Trang 1/213 12311 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 1 tới 5 của 1065

Chủ đề: Huyền Thiên - Chương 875 - Full

  1. #1
    Tu Vi Kim Đan
    Chân Nguyên: 59 / 590
    Thần Thức: 247 / 3681
    Kinh Nghiệm: 63%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi741
    » Mcoin: 32.356
    » Jewel: 770
    » Đã cảm ơn1.068
    » Được cảm ơn967
    » Danh vọng0
    » Yahoo

    Huyền Thiên - Chương 875 - Full

    Huyền Thiên
    Tác giả: Ô Sơn

    Chương 1: Xuyên việt.

    Nhóm dịch: Dungnhi
    Nguồn: Vipvandan




    Chương 1: Xuyên việt.

    - Ta… Còn chưa chết?
    Thiếu niên nghi hoặc mở mắt, tựa hồ không thể tin mình còn có thể sống được.

    - Ngã xuống từ đỉnh Hoa Sơn, vậy mà lại không chết? Uhm! Coi như lão thiên gia còn có mắt. Ca bất quá chỉ sờ lên PP của tiểu nữu kia mà để nam nhân ngây thơ như ca phải chết thì quả thực không thể nói nổi, ha ha ha ha… A!
    Thiếu niên mới cười được một nửa, đột nhiên hét lên một tiếng thê lương thảm thiết, hai tay ôm đầu.

    Trong nháy mắt này, từ trong đầu hắn truyền đến cảm giác đau đớn kịch liệt, dường như bị hàng ngàn mũi kim châm vào. Cùng lúc đó, một phần ký ức, ký ức vô cùng kỳ quái, căn bản không thuộc về ký ức của thiếu niên, như một cuốn phim thoáng hiện trong đầu hắn. Mà những cảnh trong cuốn phim đó, căn bản không thể tồn tại trên Địa Cầu, giống như một câu chuyện thần thoại. Nhưng tất cả sự việc trong đó lại khiến thiếu niên thấy đồng cảm, giống như mình chính là người đã từng trải qua những chuyện đó vậy.

    Đây là một cảm giác kỳ diệu không từ ngữ nào có thể hình dung được. Đại lục Thiên Huyền, tinh thần lực, Đế quốc Cát Ương, Dương gia, thiếu niên truy cầu võ đạo, cũng là thiếu niên tên gọi Dương Thiên Lôi.

    Thời gian từng giây từng giây trôi qua, Dương Thiên Lôi ôm đầu không ngừng run rẩy, rên lên thống khổ. Hai cỗ ý niệm trong đầu xoay chuyển mãnh liệt, không ngừng trùng kích, rồi dung hợp, khiến Dương Thiên Lôi trở nên hoảng hốt. Trong đầu hắn dường như thấy hai Dương Thiên Lôi kia đều là chính mình, những chuyện kia đều là tự mình trải qua…

    Không biết qua bao lâu, đau đớn dần dần biến mất. Dương Thiên Lôi dụi dụi hai mắt, chậm rãi ngồi dậy.

    - Hô…Nhất định là đang nằm mơ. Bất quá, giấc mơ này thực… con mẹ nó chân thực!
    Dương Thiên Lôi thở phào một hơi dài, sau khi xác định mình đã hoàn toàn tỉnh táo, lẩm bẩm nói.


    - A? Y phục của ta… Ta đánh… Tảng đá đều bị ta đập nát?
    Dương Thiên Lôi kinh ngạc phát hiện chính mình không ngờ lại toàn thân xích lõa, mà dưới thân hắn, toàn bộ khối đá bị vỡ thành từng mảnh nhỏ.

    - Làm sao có thể?
    Nhìn quanh bốn phía, Dương Thiên Lôi bỗng nhiên khiếp sợ há to miệng, con mắt trợn trắng lên như chuông đồng, nhìn tràng cảnh quen thuộc trước mắt kia, rõ ràng là cảnh mình vừa mới thấy trong mơ. Xoay người nhìn xuống dưới thân, đó chẳng phải là cảnh trong mơ lúc tu luyện cự thạch sao? Chỉ là, tại sao lại bể thành từng khối?


    Tiểu viện độc lập, phòng ốc kiến tạo có chút kỳ lạ, thật giống như cảnh ký túc xá của mình trong mơ.

    - Móa! Chẳng lẽ vẫn còn trong mộng?
    Dương Thiên Lôi hung hăng véo mạnh vào tay mình một cái, cảm thấy có chút đau nhức, cho thấy mình không phải nằm mơ. Nhưng vì sao mình lại gặp phải không gian của cảnh trong mơ?

    Dương Thiên Lôi chậm rãi đứng lên, bỗng dưng cảm giác có điểm gì đó không đúng, vừa cúi đầu nhìn xuống, nhất thời giật mình mở to hai mắt. Hắn nhìn thân thể của mình, làn da nguyên bản màu đồng cổ, bây giờ lại trở nên trong suốt như ngọc. Càng khoa trương chính là, Dương Thiên Lôi cảm giác mình tựa hồ nhỏ đi một vòng, mà cái vẻ nhỏ gầy này dường như không thích hợp với thân thể của mình, luôn tràn đầy lực lượng bạo tạc, tựa hồ so với bất kỳ thời gian nào trong dĩ vãng cũng đều cường tráng hơn nhiều.

    - Ta đánh! Đây không phải là bản thân mình trong mộng chứ? Lẽ nào mình lại thực sự biến thành nam nhân bi kịch trong mộng kia?
    Nghĩ tới bi kịch vô cùng thê thảm của thiếu niên trong mộng, Dương Thiên Lôi vô cùng khiếp sợ, đồng thời cũng càng thêm phiền muộn. Chỉ là, Dương Thiên Lôi mơ hồ nghĩ, hiện tại bản thân mình ngoài đời và trong mộng đã có điểm khác biệt. Loại cảm giác tràn ngập lực lượng này trước đây chưa từng bao giờ xuất hiện, kể cả trên người thiếu niên trong mộng cũng vậy.

    - Dương Thiên Lôi!

    Đúng lúc này, bỗng nhiên Dương Thiên Lôi nghe thấy ngoài sân có người gọi tên mình, giọng nói ôn nhu, nhẹ nhàng, như suốt mát chảy qua bờ đá, hoàng anh xuất cốc, truyền vào tai Dương Thiên Lôi hết sức rành rọt, vô cùng êm tai. Đây rõ ràng là thanh âm của một thiếu nữ thanh xuân. Ngay sau đó, “Két…” một tiếng, cửa phòng bị mở ra. Dương Thiên Lôi quay đầu nhìn lại.

    - Aaaaaaaaa!

    - Aaaaaaaaa!

    Hai tiếng thét chói tai đồng thời vang lên. Dương Thiên Lôi nhất thời há to miệng, hai mắt trợn trừng, ngây người ra như phỗng nhìn thẳng vào thiếu nữ bỗng nhiên xông vào trước mắt, trong khoảnh khắc mọi động tác đều cứng đờ. Mà thiếu nữ kia cũng khiếp sợ mở to hai mắt nhìn, khuôn mặt xinh đẹp trong nháy mắt trở nên đỏ bừng, cần cổ trắng như tuyết càng như mặt trời lúc bình minh, tản mát ra vẻ đẹp mỹ lệ kinh người, tựa như trong mộng ảo.

    - Mỹ nữ, thực sự là mỹ nữ. .. So với tiểu nữu kia còn đẹp hơn gấp chục lần!
    Dương Thiên Lôi nhìn chằm chằm vào thiếu nữ siêu cấp xinh đẹp trước mắt, bạch y như tuyết, vóc người thướt tha, khuôn mặt xinh xắn mà thanh thuần, trong lòng âm thầm so sánh nàng với tiểu nữu lúc trước chỉ vì mình âm thầm sờ trộm mấy cái mà rơi từ đỉnh Hoa Sơn xuống. Kết luận của hắn tất nhiên là, tiểu nữu đã từng là nữ thần trong suy nghĩ của hắn so với thiếu nữ trước mặt này, căn bản là không đáng nhắc tới.

    - Hoàn hảo a! 82-54-87. Cái gì cần lớn thì lớn, cần mảnh liền mảnh, cần vểnh thì vểnh… Quả thực là vóc người ma quỷ, khuôn mặt thiên sứ mà… Quá hoàn hảo rồi! Nhất là khí chất này… Thật sự là quá tình khiết!

    - Dương Thiên Lôi, ngươi… Ngươi làm cái gì vậy?
    Ngay khi Dương Thiên Lôi còn đang chảy nước miếng dầm dề, thiếu nữ mới từ trong kích thích cường đại của thị giác tỉnh táo lại, nổi giận đùng đùng bưng kín hai mắt, phẫn nộ hét lên.

    - Không xong rồi!
    Dương Thiên Lôi nhất thời ý thức được chuyện gì, nhanh như thiểm điện bưng kín tiểu huynh đệ đang chập chờn giữa hai chân mình.

    - Khục khục! Không có gì! Mỹ nhân, hôm nay thực sự là quá nóng, ca kìm lòng không được bèn tự giải phóng một chút. Thật xin lỗi… Xin lỗi!
    Dương Thiên Lôi vừa nói vừa lui về phía sau, rất nhanh chui vào phòng trong.

    Trần trùng trục trước mặt một mỹ nữ là chuyện tuyệt đối không hay, nhất là khi còn chưa có phát dục hoàn toàn. Đương nhiên, nếu như mỹ nữ lõa thể trước mặt mình, thì lại càng không có bất luận vấn đề gì. Đó chính là “quân tử thản đản đản, tiểu nhân giấu kê kê”. Cho nên, Dương Thiên Lôi thậm chí có thể cam đoan, trước tiên mình cũng sẽ thẳng thắn thành khẩn gặp lại, không có gì phải e ngại. Muốn lõa thể, mọi người cùng lõa thể, càng lõa thể càng khỏe mạnh nha!

    Tuy nhiên lúc này, trong lòng Dương Thiên Lôi lại âm thầm cảm thấy kỳ quái. Vì sao mỹ nữ này biết tên mình? Mà mình lại căn bản chưa hề gặp nàng. Cho dù là phụ nữ thuộc loại trâu bò, cho dù chủ nhân thân thể này không có hứng thú gì với nữ nhân, nhưng chỉ cần đã gặp qua một lần, cũng tuyệt đối sẽ không quên.

    Bước vào hậu viện, Dương Thiên Lôi lần thứ hai thấy được bài biện hết sức quen thuộc, một cái giường lớn, một cái bàn, một tủ quần áo, bố trí cực kỳ đơn giản, không hề có bất cứ vật dụng trang hoàng dư thừa nào.

    Dương Thiên Lôi lấy ra một bộ quần áo, mặc vào thân thể dường như nhỏ đi một vòng, lại cực kỳ vừa người.

    Giờ khắc này, Dương Thiên Lôi đã tin chắc cảnh tượng trong đầu mình căn bản là không phải mơ mộng gì, mà thân thể này đã từng chính là chủ nhân của những ký ức kia.

    Mặc dù trong khoảng thời gian ngắn Dương Thiên Lôi còn có chút khó tiếp thu, nhưng hắn hiểu rõ, chuyện này đã là sự thật không gì thay đổi được. Hắn hiểu rõ mình chắc chắn đã… Xuyên việt.

    Lần sửa cuối bởi MrElton; 21-01-2013 lúc 14:49

  2. 5 thành viên đã cảm ơn jimmyni cho bài viết này:
    abbafan1 (20-12-2013),doccocauxui (05-09-2013),Itzpine (11-03-2013),lequangdao11 (21-10-2013),nguyenhungk39 (11-08-2013)

  3. #2
    Tu Vi Kim Đan
    Chân Nguyên: 59 / 590
    Thần Thức: 247 / 3681
    Kinh Nghiệm: 63%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi741
    » Mcoin: 32.356
    » Jewel: 770
    » Đã cảm ơn1.068
    » Được cảm ơn967
    » Danh vọng0
    » Yahoo
    Huyền Thiên
    Tác giả: Ô Sơn

    Chương 2: Mỹ nữ lão sư (thượng).

    Nhóm dịch: Dungnhi
    Nguồn: Vipvandan




    Chương 2: Mỹ nữ lão sư (thượng).

    Trong nội tâm Dương Thiên Lôi chợt lóe lên một chút tiếc nuối, thất lạc và không cam lòng. Đương nhiên, cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua trong phút chốc mà thôi.

    Từ trong trí nhớ khá rõ ràng, Dương Thiên Lôi hiểu được đại khái, số phận chủ nhân trước đây của thân thể này rất bi ai, nhưng so với cuộc sống trên Địa Cầu không thân nhân, không người thương, không người yêu của hắn cũng coi như tốt hơn nhiều.

    - Này! Dương Thiên Lôi, mặc y phục rồi ra đi. Ngươi hôm nay xảy ra chuyện gì vậy? Vì sao không đi luyện công sáng? Ta là lão sư mới tới của các ngươi.
    Mỹ nữ mặc bạch y đã áp chế được tâm tình khiếp sợ của mình, lớn tiếng nói, nhưng trong lòng lại âm thầm động viên chính mình, “ Hắn mới mười một tuổi, bất quá chỉ là một tiểu nam hài. Hơn nữa, đây là ký túc xá của hắn, cũng không thể trách hắn… Ta đã là lão sư, cũng nên có phong độ của lão sư…”

    Thế nhưng, trong lòng mỹ nữ mặc bạch y khó có thể bình tĩnh được. Mặc dù Dương Thiên Lôi chỉ là một hài tử mười một tuổi, nhưng dù sao cũng là nam nhân, “linh kiện” cũng giống của nam nhân trưởng thành, gây cho thị tuyến của mỹ nữ mặc bạch y kích thích tuyệt đối không nhỏ.

    Phải biết rằng, mỹ nữ mặc bạch y bất quá cũng chỉ mới mười tám tuổi, vẫn chỉ là một tiểu xử nữ ngây thơ trong sáng. Nếu có nhìn thấy thứ đồ chơi kia cũng chỉ là của tiểu oa nhi mà thôi. Mặt hàng quy mô như của Dương Thiên Lôi căn bản là chưa từng chứng kiến qua.

    - Luyện công buổi sáng? Lão sư mới tới?
    Dương Thiên Lôi run run đi ra, đôi mắt đen trắng rõ ràng, thoạt nhìn vô cùng thuần khiết lại phi thường không thành thật dừng ở trước mặt siêu cấp mỹ nữ, thầm nghĩ trong lòng: “Thảo nào không có bất luận thông tin gì về mỹ nữ này. Thì ra là lão sư mới tới.”

    - Như thế nào? Chẳng lẽ ngươi không tin ta sao?

    Nghe giọng điệu nghi vấn của Dương Thiên Lôi, tựa hồ không tin tưởng thân phận lão sư của nàng, mỹ nữ mặc bạch y nhất thời trừng trắng hai trong mắt tuyệt mỹ, hỏi ngược lại.

    - Tin! Ta tuyệt đối tin tưởng lời mỹ nữ lão sư nói. Chỉ là…

    - Chỉ là cái gì?
    Mỹ nữ mặc bạch y hơi kỳ quái. Người trước mắt này và người được mô tả là trầm mặc ít lời, chỉ biết có tu luyện và tu luyện Dương Thiên Lôi kia tựa hồ khác nhau quá xa, nhất là nhãn thần và ngữ khí của hắn.

    - Mỹ nữ lão sư…
    Dương Thiên Lôi gãi gãi đầu.

    - Ta là Trương Tử Hàm, ngươi có thể gọi là Trương lão sư.

    - Ách…Trương lão sư, là thế này, ta có lẽ, khả năng, hẳn là… Đã đột phá bình cảnh rồi.
    Tuy rằng Dương Thiên Lôi vừa mới đi tới thế giới này, nhưng trong đầu hắn cũng đã có sẵn ký ức của thiếu niên, hơn nữa cũng cảm thấy như mình đã từng trải qua. Cho nên, hắn có thể cảm nhận rõ ràng, mình hiện tại và nam nhân bi ai kia có thay đổi rất lớn, cỗ lực lượng bạo tạc kia chính là đột phá bình cảnh, trở thành biểu tượng Tinh giả cấp một.



    Nam nhân bi ai Dương Thiên Lôi năm tuổi đã bắt đầu tu luyện công pháp trúc cơ “Hùng Vương Đoán Cơ Công”, tới ngày thứ ba đã lập nên kỳ tích, cảm ứng được tinh thần lực, cũng có thể dẫn vào trong cơ thể, một lần hành động liền phá vỡ kỷ lục của Đế quốc Cát Ương, khiến hắn trở thành trọng điểm bồi dưỡng của học phủ cao cấp nhất Đế quốc Cát Ương – học viện Cực Dương, thành hi vọng của gia tộc.


    Tất cả mọi người đều cho rằng, Dương Thiên Lôi sẽ vượt qua bất cứ người nào trong gia tộc, trở thành thiếu niên đáng kiêu ngạo nhất Đế quốc Cát Ương. Mọi người cũng cho rằng, chỉ cần không đến một năm, hắn liền có thể dùng tinh thần lực rèn luyện hoàn toàn sáu trăm ba mươi chín khối cơ bắp, trở thành Tinh Giả cấp một. Thế nhưng thẳng cho tới hôm nay, hắn vẫn dậm chân tại thời điểm năm tuổi đó. Tinh thần lực hấp thu được chưa kịp rèn luyện cơ thể đã biến mất một cách quỷ dị.

    Ban đầu, trưởng bối của Dương Thiên Lôi, các lão sư trong học viện còn không quá để ý. Nhưng theo thời gian trôi qua, khi chúng bạn cùng lứa của hắn, thậm chí các tiểu hài tử niên kỷ nhỏ hơn đều lần lượt đột phá, địa vị của thiếu niên đã từng được coi là thiên tài trong mắt mọi người cũng dần dần thay đổi, trở thành kẻ tầm thường không hơn không kém. Đồng thời, rất hiển nhiên, hắn cũng mất đi tư cách trọng điểm bồi dưỡng của Học viện Cực Dương.

    Chỉ là Dương Thiên Lôi rất quật cường, không chịu buông bỏ mộng tưởng trong lòng. Hắn vẫn trước sau như một, thậm chí càng thêm điên cuồng mà nỗ lực tu luyện. Hắn phải một lần nữa đoạt lại vinh quang mình đã từng sở hữu. Hắn có thể phụ lòng bất kỳ người nào, nhưng nhất quyết không thể phụ lòng mẫu thân mình.

    Dương Thiên Lôi nhớ rất rõ ràng bình thường mẫu thân bị Đại nương cùng Nhị nương khi dễ, cũng nhớ rất rõ ràng khuôn mặt lần đầu tiên lộ ra vẻ tươi cười của mẫu thân khi biết mình là thiên tài tu luyện. Hắn cũng nhớ rất kỹ mẫu thân đã từng nói qua với hắn:

    - Mẫu thân không sợ bị khi dễ, cũng không để bụng chuyện bị khi dễ, nhưng mẫu thân hi vọng con trở thành cường giả, một cường giả đỉnh thiên lập địa, một cường giả vượt qua Tinh Giả cấp chín. Đó là hi vọng duy nhất của mẫu thân, là nguồn sống của mẫu thân.

    Lúc đó, Dương Thiên Lôi còn nhỏ tuổi, không rõ vì sao mẫu thân lại nói như vậy, mãnh liệt yêu cầu hắn trở thành cường giả. Bây giờ hắn cũng vẫn không rõ. Nhưng trong lòng hắn đã âm thầm thề rằng, nhất định phải hoàn thành tâm nguyện của mẫu thân.

    Mình nhất định phải trở thành cường giả! Cường giả vượt qua Tinh Giả cấp chín!

    Thế nhưng ngày hôm qua, tại sinh nhật mười một tuổi của Dương Thiên Lôi, thời gian kỳ hạn cuối cùng đã tới. Hắn nỗ lực tu luyện một lần cuối cùng, nhưng vẫn như trước, không thể thành công.

    Hắn không cam lòng! Hắn không muốn khuất phục! Thế nhưng hắn lại biết, mười một tuổi không thể thành Tinh Giả, vậy thì cả đời cũng chỉ có thể là một tên võ phu bình thường mà thôi. Quy luật đã tồn tại từ hàng trăm nghìn năm trước này giống như một sợi dây xiềng xích không gì phá nổi, hoàn toàn trói buộc hắn. Nếu muốn phá vỡ, căn bản là không có khả năng.

    Lần đầu tiên Dương Thiên Lôi cảm thấy tuyệt vọng thực sự. Kỳ vọng của mẫu thân hắn, mộng tưởng của hắn cũng vô pháp thực hiện.

    - Bang! Bang!...

    Trong cơn tuyệt vọng, hắn điên cuồng gầm lên, liều mạng đánh xuống cự thạch dưới thân, trên nắm tay máu thịt lẫn lộn. Nhưng những đau đớn thể xác này vẫn không thể giúp hắn thoát khỏi áp lực và cảm giác không cam lòng.

    Quá tuyệt vọng, hắn bắt đầu nảy sinh ý định tự tử, trực tiếp lao đầu vào cự thạch dưới thân, nhất thời máu tuôn ra như suối.

    Nước mưa, máu loãng, nước mắt thấm đầy cự thạch, nhuộm khối cự thạch trở nên đỏ như máu. Chỉ là, hắn đang trong cơn tuyệt vọng nên không phát hiện, dòng máu đỏ tươi kia, trong nháy mắt khi tiếp xúc với cự thạch liền dung nhập vào trong cự thạch, nhuộm đỏ bên trong cự thạch, nhưng bên ngoài, nước mưa vẫn trong suốt như lúc đầu.


  4. 5 thành viên đã cảm ơn jimmyni cho bài viết này:
    abbafan1 (20-12-2013),anamchun (06-11-2013),doccocauxui (05-09-2013),Itzpine (11-03-2013),lequangdao11 (21-10-2013)

  5. #3
    Tu Vi Kim Đan
    Chân Nguyên: 59 / 590
    Thần Thức: 247 / 3681
    Kinh Nghiệm: 63%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi741
    » Mcoin: 32.356
    » Jewel: 770
    » Đã cảm ơn1.068
    » Được cảm ơn967
    » Danh vọng0
    » Yahoo
    Huyền Thiên
    Tác giả: Ô Sơn

    Chương 3: Mỹ nữ lão sư (hạ).

    Nhóm dịch: Dungnhi
    Nguồn: Vipvandan




    Chương 3: Mỹ nữ lão sư (hạ).

    Mưa càng ngày càng lớn, mây đen cũng càng lúc càng nhiều, sấm sét càng lúc càng điên cuồng, máu tươi cũng càng chảy càng nhiều…

    Khi trong cơ thể Dương Thiên Lôi không còn giọt máu nào nữa, hắn cũng hoàn toàn lâm vào hôn mê.

    Cự thạch dưới thân Dương Thiên Lôi đã biến thành màu đỏ đậm, bên trong mơ hồ hiện lên quang mang bảy màu đang không ngừng lưu động, tựa hồ như có chứa một sinh mệnh sống.

    Hắn rõ ràng cảm giác được thân thể của mình dần dần trở nên lạnh như băng. Hắn biết, sinh mệnh đã dần dần rời bỏ hắn. Tuy trong lòng có một tia không nỡ, một tia quyến luyến, nhưng mạnh hơn cả là cảm giác được giải thoát.

    Đúng lúc này, một cỗ năng lượng không thuộc về bất cứ loại nào trong năng lượng ngũ hành kim-mộc-thủy-hỏa-thổ bỗng nhiên phát ra từ cự thạch dưới thân hắn, phá tan tầng tầng mây đen, phảng phất như xuyên qua tầng tầng lớp lớp hàng rào không gian, tiến nhập vào bầu trời bao la.

    - Răng rắc!

    Sau một lát, một tiếng sấm cuồng bạo vang lên, xe tan bầu trời đêm. Một luồng sấm sét thật lớn chừng một người ôm bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, không ngờ bổ thẳng vào người Dương Thiên Lôi. Quần áo trên người hắn nhất thời nát vụn thành tro tàn, thân thể gầy gò của hắn cũng phát ra mùi thịt nướng khét lẹt, rõ ràng đã mất hết toàn bộ sinh cơ.

    Cùng lúc đó, cự thạch dưới thân hắn lại phát ra tiếng nổ “Ầm ầm”. Ngay sau đó liền vang lên một loạt tiếng đã vỡ kêu “răng rắc”. Cự thạch chiếm phương viên mấy thước vậy mà ầm ầm vỡ thành từng mảnh vụn. Đồng thời, trong nháy mắt, hai đạo quang mang bảy màu từ trong đó phóng ra. Trong đó, một đạo như thiểm điện chui vào thân thể hầu như bị bỏng hoàn toàn của hắn, mà một đạo khác, lại như bị triệu hoán, phóng thẳng lên trời biến mất không còn tung tích.

    “Răng rắc!”

    Tựa hồ như có một phản ứng huyền ảo nào đó xảy ra, một đạo sấm sét càng cường bạo hơn lần thứ hai bạo phát, xé rách tầng tầng mây đen, lộ ra bầu trời đầy sao.

    Tại tinh không xa xôi kia, theo hướng đạo quang mang bảy sắc vừa biến mất, một đạo quang mang khác càng chói lóa hơn đột nhiên xuất hiện, tựa như hô ứng với đạo quang mang bảy sắc trong cự thạch, từ trong bầu trời đêm thăm thẳm, từ xa tới gần, bay qua đây với tốc độ kinh người.

    Trong sát na khi hai đạo quang mang dung hợp với nhau, nhất thời tản mát ra vô số kim quang, bay tới trên người Dương Thiên Lôi, nhanh như thiểm điện.

    Đúng lúc này, từng đạo kim quang kia bỗng nhiên dường như có sinh mệnh, bắt đầu bay lượn quanh người Dương Thiên Lôi, hóa thành từng dòng văn tự bằng kim quang lóe ra không ngừng. Những văn tự này dường như tràn đầy thiên địa chí lý, hàng ngàn, hàng vạn đại đạo ẩn chứa trong từng chữ đó như những sợi tơ quấn quanh người Dương Thiên Lôi, càng không ngừng xoay vòng bay lượn. Xoay tròn trong vòng mười phút, khi đám văn tự màu vàng phát ra sáng ngời rõ ràng liền bắt đầu dung nhập vào trong người Dương Thiên Lôi.

    Sau khi mấy ngàn văn tự kim quang lóng lánh dung nhập toàn bộ vào trong người Dương Thiên Lôi, năng lượng bảy sắc trong cơ thể hắn bỗng nhiên ngưng tụ giữa bầu trời, tản mát ra kim quang bàng bạc, hóa thành bốn chữ thật lớn màu vàng lóng lánh – “Huyền Thiên Chân Kinh”

    Kim quang lóe lên lúc đó lần thứ hai tiếp tục chui vào trong người Dương Thiên Lôi.

    Đúng vào lúc này, mưa gió sấm chớp đột nhiên ngừng lại một cách quỷ dị, dường như tất cả mọi chuyện chưa từng xảy ra. Bầu trời lại trở lại sáng sủa, không gian hoàn yên tĩnh, bình hòa.

    “Răng rắc…Răng rắc…”
    Một canh giờ sau, thân thể hắn phát ra âm thanh như tiếng xương vỡ, làn da bên ngoài lúc trước bị cháy đen bây giờ bong tróc ra từng mảng, giống như thoát thai hoán cốt, quanh thân thể tản mát ra một đạo quang mang bảy màu nhàn nhạt.

    ….

    - Đột phá bình cảnh? Dương Thiên Lôi, ngươi… Trở thành Tinh giả?
    Trương Tử Hàm nhất thời khiếp sợ nói, thanh âm vốn êm tai lúc này đề cao lên đến tám trăm đề xi ben.

    - Ngày hôm qua là sinh nhật lần thứ mười một của ta, là kỳ hạn cuối cùng, ta… Rốt cục đột phá!
    Dương Thiên Lôi trầm giọng nói, tâm tình bất tri bất giác dung nhập vào thiếu niên truy cầu đỉnh cao võ đạo kia.Tại thờikhắc này, Dương Thiên Lôi rõ ràng cảm ứng được tâm tình thiếu niên đã từng trải qua, loại tâm tình mải mê truy cầu đỉnh cao võ đạo bất chấp mọi gian nan hiểm trở. Mà hiện tại, cuối cùng đã có được cảm giác “Vén mây mù nhìn trăng sáng” vô cùng sảng khoái.

    Tại giờ khắc này, Dương Thiên Lôi bây giờ và Dương Thiên Lôi trước đây dường như có sự đồng cảm sâu sắc. Trong mắt hắn, hiện lên hai đạo quang mang chấp nhất cùng kiên định, thân thể gầy nhỏ tản mát ra khí thế dũng cảm tiến lên, không sợ hãi bất cứ thứ gì.

    - Chúc… Mừng ngươi!
    Trương Tử Hàm hơi khiếp sợ nói:
    - Thế nhưng, do trước đó không vượt qua được kỳ thi tấn cấp, ngươi vẫn là đệ tử của ta. Đi thôi, ta đưa ngươi đi luyện công buổi sáng.

    Trương Tử Hàm nói xong, không cho Dương Thiên Lôi kịp chất vấn, liền vươn bàn tay ngọc nhỏ bé, nhẹ nhàng cầm tay Dương Thiên Lôi.

    Thần kinh Dương Thiên Lôi nhất thời có chút căng thẳng. Tuy rằng nội tâm người này hèn mọn không gì sánh được, nhưng trên thực tế còn chưa có kinh nghiệm tiếp xúc với bất kỳ nữ nhân xinh đẹp nào, đừng nói “ abc, xyz này kia”, ngay cả tay cũng chưa từng nắm qua. Duy nhất có một lần đại não nóng lên, toàn thân phát nhiệt, cuối cùng tinh trùng thượng não mà sờ sờ tiểu PP, cuối cùng dẫn tới bị kịch xuyên việt tới thế giới này như bây giờ.

    Cho nên, trong nháy mắt khi được siêu cấp mỹ nữ nắm tay, cảm giác trơn bóng, ôn như như không xương từ tay nàng truyền qua, khiến hắn có cảm giác như bị điện giật.

    Đúng lúc này, Dương Thiên Lôi cảm nhận được một cỗ lực lượng nhu hòa nhưng cường đại từ bàn tay nhỏ bé của Trương Tử Hàm dũng mãnh truyền vào trong cơ thể mình. Ngay sau đó, bên tai truyền đến tiếng gió vù vù. Cảnh vật hai bên bắt đầu lui nhanh về phía sau, trong nháy mắt đã đạt tốc độ chạy nước rút 100 mét.

    - Ta đánh...
    Dương Thiên Lôi khiếp sợ mở to hai mắt nhìn, thấy mỹ nữ bên cạnh mặt không đổi sắc, hơi thở không gấp gáp, trong lòng tràn ngập khiếp sợ. Cái này con mẹ nó là trong phim sao? Là võ lâm cao thủ trong truyền thuyết? Thân thể nhỏ nhắn xinh xắn như vậy không ngờ ẩn chứa năng lượng cường đại như thế?

    Ký ức chung quy vẫn là ký ức. Mặc dù Dương Thiên Lôi có được ký ức như chính mình trải qua, cũng từ đó biết được một ít chuyện tình không thể tưởng tượng được, thế nhưng, so với chấn động mang lại do tự thân thử nghiệm lại hoàn toàn là hai chuyện khác nhau. Mạnh hơn nhiều, trực tiếp hơn nhiều!

    Vô hình chung, một loại cảm giác mong chờ xuất hiện càng mãnh liệt trong trái tim Dương Thiên Lôi.

    “Đây là một thế giới cường giả vi tôn. Thế giới như vậy không phải là thế giới võ hiệp ca thích nhất sao? Đao quang kiếm ảnh, khoái ý ân thù, tiếu ngạo giang hồ, bằng tuyệt thế thần công khiến vô số muội muội mê mẩn tâm thần!”


  6. 6 thành viên đã cảm ơn jimmyni cho bài viết này:
    abbafan1 (20-12-2013),anamchun (06-11-2013),itoioo (11-12-2012),Itzpine (11-03-2013),lequangdao11 (21-10-2013),sinichimori (09-12-2012)

  7. #4
    Tu Vi Kim Đan
    Chân Nguyên: 59 / 590
    Thần Thức: 247 / 3681
    Kinh Nghiệm: 63%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi741
    » Mcoin: 32.356
    » Jewel: 770
    » Đã cảm ơn1.068
    » Được cảm ơn967
    » Danh vọng0
    » Yahoo
    Huyền Thiên
    Tác giả: Ô Sơn

    Chương 4: Điều này sao có thể (thượng)?

    Nhóm dịch: Dungnhi
    Nguồn: Vipvandan




    Chương 4: Điều này sao có thể (thượng)?

    Chỉ chốc lát sau đó, Trương Tử Hàm liền dẫn Dương Thiên Lôi tới một thao trường nhỏ rộng gần bốn trăm thước vuông. Đứng tại trung tâm thao trường là một đội ngũ xếp thành hình vuông bao gồm các tiểu nam hài, nữ hài chừng bảy, tám tuổi.

    - Chào lão sư!
    Khi Trương Tử Hàm và Dương Thiên Lôi đi tới, các tiểu nam hài và tiểu cô nương đồng thời hô lên bằng thanh âm non nớt như tiếng trẻ đang bú mẹ.

    Trương Tử Hàm buông tay Dương Thiên Lôi, mỉm cười nói:
    - Chào các đồng học! Dương Thiên Lôi, về hàng đi.

    - Được…
    Dương Thiên Lôi bất đắc dĩ nói. “Ta” đã mất mặt nhiều năm như vậy, thêm mấy ngày nữa cũng không thành vấn đề, hơn nữa, còn có thể được gần gũi thưởng thức tuyệt đại mỹ nữ như thế này. Loại mỹ nữ cấp bậc như vậy, Dương Thiên Lôi dùng mông suy nghĩ cũng biết, vô luận là tại Địa Cầu hay thế giới này đều không có nhiều.

    Dương Thiên Lôi ngoan ngoãn đi tới chỗ ghế trống trong hàng, nhìn bao quát đám tiểu hài tử thấp hơn mình một cái đầu. Dương Thiên Lôi không rõ ràng lắm thiếu niên kia làm sao có thể chịu đựng được cảm giác “Hạc giữa bầy gà” này. Hắn thực cảm thấy xúc động muốn thổ huyết. Cho dù hắn liên tục không ngừng nhắc nhở mình dung nhập vào tâm cảnh của thiếu niên trong trí nhớ, thế nhưng hắn lại không làm được. Cái này không giống như truy cầu võ đạo đỉnh cao, có thể rất nhanh sinh ra đồng cảm. Chuyện này, hắn căn bản không thể sinh ra bất luận chút đồng cảm gì.

    - Đại ngu ngốc vậy mà lại đến muộn. Hì hì…
    Một nam sinh chừng bảy, tám tuổi nhìn chằm chằm vào Dương Thiên Lôi “cao to” trước mặt, nói với một nam sinh cũng trạc tuổi đó bên cạnh.

    - Học kỳ sau tên ngu ngốc này sẽ bị đuổi học. Hắn cũng khoảng cùng tuổi ca ca ta, đã mười một tuổi rồi. Ca ca ta đã là Tinh Giả cấp, hắn vẫn còn ở cấp một. Thực mất mặt!

    - Đúng vậy! Đây chính là hậu nhân Dương gia đó…

    - Tiểu hài tử xấu xa, nói cái gì đó? Ngứa miệng hả?
    Vốn Dương Thiên Lôi đang phiền muộn, lại nghe được đối thoại của hai tiểu hài tử xấu xa này, không thể nghi ngờ chính là họa vô đơn chí. Hắn làm sao có thể nhịn được, lập tức quay đầu lại, giống như hung thần ác sát, trừng hai mắt nhìn hai tiểu nam hài, tàn bạo nói.

    Hai tiểu nam hài nhất thời bị dọa lui về phía sau hai bước, kinh ngạc mở to hai mắt. Bọn họ không ngờ Dương Thiên Lôi trước nay luôn nhẫn nhịn chịu đựng bỗng nhiên lại hung hăng như vậy. Trước đây ngay cả mắng thẳng vào mặt hắn là kẻ đại ngu ngốc, đại si đần… Hắn cũng không thèm để ý, hôm nay lại bỗng nhiên thay đổi. Hai tiểu nam hài xấu xa căn bản không thích ứng được, lập tức ngậm miệng, không dám nói thêm một lời nào.

    - Được rồi! Mọi người đã đông đủ. Chúng ta bắt đầu thần luyện (luyện công buổi sáng) đi thôi.
    Đúng lúc này, mỹ nữ lão sư nhẹ giọng nói, thanh âm tuy nhỏ những rõ ràng, truyền tới tai ba mươi sáu người.

    - Hôm nay là ngày đầu tiên ta cùng mọi người thần luyện. Trước khi thần luyện, ta nhấn mạnh một điều, tuy “Hùng Vương Đoán Cơ Công” chỉ là công pháp sơ cấp, nhưng nó cũng là căn cơ của tu luyện giả. Có thể đột phá bình cảnh trở thành Tinh giả cấp một rất đơn giản, thế nhưng muốn thực sự rèn luyện hoàn toàn ba trăm sáu mươi lăm khối cơ bắp quanh thân thể cũng rất khó. Chỉ có người thực sự nắm giữ chỗ tinh túy của nó mới làm được điều này. Việc đó và việc sau này các ngươi có thể nắm giữ đỉnh cao võ học có liên quan rất chặt chẽ.

    - Hiện tại, các ngươi chuẩn bị điều kiện trạng thái tốt nhất để lão sư nhìn xem trong các ngươi ai nổi bật nhất. Nếu như ai có thể diễn luyện hết ba mươi sáu thức, ta sẽ thưởng cho…

    “Môi thơm?”
    Hai mắt Dương Thiên Lôi sáng bừng lên, thiếu chút nữa thốt ra lời.

    - Một lễ vật thần bí!
    Trương Tử Hàm trầm giọng nói.

    Dương Thiên Lôi vô cùng thất vọng. Cái này hoàn toàn là diễn trò dỗ tiểu hài tử nha. Bất quá, thấy dáng dấp hưng phấn của đám tiểu hài tử kia, Dương Thiên Lôi biết mỹ nữ lão sư đã đạt được mục đích.

    Có thể trở thành học viên của Học viện Cực Dương tất nhiên là thiên tài trong thiên tài. Nhiều thiên tài tụ tập một chỗ như vậy, lại có ai chịu thua? Đừng nói Trương Tử Hàm muốn thưởng lễ vật thần bí, mặc dù không nói, các tiểu hài tử cũng sẽ khát khao tranh cao thấp, thể hiện mình với mỹ nữ lão sư mới tới, chính mình mới là thiên tài chân chính.

    - Yêu cầu là, tất cả chủ cơ cùng 80% phụ cơ đều rót vào tinh thần lực!
    Trương Tử Hàm nói tiếp.

    Các tiểu hài tử vốn đang kích động xoa tay muốn thử, khi nghe được những lời này của Trương Tử Hàm, ngoại trừ một vài người cá biệt, còn lại cả đám đều như gà mặc mưa, co ro rụt đầu hết.

    Phải biết rằng, “Hùng Vương Đoán Cơ Công” có tổng cộng ba mươi sáu thức, mỗi một thức vừa độc lập, lại vừa nằm trong chỉnh thể hữu cơ. Muốn rèn luyện toàn thân thể phải đi từng thức, từng thức, đồng thời mỗi thức đều phải điều chỉnh tới cảnh giới thể xác và tinh thần hợp nhất, chuyển tải được tinh thần lực, tiếp theo rèn luyện cơ bắp tương ứng.

    Rót toàn bộ tinh thần lực vào chủ cơ không khó, nhưng muốn rót vào 80% phụ cơ lại không phải dễ dàng, nhất là đối với những sơ học giả còn chưa trở thành Tinh giả. Có thể rót tinh thần lực vào phụ cơ nhiều hay ít phụ thuộc vào thiên phú của người đó đối với “Hùng Vương Đoán Cơ Công”, và trình độ nắm bắt tinh túy của nó. Bình thường, có thể rót vào 50% đã là thiên tài, đừng nói tới 80%.

    Điều kiện này vừa nói ra, liền có rất nhiều người lựa chọn từ bỏ.

    - Bắt đầu!

    Trong nháy mắt dưới sự ra lệnh của mỹ nữ lão sư, hai tiểu hài tử xấu xa vừa đứng phía sau cười nhạo Dương Thiên Lôi không chút do dự liền bắt đầu thức thứ nhất.

    Mà những học sinh lựa chọn buông xuôi không tham dự thì tự động đứng thành một vòng tròn. Có điều, khiến bọn họ kỳ quái chính là, tên đại ngu ngốc Dương Thiên Lôi vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Lẽ nào hắn có thể đạt được yêu cầu 80%.

    Khi nghe đến hai chữ “Bắt đầu!”, mặc dù Dương Thiên Lôi không phải bị mỹ nữ lão sư lừa, nhưng trong lòng hắn đã có dục vọng tu luyện mãnh liệt. Trong nháy mắt, hắn tựa hồ lần thứ hai trở thành thiếu niên kia, trong lòng ngoại trừ tu luyện cũng chỉ có tu luyện và tu luyện!

    - Tinh giả cấp một! Ta đã là một Tinh giả cấp một rồi! Tinh thần lực hấp thu được còn có thể vô duyên vô cớ biến mất sao?
    Trong lòng Dương Thiên Lôi không khỏi run lên. Lúc này, ký ức của hắn và Dương Thiên Lôi trước kia hoàn toàn dung hợp làm một
    - Sẽ không đâu! Ta đã không còn là ta trước kia nữa.

    Nghĩ đến đây, Dương Thiên Lôi chậm rãi nhắm hai mắt lại. Chiêu thứ nhất, thức thứ nhất và tinh túy của Hùng Vương Đoán Cơ Công nhất thời hiện lên trong đầu hắn. Trong nháy mắt, hắn trừ bỏ tất cả tạp niệm, cơ bắp toàn thân hoàn toàn thả lỏng.

    Sau một lát, một cỗ khí tức yên lặng, bình hòa và tự nhiên phát ra trên người hắn.


  8. 6 thành viên đã cảm ơn jimmyni cho bài viết này:
    abbafan1 (20-12-2013),dobinhd (10-07-2013),doccocauxui (05-09-2013),itoioo (11-12-2012),Itzpine (11-03-2013),lequangdao11 (21-10-2013)

  9. #5
    Tu Vi Kim Đan
    Chân Nguyên: 59 / 590
    Thần Thức: 247 / 3681
    Kinh Nghiệm: 63%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi741
    » Mcoin: 32.356
    » Jewel: 770
    » Đã cảm ơn1.068
    » Được cảm ơn967
    » Danh vọng0
    » Yahoo
    Huyền Thiên
    Tác giả: Ô Sơn

    Chương 5: Điều này sao có thể (hạ)?

    Nhóm dịch: Dungnhi
    Nguồn: Vipvandan




    Chương 5: Điều này sao có thể (hạ)?

    Đúng lúc này, ba đạo thân ảnh lặng yên không tiếng động xuất hiện bên ngoài sân thần luyện.



    - Oa... Thật nhanh a! Hoàng Dịch và Từ Ba đều đã đến thức thứ sáu… Nhìn đại ngu ngốc kia… Ha Ha… Có phải đang ngủ không?

    - Nhìn hắn làm gì! Hắn chỉ là đồ ngốc thôi. Tốt nhất vẫn là nhìn Hoàng Dịch và Từ Ba đi, đối với chúng ta may ra có chỗ tốt.

    Trong đám người có hai tiểu hài tử thấp giọng bàn luận.



    Hai tiểu nam hài tên Hoàng Dịch và Từ Ba đã hoàn thành thức thứ sáu của Hùng Vương Đoán Cơ Công, nhưng Dương Thiên Lôi vẫn khép hờ hai mắt như trước, lẳng lặng đứng ở đó không nhúc nhích. Ánh mắt đám học viên nhìn về phía Dương Thiên Lôi vẫn tràn ngập khinh thường.

    Nhưng mà, khác với đám học viên này, ánh mắt mỹ nữ lão sư Trương Tử Hàm cùng ba thân ảnh vừa mới lặng yên không tiếng động xuất hiện nhìn về phía Dương Thiên Lôi lại càng lúc càng kinh ngạc.

    Thời gian từng giây, từng giây trôi qua, thân ảnh lộ vẻ đơn bạc của Dương Thiên Lôi tựa như chậm rãi lớn lên, lớn lên nữa… Hô hấp cũng càng lúc càng sâu, càng lúc càng mảnh, mảnh đến không thể nghe thấy.

    Còn chưa bắt đầu thức thứ nhất của Hùng Vương Đoán Cơ Công, hai vai Dương Thiên Lôi bỗng nhiên kêu “Răng rắc” một tiếng, trầm xuống. Ngay sau đó, thắt lưng, eo, khố, đầu gối, mắt cá chân, các khớp ngón tay đều phát ra thanh âm cực nhỏ. Mặc dù người bình thường không nghe được, nhưng mỹ nữ lão sư và ba thân ảnh kia lại nghe rất rõ ràng. Bọn họ biết rõ đó là dấu hiệu về sau sẽ đạt tới cảnh giới “Lỏng tĩnh” chân chính.

    Thế nhưng đây không phải là nguyên nhân khiến bọn họ kinh ngạc, mà nguyên nhân thực sự chính là trên người Dương Thiên Lôi tản ra cỗ khí tức nhàn nhạt, hơi thở mỏng manh này lại khiến người ta có cảm giác thuộc về một người lưng hùm vai gấu – khí tức của gấu. Đây mới chính là Hùng Vương Đoán Cơ Công đích thực!

    Tuy rằng các tu luyện giả đều có thể thông qua Hùng Vương Đoán Cơ Công rèn luyện hoàn tất tuyệt đại bộ phận chủ cơ và phụ cơ quanh thân, trở thành Tinh giả cấp một, theo đó tiến bước càng lúc càng xa. Nhưng tuyệt đại đa số người lại không thể lĩnh ngộ Hùng Vương Đoán Cơ Công chân chính. Rất nhiều người khi trở thành cường giả cao cấp mới chậm rãi lĩnh ngộ. Thế nhưng, Dương Thiên Lôi này là thiếu niên ngay cả Tinh giả cấp một cũng chưa đạt tới, không ngờ lại lĩnh ngộ được Hùng Vương Đoán Cơ Công chân chính.


    ..

    - Ồ! Đại ngu ngốc cuối cùng cũng bắt đầu rồi… Ha ha! Người ta đều đã xong rồi, hắn mới bắt đầu…

    Ngay khi Hoàng Dịch và Từ Ba diễn luyện đến thức thư hai mươi hai, Dương Thiên Lôi vốn như tên ngốc đứng yên không nhúc nhích cuối cùng cũng động. Thấy một màn này, trong đám người nhất thời truyền đến vô số tiếng cười chế nhao.

    - Ồ?
    Chỉ là, tiếng cười của bọn hắn còn chưa kết thúc đã đột ngột ngừng bặt lại. Cả đám kinh ngạc thốt lên:
    - Chuyện này…Sao có thể?

    - Hùng Vương Đoán Cơ Công thức thứ nhất, thức thứ hai, thức thức ba, thức thứ bốn…
    Chỉ thấy Dương Thiên Lôi diễn luyện sinh động lưu loát như nước chảy mây trôi, mỗi thức đều trong nháy mắt rèn luyện cơ bắp hoàn toàn lỏng xuống, không chút trở ngại, liền mạch lưu loát.

    Đến nhanh đi nhanh! Trước giờ chưa từng thấy ai nhanh như vậy.

    Đây là cái dạng tốc độ gì? Mỹ nữ lão sư và ba thân ảnh kia đều khiếp sợ mở to hai mắt nhìn.

    - Cực hạn của Hùng Vương Đoán Cơ Công! Hắn lại có thể luyện tới cực hạn của Hùng Vương Đoán Cơ Công!
    Trương Tử Hàm thì thào nói. Chính nàng cũng chỉ miễn cưỡng mới có thể làm được điều đó, nhưng chắc chắn không thể so với Dương Thiên Lôi. Mà mình đã là Tinh Giả cấp sáu, Dương Thiên Lôi lại chỉ là một người mới vừa tấn cấp Tinh giả cấp một. hắn làm sao có thể làm được?

    Khiếp sợ! Tuyệt đối là vô cùng khiếp sợ!

    Tại giờ khắc này, cái miệng anh đào nhỏ nhắn mê người của Trương Tử Hàm đang há thật to, thật tròn. Bộ dáng nàng lúc này thực sự có thể mê hoặc bất cứ nam nhân nào. Đáng tiếc, lúc này vẻ đẹp phong tình mê người ấy lại không được ai chú ý tới.

    Ba thân ảnh kia nhìn nhau, cùng thấy được trong mắt đối phương vẻ khiếp sợ. Chỉ là, trong chốc lát, ba người không hẹn mà cùng nghĩ tới chuyện kia, bất đắc dĩ lắc đầu thở dài.

    Nhưng mà, tiếng thở dài của bọn họ còn chưa dứt, đã đồng thời hít sâu một ngụm khí lạnh, kinh ngạc thốt lên:
    - Sao lại thế? Điều này sao có thể?

    Tinh thần lực dồi dào trong nháy mắt khi Dương Thiên Lôi hoàn thành Hùng Vương Đoán Cơ Công như hải nạp bách xuyên, vạn lưu quy hải. Thân thể hắn dường như sở hữu nam châm có lực hút cường đại, tinh thần lực như từng mảnh sắt vụn hội tụ về phía thân thể Dương Thiên Lôi bằng tốc độ kinh người.

    Tốc độ hấp thu như vậy đối với cường giả Tinh giả ngoài cấp sáu mà nói không tính là gì, nhưng đối với một người trong cảm nhận của mọi người ngay cả Tinh giả cấp một còn chưa đạt tới thì là cái khái niệm gì?

    Không thể tưởng tượng!

    Chỉ trong chốc lát đó, tinh thần lực dồi dào liền bắt đầu bay nhanh tới dung nhập vào trong cơ thể Dương Thiên Lôi, cũng dần dần tích súc, đúng, là tích súc mà không phải biến mất một cách quỷ dị.

    - Không biến mất…Không biến mất! Ta… Rốt cuộc có thể ngưng tụ tinh thần lực!

    Tại giờ khắc này, hai Dương Thiên Lôi tại hai thế giới khác nhau hoàn toàn dung nhập làm một, không còn phân biệt rõ ràng nữa. Vô luận là tên sinh viên hèn mọn trên Địa Cầu hay là thiếu niên bi ai truy cầu đỉnh cao võ đạo trên đại lục Huyền Thiên đều trở thành một bộ phận không thể tách rời của sinh mệnh Dương Thiên Lôi. Hai nửa Dương Thiên Lôi cũng không phân rõ bên nào trọng, bên nào khinh, thật giống như một linh hồn hoàn chỉnh bị phân thành hai nửa, tại phương diện khác nhau, thời không khác nhau, địa điểm khác nhau, đã trải qua hai đoạn nhân sinh hoàn toàn khác nhau, tận đến bây giờ mới chính thức dung nhập làm một!

    Hợp hai làm một, trở thành nguyên vẹn một Dương Thiên Lôi chân chính!

    Một cảm giác no đủ, tràn đầy dần xuất hiện trong cơ thể Dương Thiên Lôi, khiến các cơ bắp phồng lên.

    Dương Thiên Lôi lúc này biết đã đạt yêu cầu của mỹ nữ lão sư, ý niệm khẽ động, chủ cơ và phụ cơ quanh thân từ trên xuống dưới, từ trái sang phải bắt đầu khe khẽ run lên rất có quy luật, chỉ chốc lát đã tuần hoàn một vòng quanh cơ thể hắn.

    - Haizzz!!!
    Đúng lúc này, Dương Thiên Lôi bỗng mở hai mắt, cơ bắp quanh thân vặn thành nhất thể, bật lên thành tiếng, song chưởng toàn lực đẩy ra.

    “Hizzz!”
    Vậy mà phát ra tiếng xé gió rất nhỏ.

    - Trăm phần trăm!
    Trương Tử Hàm và ba thân ảnh kia lần thứ hai lộ ra ánh mắt khiếp sợ.



    - Hồng Toàn, xem ra hôm nay ngươi không cần đưa tôn tử của ngươi về rồi…
    Một lão nhân mặc bạch y, tóc bạc, râu bạc trắng, lông mi cũng bạc, toàn thân đều là màu trắng, nhìn không ra tuổi tác, chính là một trong ba thân ảnh, dừng lại trên người Dương Thiên Lôi, nhẹ giọng nói.


  10. 5 thành viên đã cảm ơn jimmyni cho bài viết này:
    abbafan1 (20-12-2013),anamchun (06-11-2013),itoioo (11-12-2012),Itzpine (11-03-2013),lequangdao11 (21-10-2013)

Trang 1/213 12311 ... CuốiCuối

Bạn có thể tìm thấy diễn đàn trên Google với từ khóa:

huyen thien manga

Huyen thien full

dị giới huyền thiên

di gioi huyen thien full

huyen thien mangaclub.vn

di gioi huyen thien

Dị giới huyền thiên mangaclup.vn

di gioi huyen thien mangaclub

truyen di gioi huyen thien

huyen thien maga

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

ô, dị, di gioi huen thien prc, di gioi huyền thiên, di gioi huyen ao, di gioi huyen huyen, di gioi huyen thien, di gioi huyen thien 94, di gioi huyen thien ốn, di gioi huyen thien full, di gioi huyen thien prc, di gioi huyen thuyen, di gioi lang thien, di gioi lao su, di gioi thien huyen, di gioihuyen thien, di hiep huyen thien, di huyen huyen thien, doc truyen huyen thien, giới, huyền, huyền thiên, huyền thiên - ô sơn, huyền thiên 647, huyền thiên ô sơn, huyền thiên o son, huyền thiên sơn, huyền thiên tien hiep, huyền thiên vô sơn, huyen ao huyen thien, huyen thien, huyen thien - o son, huyen thien - o son full, huyen thien - o son prc, huyen thien 99, huyen thien ô sơn, huyen thien chuong 15, huyen thien chuong 25, huyen thien chuong 27, huyen thien chuong 39, huyen thien chuong 5, huyen thien chuong 53, huyen thien cua o da, huyen thien cua o son, huyen thien cua oson, huyen thien cuong ton, huyen thien cuu gioi, huyen thien di gioi, huyen thien huyen ao, huyen thien luong son, huyen thien my nu lao su, huyen thien o long, huyen thien o so, huyen thien o son, huyen thien o son full, huyen thien o son prc, huyen thien o son van vu, huyen thien t/g o son, huyen thien ta ton, huyen thien ta ton dich, huyen thien ta ton full, huyen thien ta ton o sao, huyen thien ta ton o son, huyen thien tac gia o, huyen thien-huyen ao, huyen thien-my nu lao su, huyen thien:di gioi, huyenthien cua o son, huyenthien di huyen, linhvucuuthien chuong206, sơn, thiên, truyện huyền thiên, truyen di gioi o son, truyen huyen thien, truyen huyen thien full, truyen huyen thien o son

Xem đám mây từ khóa (Tổng hợp tât cả từ khóa)

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  

53157
Lượt xem