vào quả phụ nhà họ Liễu, việc của Dương Chí Thành ông ta cũng có nghe qua chút ít chẳng lẽ việc này có liên quan đến cô ta?

    Dương Chí Thành nghe thấy Bí thư Trần gọi người thanh niên trước mắt mình là thư ký Trương, có chút lạnh xương sống. Thư ký của Chủ tịch huyện Lâm rất nổi tiếng, tuy là ông ta chưa có thấy qua nhưng rất nhiều lần nhìn thấy cái tên này. Nhưng sao cũng không ngờ rằng người trước mắt mình là người quý giá mới trong chính quyền của huyện Thông Thành, thư ký của Chủ tịch huyện Lâm.

    Thảm rồi! Dương Chí Thành lau mồ hồi liền tươi cười nói:
    - Ngài chính là thư ký Trương sao? Hiểu lầm rồi, chỉ là một sự hiểu lầm.

    - Hừ!

    Trương Nhất Phàm đột nhiên đứng dậy, hừ một tiếng nặng nề, bước thật mạnh đi ra khỏi đồn công an.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  6. 3 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Hoàng Ngạo Thiên (06-02-2013),loccoc2005 (13-11-2012),sonprolaanh (30-06-2013)

  7. #4
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 14616
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn157.800
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt

    Chương 4: Khoản kinh phí lớn

    Nhóm dịch: Hany
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Mê Truyện

    Ngày hôm sau là ngày Trương Nhất Phàm chính thức tới trấn Liễu Thủy đảm nhiệm chức vụ. Tám giờ rưỡi mở một cuộc họp hội ý, các cán bộ của các văn phòng đều đã đến đông đủ. Trương Nhất Phàm cũng dần dần tìm hiểu được một số tình hình của các ban.

    Đám người nhìn thấy Chủ tịch thị trấn mới tới này trẻ tuổi như vậy, lúc đầu có chút xem thường. Thị trấn Liễu Thủy có cục diện hỗn loạn như vậy dựa vào tên nhãi ranh như hắn ta có xử lý được không? Những người này có tâm tư lẫn giữa thất vọng và sự mong đợi. Xem ra thị trấn Liễu Thủy mãi mãi không phát triển nổi.

    Chỉ có điều mở xong hội nghĩ, nghe xong tình hình báo cáo của các ban, Trương Nhất Phàm tỏ ra rất bình tĩnh, nghiêm túc, không hề giận dữ lại còn khiến một số người thay đổi cách nhìn nhận vấn đề. Rốt cuộc làm qua thư ký của Chủ tịch huyện với thái độ bình tĩnh và tư thế phong độ này đã làm cho các cán bộ cảm thấy xấu hổ.

    Đây chỉ là một cuộc họp mặt thường quy. Chuyện mà hôm qua Trương Nhất Phàm chứng kiến hắn có biết nhưng hắn ta vẫn chưa muốn nhắc tới. Bí thư thị trấn Trần Trí Phú vẫn luôn suy nghĩ về tâm tư của hắn ta, chỉ là nghĩ cả ngày trời mà không tài nào hiểu được.

    Cho dù là ai khi gặp phải chuyện như hôm qua đều không thể nào không nhắc tới được. Nhưng Trương Nhất Phàm lại cứ thế mà làm. Tuổi còn trẻ mà lại sâu sắc như vậy thảo nào rất được Chủ tịch huyện yêu mến. Trương Nhất Phàm càng không nói gì về việc đó thì Trần Trí Phúc càng cảm thấy thị trấn Liễu Thủy sẽ xảy ra một cơn bão tố.

    Vì thân phận đặc biệt của Trương Nhất Phàm cho nên Bí thư thị trấn Trần Trí Phú này cũng phần nào phải nể hắn ta. Sau khi mở xong cuộc họp này, ông ta nghĩ đi nghĩ lại bản thân mình đến thị trấn Liễu Thủy cũng đã lâu vẫn không có được gì. Có phải nên mượn cơ hội Trương Nhất Phàm tới này để tạo một cơ hội tốt?

    Dù sao mình cũng vừa mới qua độ tuổi 40, tranh thủ trước khi về hưu tăng thêm một cấp, vẫn có thể lên chức lãnh đạo cấp huyện.

    Có được suy nghĩ này, Trần Trí Phú liền trở nên thân thiết với Trương Nhất Phàm.

    Tới thị trấn Liễu Thủy được một tuần, Trương Nhất Phàm cũng chỉ tiếp đãi và xử lý một chút công việc bình thường. Chính quyền thị trấn đang trong tình trạng thiếu nhân viên, Chủ tịch thi trấn và Bí thư ngay cả là thư ký cũng không có. Mỗi phòng ban nhiều lắm không quá bốn người, thông thường đều là ở cạnh hai người.

    Việc khiến Trương Nhất Phàm buồn bực đó là bởi vì tài chính của thị trấn gặp khó khăn, ngay cả Trần Trí Phú cũng không có xe phối hợp. Cả một chính quyền thị trấn chỉ có đúng một chiếc xe Jeep rất cũ nên Trần Trí Phú cũng lười lái liền để ở đó cho các cán bộ tới nông thôn công tác dùng.

    Nhưng mà nguyên một tháng trôi qua, thị trấn Liễu Thủy gặp phải một thời kỳ vô cùng nghiêm trong trong lịch sử, suốt hai tháng mà không hề có một cơn gió hay cơn mưa nào cả. Trương Nhất Phàm cũng chẳng có động tĩnh gì ngày nào cũng chỉ làm những công việc thường ngày ra ra vào vào. Thỉnh thoảng lại đi ra tìm gặp một số nhân dân, việc này làm cho Trần Trí Phú có chút khó hiểu.

    Dương Chí Thành của đồn công an mấy ngày sống trong lo lắng, thấy trời yên biển lặng, khôi phục lại được sự kiêu ngạo như trước kia.

    Rốt cuộc cũng chỉ là tên nhóc miệng còn hôi sữa chẳng đáng tức giận gì cả. Nói là quan mới nhận chức rất có năng lực tôi thấy hắn ta cũng chẳng làm được gì hay ho đâu. Thị trấn Liễu Thủy vẫn là của ông đây!

    Ngày này Trương Nhất Phàm đến văn phòng Bí thư đề nghị là muốn đến nông thôn xem thử tình hình. Trần Trí Phú cười ha hả trả lời:
    - Được! Nếu chủ tịch Trương đã muốn xuống nông thôn thì tôi sẽ cùng anh đi vòng xem sao.

    Tuy là nói vậy nhưng trong lòng Trần Trí Phú đang suy xét về dụng ý của Trương Nhất Phàm. Trương Nhất Phàm tới đây gần được một tháng, không hề có quyết định gì chẳng lẽ hắn ta muốn tìm một sự đột phá nào sao?

    Hai người đến gần chiếc xe Jeep cũ nát đang dừng ở trụ sở chính quyền, người lái xe Tiểu Lưu vội vàng chạy tới nói:
    - Hai vị lãnh đạo muốn đi đâu ạ?

    - Thôn Hà Đông.
    Thôn Hà Đông là đầu nguồn của sông Liễu Thủy. Đường đi rất là khó đi, tại sao Trương Nhất Phàm lại đề nghị đi tới nơi đó chứ? Trần Trí Phú phất phất tay nói:
    - Cứ làm theo lời của chủ tịch thị trấn Trương, chúng ta đi tới thôn Hà Đông xem thử.

    Lúc xe lái ra khỏi trấn thì Trần Trí Phú đề nghị:
    - Cá ở đó rất nhiều hay là chúng ta tới đó câu cá đi, giữa trưa thì ở đó ăn cơm, tôi quen biết với ông Lưu chăm lo ao cá ở đó.

    - Được đó!
    Trương Nhất Phàm thẳng thắn trả lời.

    Đường đi của thị trấn Liễu Thủy quả thực rất khó đi, gồ ghề không có chỗ nào bằng phẳng. Xe Jeep đi qua bốc lên một lớp bụi, xe rất khó để có thể tiến tới trước, trên đường đi còn bị tắt máy mấy lần nữa.

    Ở trong xe, hai người bàn về việc tìm kiếm thư ký phù hợp với công tác của Trương Nhất Phàm. Đa số các nhân viên trong trấn đều lớn tuổi hơn so với Trương Nhất Phàm vả lại không có nhiều kinh nghiệm. Học lực cao nhất cũng chỉ là trình độ trung cấp. Trương Nhất Phàm cám ơn ý tốt của Trần Trí Phú, nói là việc này cứ từ từ sẽ bàn sau.

    Dọc trên đường đi, Trần Trí Phú đều đang suy xét về dụng ý lần này của Trương Nhất Phàm chỉ là đến bây giờ ông ta vẫn không hiểu được Trương Nhất Phàm muốn làm gì?

    Nửa tháng trời này, Trương Nhất Phàm ngoài làm công tác bình thường thì hầu như không nói tới vấn đề gì. Tất cả rất là lặng im làm cho Trần Trí Phú cảm thấy không tự tin.

    Một số cán bộ trong trấn bắt đầu bàn tàn phía sau là rốt cuộc chỉ là làm thư ký thôi nghe theo lời vung tay múa chân của lãnh đạo quen rồi, không có chủ kiến gì. Tôi thấy Chủ tịch thị trấn mới tới chưa chắc có thể thay đổi được gì. Bởi vậy nên những người này thích làm gì thì làm, tất cả đều theo như cũ.

    Trần Trí Phú lăn lộn nhiều năm tại cơ sở này có nhiều giao thiệp hơn so với Trương Nhất Phàm. Ông ta thấy trong khoảng thời gian này Trương Nhất Phàm có chút khác thường. Từ việc hôm nay mà xem, ông ta khẳng định Trương Nhất Phàm có dụng ý khác.

    Quả nhiên lúc xe chạy tới thôn Hà Đông, không thể đi tiếp đoạn đường phía trước nữa. Trương Nhất Phàm liền kêu Tiểu Lưu dừng xe ven đường sau đó đề nghị lên đỉnh núi xem thử.

    - Nghe nói bên kia núi chính là sông Vĩnh Tế phải không?

    Sông Vĩnh Tế là một con sông giao nhau giữa Thông Thành và Tế Châu, giống như sông Liễu Thủy đều có nguồn gốc từ dãy núi Ngưu Lan, chỉ là lượng nước của sông Vĩnh Tế nhiều, một năm cũng phải có vài lần lũ lớn, chính quyền huyện Tế Châu đã nhiều lần khai thông đường sông, vẫn không thể thay đổi hiện trạng.

    Bây giờ Trương Nhất Phàm đột nhiên nhắc đến vấn đề này, rốt cuộc hắn ta muốn gì chứ? Trần Trí Phú nhất thời không hiểu gì, gật gật đầu nói:
    - Ừ! Xem ra chủ tịch Trương sớm đã có nghiên cứu về địa lý của Thông Thành rồi.

    Trương Nhất Phàm vẫy vẫy tay nói:
    - Cũng không phải nghiên cứu gì chỉ là đã nhìn thấy qua trong bản đồ, bởi vậy hôm nay muốn đích thân đến xem thử.

    Lúc này, ba người họ đã leo lên đến cạnh sườn núi của thôn Hà Đông. Nhìn qua là có thể nhìn thấy sông Vĩnh Tế ở vài dặm. Từ hai năm trước, chính quyền huyện đã thi công ngọn nguồn của trấn Liễu Thủy, dựng đập nước Trương Gia. Sông Liễu Thủy liền xuất hiện hiện tượng ngừng chảy. Thêm vào mấy tháng liên tục khô hạn, trấn Liễu Thủy đã liên tiếp gặp phải khó khăn ngay cả việc sử dụng nước cũng trở thành vấn đề lớn.

    Thôn Hà Đông có địa thế cao, đứng ở trên sườn núi có thể thu dòng chảy của hai con sông này vào tầm mắt, nhìn thấy Trương Nhất Phàm chỉ vào sông Vĩnh Tế nói:
    - Nếu như chúng ta có thể dẫn nước của sông Vĩnh Tế đến sông Liễu Thủy, ở giữa hai con sông mở một kênh dẫn nước thì thị trấn Liễu Thủy có thể giải quyết vấn đề thiếu nước, Bí thư Trần thấy thế nào?

    Trần Trí Phú rất kinh ngạc, vừa rồi còn suy xét cả ngày trời mà vẫn không nghĩ ra được vấn đề này. Trương Nhất Phàm quả là một tay mạnh bạo, không ngờ lại muốn mở một kênh dẫn nước giữa hai con sông. Trong lịch sử của thị trấn Liễu Thủy tuyệt đối là có thần đến giúp đỡ, quả là thư ký của Chủ tịch huyện có khác, khả năng quan sát thật là tinh tế. Trần Trí Phú không thể không cảm phục được!

    Nếu giả thiết của Trương Nhất Phàm được thành lập không chỉ là thị trấn Liễu Thủy ngay cả toàn bộ thôn trang lân cận có sông Liễu Thủy chạy qua cũng có được nhiều lợi ích. Với khoản kinh phí lớn như vậy, đối với thị trấn Liễu Thủy ngay cả huyện Thông Thành đều là một hành động vĩ đại

    Chỉ là kênh dẫn nước với mười mấy km này, là công trình lớn chưa nói tới là phải bỏ ra nhiều nhân lực thì nguồn vốn lại là một vấn đề nghiêm trọng hơn.

    Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà Trần Trí Phú đã suy nghĩ rất nhiều. Ông ta cảm thấy hẳn là nên ủng hộ ý tưởng này của Trương Nhất Phàm. Nếu như việc này thành công, thì việc này không thể tính thiếu công của Bí thư thị trấn, chỉ là làm sao để đẩy vấn đề nguồn vốn cho Trương Nhất Phàm giải quyết, bản thân ngồi đó đợi thành quả mới là thượng sách.

    - Được! Ý tưởng này được đó. Nói cho cùng là đã gặp phải người rất hiểu sự đời như cậu, sao tôi lại không nghĩ ra chứ?
    Vẻ mặt của Trần Trí Phú rất là đa dạng. Có thể nói là có chút kích động, khiến Trương Nhất Phàm không hề hoài nghi gì về ông ta cả, vừa nãy trong nháy mắt đã thay đổi hoàn toàn rồi.

    - Chỉ là công trình này rất lớn, không có số vốn hơn trăm triệu thì e rằng không vận hành nổi. Với lại, bên Tế Châu chưa chắc đã đồng ý?
    Sắc mặt của Trần Trí Phú có vẻ buồn rầu.

    Thị trấn Liễu Thủy tài chính thâm hụt, vốn không thể trông cậy được, cấp trên cấp phát, Trần Trí Phú tự biết là mình không có bản lĩnh lớn như vậy. Có lẽ Cục tài chính sẽ cho Trương Nhất Phàm vay mượn.

    Trương Nhất Phàm đã đến đây thì trong lòng sớm đã có quyết định:
    - Việc tài chính thì tôi sẽ đi tìm cách giải quyết, chỉ là bên mặt nhân lực e rằng phải nhờ ông đích thân quản lý mới được. Nếu thật sự khởi công dự án này thì ông phải làm tốt công tác điều động công nhân viên. Người tham gia tu sửa kênh đều không có tiền công, nhưng có thể cung cấp suất ăn.

    Ngay cả giải quyết vấn đề tiền công ra sao cũng tính trước hết rồi, xem ra Trương Nhất Phàm sớm đã suy xét đâu vào đó. Trần Trí Phú càng không dám coi thường tên Chủ tịch thị trấn trẻ tuổi này. Nếu như bản thân mình và hắn ta phối hợp tốt nói không chừng còn có thể kéo mình lên, việc về huyện không chừng sẽ không phải là việc khó.

    Quyết định được chủ kiến, Trần Trí Phú sảng khoái nói:
    - Nếu chủ tịch Trương đã lo nghĩ thấu đáo như vậy, tôi cũng không dám cản trở, công tác điều động nhân viên cứ để tôi phụ trách vậy.

    Hai người họ ở trên sườn núi trao đổi, lúc này Trần Trí Phú cảm thấy rất vui vẻ thoải mái.

    Tại thị trấn Liễu Thủy đảm nhiệm Bí thư hai nhiệm kỳ rồi, trước giờ không được thoải mái như vậy từ trên sườn núi đi xuống, Trương Nhất Phàm lại hỏi:
    - Không phải là thị trấn Liễu Thủy có mỏ than sao, sao bây giờ lại ngừng hoạt động rồi?

    Nói đến mỏ than Nam Khê, Trần Trí Phú chỉ cười ngượng ngạo nói:
    - Trước đây thời điểm mà giá thị trường tốt, thì mỏ than Nam Khê là nguồn phát triển kinh tế quan trọng của thị trấn Liễu Thủy, hiện trạng bây giờ của thị trấn Liễu Thủy cũng có quan hệ rất mật thiết với việc đóng cửa của mỏ than Nam Khê. Ba năm trước mỏ than xảy ra chuyện, chết hết mười mấy công nhân mỏ, mỏ than này cũng từ đó mà hoàn toàn bị đóng cửa.

    - Vậy à!
    Trương Nhất Phàm có chút suy nghĩ thoáng qua trong đầu, từ từ hai người cũng xuống đến dưới sườn núi, tài xế Tiểu Lưu theo sát phía sau, rất cẩn thận chăm sóc hai vị lãnh đạo.

    Trần Trí Phú nói tiếp:
    - Thật ra thị trấn Liễu Thủy vẫn có tài nguyên thiên nhiên chỉ là thiếu nguồn vốn để khởi động, chủ yếu là nơi hẻo lánh này khó mà có thể thu hút đầu tư từ bên ngoài.

    Đang nói, thôn trước mặt liền phát ra một tiếng cãi vã ầm ĩ và tiếng khóc kêu lên, rất là ồn ào.

    - Đi xem sao!
    Trương Nhất Phàm nhíu mày lại, chỉ qua bên đó nói.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  8. 3 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Hoàng Ngạo Thiên (06-02-2013),loccoc2005 (13-11-2012),sonprolaanh (30-06-2013)

  9. #5
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 14616
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn157.800
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Quan Đạo Thiên Kiêu
    Tác giả: Tây Lâu Nguyệt

    Chương 5: Chấp pháp hay ăn cướp vậy?

    Nhóm dịch: Hany
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Mê Truyện

    Nơi đây là thôn Hà Đông, cách đầu nguồn sông Liễu Thủy hơn mười dặm.

    Khi ba người Trương Nhất Phàm từ trên sườn núi xuống, tiếng ồn ào càng lúc càng lớn, còn nghe thấy cả tiếng người hét, tiếng một cô gái khóc lóc rất rõ.

    Ầm! Một tiếng nổ lớn vang lên, mọi tiếng ồn khác đều im bặt. Yên lặng một lát, tiếng ồn ào lại vang lên càng lớn hơn. Ba người nhìn thấy từ xa một đám thôn dân đang chạy về phía bờ hồ.

    Rốt cuộc là đã có chuyện gì? Quay đầu lại, ba người mới thấy trước cửa ngôi nhà cạnh hồ có rất nhiều người đứng. Ngôi nhà hai tầng xây bằng gạch mộc đã bị xô đổ, trong không khí vẫn còn mù mịt bụi.

    Một người cầm công văn có vẻ là người chịu trách nhiệm ở đây, vung tay múa chân mà hô to. Bảy tám người thanh niên đeo huy chương Hồng Tụ, theo lệnh y, vừa mới xô đổ bức tường, còn đi vào chuồng heo nhà người ta, bắt một con heo to khoảng hơn trăm kg mang ra.

    Những người này dáng vẻ hung ác, người cầm dùi cui, người cầm cuốc, còn có người cầm gậy gỗ. Bọn họ rất hung hăng, khiến những thôn dân tức giận nhưng không dám làm gì, chỉ đứng từ xa xem trò cười trước mặt.

    Một người đàn ông có vẻ hiền lành, vẻ mặt đau đớn, bị hai gã thanh niên đeo huy chương Hồng Tụ kéo tay xô ngã xuống đất. Một gã lấy đầu gối thụi vào lưng ông ta, người đàn ông khoảng hơn năm mươi tuổi ngoài vẻ mặt đau đớn và phẫn uất còn có cả sự giận dữ không nói nên lời.

    - Trời ơi! Các người là lũ kẻ cướp! Lũ giết người! Phá nhà bắt heo, cướp tài sản, tôi không còn thiết sống nữa!
    Một người đàn ông gần năm mươi tuổi lao từ bên trong ra, chạy về phía hồ nước định nhảy xuống.

    Một gã cán bộ thôn chạy đến trước mặt người cầm công văn, thấp giọng nói:
    - Chủ nhiệm Hoàng, đã tìm khắp nơi mà vẫn không thấy vợ của bọn họ, anh xem bây giờ nên làm thế nào?

    Chủ nhiệm Hoàng mặt không hề biến sắc, móc trong túi ra một bao thuốc lá, châm lửa hút một điếu thuốc, nói:
    - Kế hoạch hóa gia đình là chính sách của quốc gia, ai không làm theo sẽ bị bắt! Ai dám gây rối cũng sẽ bị bắt! Nếu cứ bỏ qua cho các người như vậy thì còn gì là công tác của tao nữa?

    Chủ nhiệm Hoàng giơ tay chỉ vào người đàn ông vừa rồi làm náo loạn, định nhảy xuống hồ nói:
    - Mày cho rằng chỉ cần dùng mấy chiêu mà lũ con gái hay dùng, vừa khóc vừa dọa thắt cổ tự tử thì có thể dọa được tao sao? Nói cho mày biết, tên Hà Tây ở thôn Liễu Gia Lâm chính là tấm gương cho chúng mày đó! Hắn cũng rất ngang bướng đúng không? Nhà của hắn không bị phá sao? Hắn cũng bị bắt heo, bị phạt tiền không thiếu một xu. Ông đây còn gọi người đến đánh cho hắn gãy mất ba cái xương sườn, vợ hắn còn dám không đi phá thai theo luật hay sao? Những việc mày làm hôm nay tao đã gặp nhiều rồi, tao cũng không tin mày dám nhảy xuống hồ thật. Dù sao đi nữa, nếu không giao vợ của chúng mày ra thì nhà của chúng mày cũng bị phá rồi! Nếu mày còn nhớ rằng mày là một thằng đàn ông trong gia đình, nhưng lại chỉ biết liều mạng gây náo loạn, vậy mày dọa nổi ai chứ?



    Chủ nhiệm Hoàng nói một cách rất có khí thế, huơ chân múa tay, rất có phong cách của một vị lãnh đạo. Mấy tên cán bộ thôn chỉ cười nịnh bợ, không dám nói nhiều, những thôn dân đang đứng xem xung quanh cũng không ai dám nói tiếng nào.

    Mấy năm gần đây, công tác kế hoạch hóa gia đình được thực hiện rất nghiêm túc, số nhà bị kiểm tra cũng không phải chỉ có một hai nhà. Có người vì muốn sinh con trai nên cố chịu đựng, cũng có những người không chịu nổi, liền gây ra xung đột với phòng Kế hoạch hóa gia đình, kết quả đều bị ảnh hưởng nặng nề.

    Phòng Kế hoạch hóa gia đình có một chỗ dựa vững chắc là chính sách quốc gia, tuy hành động có hơi quá đà, nhưng vẫn không thể ngăn chặn được tư tưởng phong kiến mãnh liệt của những người dân địa phương, thay đổi suy nghĩ nhất định phải có con trai của họ.

    Lời nói của Chủ nhiệm Hoàng đương nhiên có thể dọa được một số kẻ yếu bóng vía, người đàn ông kia sợ hãi run rẩy một lúc, ngồi phịch xuống đất khóc rống lên.

    Trương Nhất Phàm và Trần Trí Phú đứng từ xa, có một thôn dân chạy đến, Trương Nhất Phàm liền hỏi một câu:
    - Bên kia có chuyện gì vậy?

    - Làm công tác kế hoạch hóa gia đình.
    Người thôn dân trả lời một tiếng rồi vội vàng chạy đi.

    Trương Nhất Phàm nhìn Trần Trí Phú:
    - Công tác kế hoạch hóa gia đình ở thị trấn Liễu Thủy đều làm thế này hay sao?

    Trần Trí Phú có phần xấu hổ, tuy thường ngày ông không hề tán thành cách làm của Hoàng Chấn Quốc, trước đây cũng đã sớm có người tố cáo, nói Hoàng Chấn Quốc chấp pháp rất tàn nhẫn, rất bạo lực, nhưng chỉ cần có thể hoàn thành chỉ tiêu công tác thì ông đều mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

    Hiện giờ chính mắt nhìn thấy tình hình này, Trần Trí Phú liền có chút lo lắng Trương Nhất Phàm sẽ không vui vì chuyện này. Vì thế, ông gọi Tiểu Lưu, bảo cậu ta nói lại với Hoàng Chấn Quốc, nên chú ý một chút tới cảm xúc của người dân.

    Khi Tiểu Lưu chạy tới, những hành vi chấp pháp đầy bạo lực vẫn chưa dừng lại. Hoàng Chấn Quốc đột nhiên thấy Tiểu Lưu xuất hiện, đầu tiên y cũng không để ý, sau khi Tiểu Lưu ghé tai y nói nhỏ một câu, Hoàng Chấn Quốc nhìn về phía xa xa thấy Bí thư và Chủ tịch thị trấn đang đứng, vẻ mặt y hơi có phần biến sắc.

    Hoàng Chấn Quốc đang định đi đến báo cáo với hai vị lãnh đạo một chút, nhưng Trương Nhất Phàm đã quay người bỏ đi, để lại Hoàng Chấn Quốc đang ngơ ngác. Có ý gì đây? Xem ra Chủ tịch Trương có vẻ không hài lòng với công tác của mình.

    Bóng dáng của mấy người Trương Nhất Phàm càng lúc càng xa, Hoàng Chấn Quốc lo lắng hoang mang, nhớ lại câu nói vừa rồi Tiểu Lưu nói lại, chú ý đến cảm xúc của người dân một chút. Hoàng Chấn Quốc liền trở nên bối rối. Trước kia đã có người tố cáo y, y không cho là đúng, cho rằng sự việc không đến mức nghiêm trọng như vậy. Chỉ có điều, nghe nói là một chuyện, chính mắt nhìn thấy lại là chuyện khác.

    Khi Trần Trí Phủ hỏi y, y luôn phản đối lại người đã tố cáo y, chính bản thân y sẽ biết cách xử lý. Những gì phòng Kế hoạch hóa gia đình đã làm đều hợp pháp, chỉ là căn bản không nên có cái đạo lý chấp pháp dã man như thế này.

    Tục ngữ nói, đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma. Bây giờ hai vị lãnh đạo đã tận mắt nhìn thấy, Hoàng Chấn Quốc tự nhiên cũng có chút lo lắng.

    Mấy năm nay y thực hiện công tác kế hoạch hóa gia đình, thu được không ít tiền phạt và của cải, y nộp vào công quỹ bao nhiêu, để lại cho y bao nhiêu, chỉ có bản thân y mới biết rõ.

    Vài năm gần đây, số của cải y thu được đã không thể đếm hết, Hoàng Chấn Quốc đã ưỡn cái bụng bia, hút thuốc lá Phù Dung Vương loại mấy chục tệ một bao. Vẻ hoành tráng bề ngoài của y đã hoàn toàn vượt qua Bí thư Đảng ủy thị trấn Trần Trí Phú.

    Lúc sau Hoàng Chấn Quốc nghĩ lại: sợ gì chứ? Mình cũng chỉ chấp hành chính sách quốc gia. Nếu thật sự không được thì ông mày cũng không cần! Dù sao qua mấy năm tích góp, hầu bao của Hoàng Chấn Quốc cũng đã sớm đầy, đến lúc đó y có thể lên thị trấn mua một căn nhà, sống cuộc sống của người thành phố.

    Một người đeo huy chương Hồng Tụ chạy tới:
    - Chủ nhiệm Hoàng, anh có muốn phá hết nhà của bọn họ không?

    Hoàng Chấn Quốc tức giận mắng:
    - Phá cái gì, kết thúc công tác!

    Trương Nhất Phàm trở lại xe, dọc đường hắn suy nghĩ mãi. Thị trấn Liễu Thủy căn bản tồn tại rất nhiều vấn đề, suy nghĩ của người dân thì lạc hậu, cán bộ làm việc khác người, việc trị an thì rối tinh rối mù…

    Hắn mải suy nghĩ nhũng chuyện đó, cũng không nói gì.

    Trần Trí Phú cũng rất bực bội, vốn định đến nhà lão Lưu nuôi cá ăn cơm, nhưng bây giờ chẳng còn chút hứng thú nào nữa. Vừa rồi cảnh phòng Kế hoạch hóa gia đình chấp pháp một cách bạo lực vẫn như đang hiển hiện rõ ràng trước mắt, phá nhà người dân, đánh người, lấy đồ đạc này nọ, bắt heo… Những hành vi đó sao có thể do một cán bộ gây nên? Trước kia khi nghe nói, ông còn chưa tin, hiện giờ thật nực cười, tận mắt ông nhìn thấy thì sao có thể giả vờ câm điếc được nữa đây?

    Cũng không biết Trương Nhất Phàm có ý kiến gì với việc này hay không, Trần Trí Phú tức giận chửi thầm: Má nó chứ! Hoàng Chấn Quốc ăn nói thật vớ vẩn! Đây sao có thể gọi là thi hành pháp luật, rõ ràng là ăn cướp!
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  10. 3 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Hoàng Ngạo Thiên (06-02-2013),loccoc2005 (13-11-2012),sonprolaanh (30-06-2013)

Trang 1/172 12311 ... CuốiCuối

Bạn có thể tìm thấy diễn đàn trên Google với từ khóa:

truyen quan dao thien kieu

quan đạo thiên kiêu

quan dao thien kieu

quan dao thien kieu full

quan dao thien kieu convert

do thi quan dao thien kieu

quan dao thien kieu chuong 201

doc truyen quan dao thien kieu

tim truyen do thi quan dao thien kieu

doctruyen quan dao thien kieu

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  

43224
Lượt xem