Trang 91/333 ĐầuĐầu ... 818990919293101 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 451 tới 455 của 1664

Chủ đề: Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương 1664 - Full

  1. #451
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 15292
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn158.691
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 451: Quan trọng là…

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Sưu Tầm

    Trong văn phòng bố trí rất đặc biệt ở Trung Hải, Ninh Quang Diệu bị dập máy cũng không biết, Lâm Nhược Khê ở đầu dây bên kia bởi vì bị đả kích quá lớn nên đã hôn mê.

    Ninh Quang Diệu không chỉ sinh Lâm Nhược Khê mà còn sinh ra Ninh Quốc Đống, ngay cả người làm cha như ông ấy, căn bản cũng không thể chấp nhận được, chỉ lắc đầu cười đau khổ.

    Dường như nhớ ra cái gì đó, Ninh Quang Diệu lấy chiếc bóp da mang bên mình, chiếc bóp da này không giống chiếc bóp da bình thường để tiền, để chi phiếu, trên thực tế, bên trong chỉ có một vật nhỏ có ý nghĩa kỷ niệm, hoặc là ảnh chụp, hoặc là danh thiếp, hoặc là một vật nhỏ gì đó.

    Ninh Quang Diệu lấy ra một tấm ảnh cũ được bọc bởi một lớp giấy plastic đặt trong ngăn sâu nhất, ảnh cũ đã hơi ố vàng, nhưng vẫn nhìn rõ.

    Trong ảnh chụp một người mặc trang phục cũ, là trang phục của một cô sinh viên, đang cầm sách vở, mặc váy, ngồi trên ghế đang đọc sách, cứ như thế giới bên ngoài không liên quan gì tới cô vậy…

    Ninh Quang Diệu nhìn ảnh chụp người con gái rất lâu, đang suy nghĩ thì bị tiếng gõ cửa làm giật mình.

    - Cốc cốc cốc.

    Ninh Quang Diệu quay đầu lại, theo bản năng cất ảnh đi, nhét vào bóp da, xoay người đứng lên, tỏ vẻ bình thản cười:
    - Thúy San, sao em lại đến Trung Hải.

    Bước vào là một người phụ nữ trung niên mặc âu phục màu trắng đoan trang, bình thường cực kỳ chú trọng tới việc chăm sóc nên khuôn mặt theo năm tháng không hề có nếp nhăn, dáng người đầy đặn, đi giày cao gót màu đen, thái độ ung dung.

    Đúng là con dâu của Ninh gia, phu nhân Ninh Quang Diệu, mẹ Ninh Quốc Đống, La Thúy San.

    - Anh không về Yến Kinh, Quốc Đống cũng không về Yến Kinh, em phải từ Yến Kinh đến đây xem đã xảy ra chuyện gì.
    La Thuý San oán trách liếc mắt nhìn chồng một cái, nhưng khóe môi cũng vui vẻ cười.

    Trước mặt vợ con Ninh Quang Diệu hiển nhiên ôn hòa rất nhiều, trong mắt thể hiện tình cảm chân thành:
    - Không có chuyện gì đáng lo ngại, em không cần lo lắng, Quốc Đống làm sai chút chuyện, anh ở lại dạy dỗ con, đang định tối nay đi máy bay về Yến Kinh, trước khi cuộc tổng tuyển cử bắt đầu, nhất định phải có mặt.

    - Vâng, công việc của anh làm từ trước đến giờ đều không cần người khác lo lắng, nhưng anh cũng phải nói với em, vì sao anh lại mắng con.
    La Thúy San có chút không đành lòng nói:
    - Em vừa mới đến chỗ Quốc Đông ở thăm con, cả người nó đều nặng nề, trước đây không có như vậy.

    Ninh Quang Diệu hơi tức giận, nói:
    - Không cần phải thăm nó, ngày thường đã quá chiều nó rồi, cứ để nó suy nghĩ, buổi chiều anh và em sẽ về Yến Kinh, việc của tên tiểu tử thối kia, sau này hãy nói.

    Nói xong, Ninh Quang Diệu lập tức đi ra khỏi văn phòng, hiển nhiên là vì việc của Ninh Quốc Đống mà buồn bực.

    La Thúy San quay người lại, nhìn bóng dáng chồng đi ra khỏi văn phòng, đôi mắt lấp lánh lộ vẻ đau đớn không đoán được.



    Trong phòng của Lâm Nhược Khê, biệt thự kiểu cũ của Lâm gia.

    Dương Thần kéo rèm cửa ra, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào trong phòng, rọi ánh sáng vào.

    Lâm Nhược Khê đã tỉnh lại, nhưng cũng không xuống giường, mà ngồi dựa trên giường, không nói không rằng, ánh mắt dừng lại nhìn bức ảnh chụp chung ở đầu giường.

    Đã hơn nửa giờ đồng hồ, Nhược Khê cũng không có dấu hiệu muốn nói gì, dường như rơi vào một thế giới do cô tự tạo ra, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

    Dương Thần đi đến trước mặt Lâm Nhược Khê, giơ tay che tấm ảnh chụp chung, chặn tầm nhìn của Lâm Nhược Khê.

    - Đừng nhìn, em còn rất nhiều việc phải làm, những người và công việc không cần coi trọng, đừng quản nữa.
    Dương Thần nhíu mày nói.

    Vừa rồi, Ngô Nguyệt, Mạc Thiện Ny đều gọi điện tới, dù sao Ngọc Lôi vừa mới đứng dậy lại được, cổ phiếu tăng vọt, công bố sản phẩm, hội ký giả, hội nghiên cứu thị trường, các loại hội nghị và các quyết định, đều cần tổng giám đốc Lâm trực tiếp chỉ đạo.

    Hết lần này tới lần khác, Lâm Nhược Khê trong thời điểm mấu chốt, lâm vào trạng thái tê liệt.

    Dương Thần cũng không quá xem trọng sự phát triển của Quốc Tế Ngọc Lôi, chỉ có điều, Dương Thần không có cách nào chịu đựng nhìn thấy Lâm Nhược Khê không có sức sống, không hề có ý chí chiến đấu.

    Người phụ nữ này ngày xưa được gọi là người phụ nữ “làm việc điên cuồng”, lúc cô an tĩnh lại, cảm giác duy nhất của Dương Thần là sợ hãi.

    Lâm Nhược Khê cũng không biết có nghe thấy lời nói của Dương Thần hay không, chỉ ngẩng đầu yên lặng, hai mắt nhìn Dương Thần, hỏi:
    - Anh, có phải đã sớm biết hay không?

    Dương Thần không hiểu, nhưng Lâm Nhược Khê đã chịu nói, hắn nhẹ nhàng thở ra, hỏi:
    - Cái gì?

    - Lúc người đàn ông kia chết, em nhớ rõ ràng có một bác sĩ đến khám bệnh nói chuyện, người đi ra lúc đó là anh, nếu ông ấy có bệnh án, chắc chắn anh sẽ biết…
    Lâm Nhược Khê nói, chắc nhiên trước đây “Bác sĩ Bảo” bị Dương Thần đe dọa:
    - Lúc đấy anh đã nói với em, không có việc gì quan trọng có phải là anh đã biết chính xác sự việc, có phải anh cố ý giấu em?

    Dương Thần biết không thể nói dối, trực tiếp gật đầu nói:
    - Đúng vậy, bởi vì anh đến bây giờ cảm thấy không biết nói như nào cho em biết được.

    - Anh định ở đây chế nhạo tôi sao? Chế nhạo ai sinh ra tôi không quan trọng, chế nhạo tôi là một đứa trẻ không có người thân có phải không?
    Lâm Nhược Khê cười lạnh lùng hỏi.

    Dương Thần lắc đầu:
    - Em sai rồi, tất cả sự việc này, chỉ là vì trong mắt anh, em từ trước tới giờ xuất thân thế nào anh không coi trọng, trước đây em là con gái của ai, cũng không quan trọng, quan trọng là… Bây giờ em ở đâu, em bây giờ, là vợ của anh.

    Lâm Nhược Khê ngẩn ra, nhìn chằm chằm vào Dương Thần, cũng không có cảm giác lời nói của Dương Thần có gì giả dối, trong mắt người con trai này, ít nhất không chứa gì phức tạp, thuần túy không có bất cứ sự bất cần đời, cợt nhả nào, dường như đang nói một sự việc quan trọng.

    Lâm Nhược Khê cúi đầu, khóe mắt đỏ lên, cắn môi, không nói lời nào.

    Dương Thần ngồi cạnh mép giường, bỗng nhiên vươn tay ra, vuốt ve chiếc cằm nhẵn nhụi của Lâm Nhược Khê, để cô ngẩng đầu lên.

    Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt Lâm Nhược Khê hơi cay, nước mắt chảy ra.

    - Ngày trước nói qua rồi, chúng ta đều là bọ cạp, nước sông không thể làm chúng ta chết được, có thể khiến chúng ta chết, chỉ có lúc chúng ta không khống chế được nọc độc, em bây giờ tại sao khóc như mưa như thế này, cứ như mất tất cả vậy.
    Dương Thần nói.

    Lâm Nhược Khê nhìn Dương Thần một lát, mới nói:
    - Tôi chỉ xác nhận anh xem tôi như thế nào, ai bảo anh giáo huấn tôi?

    Dương Thần được một phen kinh ngạc, tuy nhiên ngay sau đó nhếch mép bật cười.

    Lâm Nhược Khê chống tay vào 2 má, có chút đỏ ửng, không muốn nhìn Dương Thần, nói:
    - Về sau đừng có nói những lời buồn nôn như vậy, còn nữa, ai cho anh ngồi trên giường? Ai cho anh che đi bức ảnh trên đầu giường? Tôi là ai sinh ra ở đâu vốn không liên quan gì đến anh…

    - Đừng như vậy, anh cũng chỉ là an ủi động viên em.
    Dương Thần cười đau khổ.

    - Cái gì?
    Lâm Nhược Khê trừng mắt:
    - Ý anh là, anh vừa nói đều là giả?

    - Hả?
    Dương Thần vội xua tay:
    - Đương nhiên là thật.

    - Hừ, nhanh đi ra đi.
    Lâm Nhược Khê lúc này mới thôi không nhíu mày.

    Dương Thần cũng cảm thấy ngồi tiếp sẽ xảy ra chuyện, bật người vỗ mông chạy ra khỏi phòng.

    Nghe thấy bước chân Dương Thần chạy xuống cầu thang, Lâm Nhược Khê mới khẽ cười, trong mắt có chút dịu dàng.

    Hai ngày sau đó, Lâm Nhược Khê cuối cùng cũng lấy lại được tinh thần như xưa, sau khi trở lại công ty dứt khoát đưa sản phẩm tiêu thụ ra thị trường, cạnh tranh lần này phải thu được lợi nhuận, bỏ vốn đầu tư, làm cho sức mạnh của Ngọc Lôi không ngừng tăng.

    Duơng Thần cũng không phải nhàn rỗi, tuy tuyên truyền Ngọc Lôi là một ngôi sao, nhưng chủ yếu là 2 người Triệu Đằng và Vương Khiết tiến hành cùng với Christine, hắn tổng giám đốc, tốt xấu gì, gặp trường hợp này, cũng nên nói vài câu khách sáo, vài câu ngẫu hứng với Christine.

    Sự nổi tiếng của Christine khiến Dương Thần líu lưỡi không nói nên lời, lúc đầu ra mắt, lượng fan ở khắp Trung Hải dường như đang tăng, khắp nơi fan điên cuồng kéo đến, khiến cục giao thông ở thành phố Trung Hải phải đau đầu.

    Ngày thường hoàn toàn không có việc gì, giao thông ở Trung Hải cũng vô cùng ách tắc, hơn nữa giờ lại có không ít fan hâm mộ, cảnh sát giao thông và nhân viên bảo an cũng đành chịu.

    Christine là người rất nhiệt tình, là người chủ động nêu ra ý tưởng, mỗi ngày, cô đứng ở cửa khách sạn đều nhận rất nhiều quà, hoa hồng và hoa tươi, là do fan hâm mộ tấn công nhân viên bảo an trèo tường vào, Christine ngẫu nhiên có thể gặp vài “con cá lọt lưới”, đồng thời cũng khiến cô ngạc nhiên thán phục người Hoa Hạ “kiên cường”, cũng vui mừng ký tên, chụp ảnh với người hâm mộ.

    Lần này khách sạn mà Christine ở, là do cha của An Tâm là An Tại Huân chủ động mời, không ngờ là khách sạn Bích Vân của Liễu gia trước đây, An Tại Huân lần này cũng dốc lực tuyên truyền cho công ty Ngọc Lôi.

    Dương Thần cũng cho rằng ông ấy lần này cũng không vì thu lợi nhuận hoa hồng, phần lớn là cảm thấy ông ta muốn kéo gần mối quan hệ với hắn, nên cũng để kệ ông ta tùy ý làm gì thì làm.

    Tiểu yêu tinh An Tâm chính là người làm Dương Thần thấy bất đắc dĩ, nghĩ cái gì là làm cái ấy, trước giờ người phụ nữ này cứ có hứng thú là tự quyết định.

    Vì yêu cầu mãnh liệt của An Tâm, Dương Thần đành phải thương lượng với tổ chế tác, để An Tâm làm người dẫn chương trình, hợp tác với nam dẫn chương trình của đài truyền hình nổi tiếng khác.

    Nhưng thật ra An Tâm lại diễn tập rất nhẹ nhàng, chẳng qua người dẫn chương trình nam cạnh cô suýt thì nói sai, chỉ vì anh ta nghe giám đốc đài truyền hình nói, đây là tiểu thư nhà họ An ở Trung Hải, bảo anh ta đừng có ý nghĩ linh tinh gì khác.

    Đáng tiếc cho người dẫn chương trình nam, anh ta cứ như chiếc giày bị vá miếng băng mỏng, sợ rằng sẽ làm An Tâm nghĩ mình có ý nghĩ gì khác.

    Khiến Dương Thần có chút nghi ngờ là, bởi vì Christine vào công ty, Vương Khiết và Triệu Đằng 2 người họ trước khi bắt đầu tuyên truyền, còn mời không ít quan khách cấp cao tới dự.

    Không ít ca sĩ trong nước Hoa Hạ lần này cũng tranh nhau đến Ngôi sao Ngọc Lôi để ra mắt, nói những lời chúc phúc, hoặc là chủ động xin thêm vào vào chiếc ghế giám khảo.

    Cuối cùng, còn có một vài Thiên Vương nổi tiếng người Hoa Hạ, hôm sau được tuyển thẳng vào ghế ban giám khảo, cùng Christine vào trận chung kết, trong vòng đấu loại quan trọng, bọn họ đều xuất hiện, việc này cũng đủ hấp dẫn ánh mắt của người khác.

    Tuần đầu tiên của tháng 3 còn chưa đến, hàng vạn người đều chờ mong, cuộc thi tuyển chọn Ngôi sao Ngọc Lôi rốt cục cũng bắt đầu.

    Chuẩn bị từ rất lâu rồi, Tuệ Lâm cuối cùng cũng bước lên đài, đây dường như là việc những người trong nhà vô cùng quan tâm, đều rất hứng khởi xem trực tiếp trên TV.

    Cũng đúng lúc đó, lúc Dương Thần có thể hơi lười một chút, hắn nhận được điện thoại của Lưu Minh Ngọc gọi đến.

    Giọng của Lưu Minh Ngọc dường như hơi do dự, ở đầu dây điện thoại bên kia nói:
    - Dương Thần, cha mẹ em nói… muốn ngày mai gặp anh, anh có thể đến được không?

    Dương Thần kinh ngạc nói:
    - Đương nhiên có thể rồi, lần trước nếu em không vội, anh không phải nên đi gặp một lần hay sao.

    - Thực ra… Nếu anh không rảnh, cũng không sao…
    Lưu Minh Ngọc đột nhiên nói.

    Tuy rằng Dương Thần cảm thấy cách nói của Lưu Minh Ngọc có chút kỳ quái, nhưng chỉ nghĩ cô không muốn làm phiền hắn, cười nói:
    - Không có gì, Minh Ngọc bảo bối, em cứ yên tâm, em nói với anh một chút, cha mẹ em là người như thế nào, để anh biết mà chuẩn bị.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  2. 6 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Bồ Tùng Linh (30-10-2012),chilachoithoi (07-07-2013),huanminh250 (03-11-2012),mymapu (07-11-2012),tienluan (10-01-2013),truongk53clc (30-10-2012)

  3. #452
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 15292
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn158.691
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 452: Gia đình phức tạp

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Sưu Tầm

    Nghe nói vấn đề của Dương Thần, Lưu Minh Ngọc ở đầu dây bên kia điện thoại im lặng 1 hồi, mới mỉm cười nói:
    - Ba mẹ em, họ… đều là người bình thường, mẹ em là bà chủ nội trợ bình thường của gia đình, ngoài việc nấu ăn, thì chơi mạc chược, nói chuyện phiếm, uống trà với mấy thím ở trong khu phố. Ba em thì làm ăn ở Yến Kinh, ít khi về nhà, hồi trước, mỗi năm em gặp ổng không được mấy lần, hình như tính trở về Trung Hải làm ăn, cho nên gần đây hay ở nhà.

    - Vậy bác trai và bác gái có sở thích gì không?
    Dương Thần ngẫm nghĩ, hỏi.

    - Cũng không có sở thích gì, hơn nữa cũng không thích phô trương, anh nhớ đừng đem nhiều đồ quá, họ không thích đâu.
    Lưu Minh Ngọc nhắc nhở, nói.

    Dương Thần nghĩ ba mẹ của Lưu Minh Ngọc là bậc trưởng bối trong 1 gia đình bình thường, hỏi:
    - Em đã nói với ba mẹ, anh là người thế nào chưa?

    - Em… Em chỉ nói là quen ở công ty, anh làm giám đốc ở công ty chi nhánh.
    Lưu Minh Ngọc nói.

    - Vậy họ không hỏi gì khác nữa sao?
    Dương Thần cảm thấy ba mẹ của Lưu Minh Ngọc không thể nào chỉ muốn biết có nhiêu đó.

    - Họ… Họ hỏi chúng ta khi nào đám cưới, em… em không biết phải nói sao, thôi thì lúc họ gặp anh, anh nói đi.
    Lưu Minh Ngọc ngập ngừng nói, cổ trước giờ là con người phóng khoáng nho nhã, nên không biết phải làm sao mở miệng mới phải.

    Dương Thần cũng biết mình làm cho sự việc trở nên rất tồi tệ, rõ ràng là mình không thể nào đưa ra “thời gian đám cưới”, cũng không thể hứa hẹn điều gì cụ thể ở trong tương lai, vì vậy, muốn làm cho ba mẹ của Lưu Minh Ngọc không phản đối 2 người, thì cần phải nghĩ cách làm sao cho họ không phản đối.

    Theo cách bình thường, tuyệt đối không thể nào giải quyết vấn đề này, vì vậy, Dương Thần cảm thấy không thể không dùng thử “thủ đoạn không bình thường”.

    Còn cụ thể phải làm sao, Dương Thần lại chưa nghĩ ra cách nào hay, chỉ có thể đi 1 bước tính 1 bước.

    Địa điểm hẹn cùng ăn tối là bên trong 1 nhà hàng chay yên tĩnh ở khu đông thành phố Trung Hải, nghe nói ba của Lưu Minh Ngọc là 1 người theo chủ nghĩa ăn chay, vì vậy mà khi cả nhà cùng ăn cơm, trên bàn chỉ có món ăn chay mà thôi.

    Từ điểm này có thể nhận thấy, trong nhà Lưu Minh Ngọc, chắc chắn ba của cổ là người có tiếng nói trong nhà, Dương Thần suy nghĩ, để có được sự đồng ý của bác trai, chắc chắn không có vấn đề.

    Lái xe đến nhà hàng yên tĩnh đó, lúc xuống xe bước tới cửa, Lưu Minh Ngọc đã có chút sốt ruột đứng đợi ở cửa, Dương Thần bước về phía trước, nhìn vẻ mặt khẩn trương của cổ, không nhịn được cười, nói:
    - Có cần phải khẩn trương như vậy không? không lẽ ba mẹ em có thể ăn thịt anh sao?

    Lưu Minh Ngọc không có tâm trạng đùa giỡn, nói:
    - Một chút nếu ba em đột nhiên làm gì đó, anh nhất định đừng có kích động, nói năng cho tử tế nhé.

    Dương Thần bối rối, sao trong câu nói của Lưu Minh Ngọc, lại cảm thấy còn ý gì khác, nhưng cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, thì bước theo vào phòng riêng đã đặt trước.

    Trên đường đi vào, Lưu Minh Ngọc khoác tay của mình, dựa sát vào mình, nhưng rõ ràng, cơ thể mềm mại của cổ đang run run do có chút bất an.

    Bởi vì là nhà hàng chay, cho nên phong cách trang hoàng phần lớn dùng màu mực xanh đen làm chủ đạo, cho nên rất là đạm bạc và yên bình, ở góc tường có đặt rất nhiều cây kiểng, cả trên trần nhà cũng có treo, làm cho người ta cảm thấy trong lành mát mẻ.

    Lúc cánh cửa của căn phòng riêng mở ra, Dương Thần liền nhìn thấy đôi nam nữ ngồi ở đối diện.

    Mẹ của Lưu Minh Ngọc và con gái có nét giống giống, tuy là ở khóe mắt có chút nếp nhăn, nhưng vẫn có thể nhận ra lúc còn trẻ rất là xinh đẹp, thấy Dương Thần bước vào, ánh mắt lóe lên chút gì đó phức tạp, khiến Dương Thần cảm thấy khó hiểu.

    Người đàn ông ngồi kế bên bác gái, mặc bộ đồ Tây sọc xám, mái tóc hơi hói ở đỉnh đầu được chải gọn gàng về phía sau, 1 cặp mắt sắt bén nhìn chằm chằm Dương Thần, như 2 cây dao sắc bén, nhưng khóe miệng của ổng lại lộ vẻ cười nhạt, như gió xuân lướt nhẹ qua mặt.

    Khoảnh khắc Dương Thần nhìn thấy bác trai, liền hiểu ra tại sao Lưu Minh Ngọc lại khẩn trương đến như vậy – Bác tuyệt đối không đơn giản, bởi vì, trên người của ổng rõ ràng có sát khí.

    Đây là người đàn ông đã nhúng chàm không ít mạng người, tuyệt đối không phải là thương nhân đơn giản trở về Trung Hải từ bên ngoài như Lưu Minh Ngọc đã nói.

    Dương Thần bỗng dưng có chút hứng thú đặc biệt, kể cả vừa rồi đang phiền não về chuyện phải nói ra sao về vụ đám cưới, lúc này dường như cũng không còn phiền não gì nữa.

    - Tên là Dương Thần phải không, mau qua bên này ngồi.
    Bác gái khách sáo mỉm cười nói:
    - Thực ra đã muốn gặp mặt cậu từ lâu, nhưng Ngọc Nhi không chịu, cứ nói là bận công chuyện, người trẻ tuổi bận bịu 1 chút là chuyện tốt, nhưng không thể cứ kéo dài mãi chuyện hôn nhân đại sự, phải không?

    Dương Thần vừa ngồi xuống, thì liền thầm nghĩ bác gái không phải chỉ nhắc cho vui miệng, vừa mới kịp ngồi xuống chưa nóng chỗ, thì đã nói đến chuyện đám cưới rồi.

    - Lưu Thanh Sơn, ba của Ngọc Nhi.
    Lưu Thanh Sơn nâng ly dấm táo được chuẩn bị từ sớm trên chiếc bàn, hướng về của Dương Thần.

    Dương Thần mỉm cười từ xa đáp lại:
    - Là con phải đến gặp bác trai và bác gái từ sớm, chỉ là luôn có bận công chuyện khác, nên mới kéo dài đến tối nay.

    Lưu Thanh Sơn mỉm cười, hỏi:
    - Nghe Ngọc Nhi nói, cậu làm giám đốc ở chi nhánh của Quốc Tế Ngọc Lôi, trẻ tuổi như vậy đã có thể đứng đầu 1 chi nhánh, chắc chắn phải bản lĩnh lắm.

    Trong ánh mắt của Lưu Thanh Sơn, rõ ràng không có ý gì khen ngợi, điều này khiến Dương Thần cảm giác ổng là kẻ khẩu phật tâm xà.

    - Bác quá khen rồi, chẳng qua may mắn hơn người khác 1 chút.

    - May mắn cũng là 1 phần của thực lưc.
    Lưu Thanh Sơn nói xong, nói với Lưu Minh Ngọc:
    - Ngọc Nhi, gọi nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên đi.

    Lưu Minh Ngọc đang trong trạng thái căng thẳng, nghe câu nói này, liền trả lời 1 câu rồi đứng bật dậy, lúc đó do không đứng vững, chiếc giày cao gót đụng phải chân ghế, xém chút ngã.

    Dương Thần nhanh mắt lẹ tay, liền đỡ lấy vòng eo thon gọn của Lưu Minh Ngọc, cổ mới không bị ngã xuống đất.

    Ngay trước mặt ba mẹ, bị Dương Thần ôm 1 cái, gương mặt của Lưu Minh Ngọc hơi bừng đỏ, vội vàng chạy ra ngoài.

    Trong phòng riêng giờ chỉ còn Dương Thần đối mặt với vợ chồng Lưu Thanh Sơn, bầu không khí hơi bị cô đọng lại.

    Khóe miệng của bác gái cười tươi hơn, nhưng sắc mặt của Lưu Thanh Sơn lại trở nên nặng nề 1 chút.

    - Dương Thần, cậu và Ngọc Nhi quen nhau bao lâu rồi.
    Lưu Thanh Sơn hỏi.

    Dương Thần tính đi tính lại.
    - Cũng hơn nửa năm rồi.

    - Vậy, có dự tính khi nào đám cưới không, cậu biết đó, Ngọc Nhi không còn nhỏ nữa, cả 2 đều là người có sự nghiệp, đâu có khó khăn gì khi đám cưới đâu.
    Lưu Thanh Sơn nói thẳng.

    Dương Thần không nghĩ sẽ nhắc đến vấn đề này nhanh như vậy, bèn ngượng cười nói:
    - Thực ra con đã kết hôn rồi.

    Lời này nói ra, bác gái kinh ngạc dùng tay che miệng lại, hiển nhiên đã bị làm cho kích động.

    Còn gương mặt của Lưu Thanh Sơn thì cười khẩy, điệu bộ giống như đã biết chuyện từ sớm.
    - Cậu đúng là người thanh niên thành thật, tôi tưởng là cậu còn muốn nói hươu nói vượn để gạt chúng tôi.

    - Nếu đã biết từ đầu, sao bác lại còn để Minh Ngọc hẹn con ra đây gặp mặt?
    - Dương Thần hiếu kỳ hỏi.

    Lưu Thanh Sơn vừa định nói tiếp, cánh cửa của căn phòng bị người ở bên ngoài mở bật ra.

    - Ba, mẹ! Anh rể đâu?

    Chỉ thấy 1 thằng nhóc vừa cao vừa ốm mặc bộ đồ hip-hop, đầu tóc nhuộm vàng dựng đứng, đeo chiếc bông tai đinh, 1 cặp mắt không to lắm nhìn xung quanh phòng, ngừng lại trên người Dương Thần, trong nháy mắt, sự nhiệt tình vừa rồi đã mất hơn phân nửa.
    - Là gã này sao? Sao thấy tệ dữ vậy?

    - Minh Hào, sao lại đến trễ dữ vậy, có phải lại đi kiếm người đánh nhau nữa không?
    Bác gái bất mãn đứng dậy, bước đến bên người thằng nhóc, kéo nó ngồi xuống bên cạnh mình.

    Lưu Thanh Sơn nhìn thấy con trai, tỏ ra rất là vừa ý, nói với Dương Thần:
    - Đây là em trai của Ngọc Nhi, tên là Minh Hào, hồi trước cùng tôi sống ở bên Yến Kinh, ít khi về Trung Hải.

    Dương Thần lấy làm lạ, cảm thấy gia đình của Lưu Minh Ngọc thực sự kỳ lạ, mẹ và Lưu Minh Ngọc ở Trung Hải, còn ba và em trai thì ở Yến Kinh, mẹ con Lưu Minh Ngọc hiển nhiên là gia đình bình thường như bao nhiêu người khác, nhưng mà Lưu Thanh Sơn và Lưu Minh Hào thì lại có điệu bộ không giống người lương thiện.

    Thảo nào Lưu Minh Ngọc bỗng nhiên nói không rảnh thì khỏi đến gì gì đó, nhưng mà, chẳng lẽ trước đó cổ không biết ba và em trai của mình là hạng người gì sao?

    - Có phải cậu cảm thấy kì lạ, sao Ngọc Nhi lại có người cha như tôi.
    Lưu Thanh Sơn dường như nhìn thấu suy nghĩ của Dương Thần.

    Dương Thần gật đầu.
    - Chỉ là hơi kinh ngạc.

    - Kinh ngạc cái đầu của anh! Diện mạo xấu xí như anh mà dám lấy chị tôi, sao không về nhà soi gương coi lại mình đi, người như anh, vừa xấu trai vừa yếu đuối, xem ra cũng chẳng khỏe mạnh gì, đánh nhau chắc chắn không ổn, còn dám lấy chị tôi hả? Chị tôi muốn kiếm người chồng, ít ra cũng phải là đại gia nằm trong bảng xếp hạng bất tử đó!
    Lưu Minh Hào khinh thường, nói.

    Dương Thần sờ mũi.
    - Là bảng xếp hạng tỷ phú Forbes.

    - Đúng, đúng, đúng.
    Lưu Minh Hào bỗng nhiên cười ha hả, nói:
    - Chính là Forbes gì gì đó, ý của tôi là như vậy.

    Bác gái thấy con ăn nói vớ vẩn, cũng không trách cứ, trong ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều vuốt đầu của Lưu Minh Hào, căn bản là đối xử 1 đứa trẻ.

    Lúc này, Lưu Minh Ngọc trở vào phòng, thấy em trai đã đến, hơi bất mãn nói:
    - Minh Hào, lại đánh lộn nữa phải không? Trễ vậy mới đến, sau này em cứ ngủ lại ở ngoài đường đi.

    Nói xong, Lưu Minh Ngọc lại giói thiệu với Dương Thần:
    - Nó là em trai của em, rất là tinh nghịch, nhưng thực ra nó tốt bụng lắm.

    Dương Thần mỉm cười:
    - Có thể nhận ra, không ngừng nói anh xấu trai, cũng không làm anh thấy khó chịu.

    Lưu Minh Ngọc hé môi mỉm cười, nhưng khi thấy sắc mặt của ba Lưu Thanh Sơn ở đó có vẻ như không ổn lắm, lại bắt đầu lo lắng.

    - Dương Thần, sở dĩ tôi biết cậu đã có vợ, nhưng lại để Ngọc Nhi hẹn cậu ra đây cùng nhau dùng cơm để làm quen, thực ra rất là đơn giản.
    Lưu Thanh Sơn nhấp uống 1 ngụng dấm táo, ánh mắt sắc bén nhìn Dương Thần, nói:
    - Tôi không phản đối 2 người ở bên nhau.

    Lưu Minh Ngọc ngẩng bật đầu lên, kinh ngạc nhìn ba, hiển nhiên cổ cũng không biết ba lại nói như vậy.

    Bác gái thì như đã biết chuyện từ đầu, bèn mỉm cười, mà không nói gì.

    Bất mãn nhất chính là Lưu Minh Hào, điệu bộ như muốn chống lại ba mình, nhưng bị Lưu Thanh Sơn trừng mắt 1 cái, đành an phận không nói gì.

    Dương Thần cũng không biết cảm giác của mình như thế nào, giống như là đã chuẩn bị 1 đống lý do để từ chối và không thích đám cưới lắm, nhưng lại phát hiện, tất cả mọi thức đều là vô dụng, nhưng bản thân lại rất là thích những gì đang diễn ra, chớp chớp mắt, rồi nhếch miệng cười, nói:
    - Bác đúng là người thấu tình đạt lý.

    - Cậu đang mỉa mai tôi sao? Tuy rằng tôi không phải là người bảo thủ coi nặng việc 1 vợ 1 chồng, nhưng tôi cũng không phải là người cha thích đem con gái độc cho người khác làm tình nhân.
    Ánh mắt của Lưu Thanh Sơn hơi nổi cáu, nhưng theo sau lại là nhếch khóe miệng cười, hỏi:
    - Hội trưởng hội Hồng Kinh cũng là tình nhân của cậu?

    Vẻ mặt tươi cười của Dương Thần vụt tắt, kế đó, trong đầu lóe lên 1 điều gì đó, nhớ lại chuyện Sắc Vi nói với mình hôm đó, nhíu mày không kìm được nghi ngờ, hỏi:
    - Không lẽ, bác… chính là người họp tác với Sắc Vi?
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  4. 6 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Bồ Tùng Linh (30-10-2012),chilachoithoi (07-07-2013),huanminh250 (03-11-2012),mymapu (07-11-2012),tienluan (10-01-2013),truongk53clc (30-10-2012)

  5. #453
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 15292
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn158.691
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 453: Bóng dáng lẻ loi

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Sưu Tầm

    Trước đó Sắc Vi có nhắc đến 1 ông sếp lớn đến từ bên ngoài muốn hợp tác với cổ, cùng nhau mở rộng thế lực xã hội đen ở phương Nam để tổ chức lại các bang phái nhỏ.

    Dòng máu vốn vĩ đã nguội lạnh và vô vị của Sắc Vi 1 lần nữa lại sôi sùng sục, sau khi nhận được sự đồng ý của Dương Thần, liền tự lên kế hoạch và sắp xếp.

    Chỉ có điều, Dương Thần luôn có cách nghĩ không muốn tìm hiểu cụ thể bất cứ chuyện gì, nên không biết người hợp tác với Sắc Vi là ai.

    Cho đến bây giờ, Khi Lưu Thanh Sơn lộ ra vẻ mặt “phải thì đã sao”, Dương Thần mới bừng tỉnh.

    Mẹ kiếp, “1 trong số các ba vợ” mà lần đầu tiên gặp mặt, chính là đại ca xã hội đen đến từ nước ngoài? Hơn nữa trước đó ổng còn “làm ăn” ở Yến Kinh, không lẽ cũng là thế lực xã hội đen dưới trướng của vua Yến Kinh?

    Nghĩ đến Sắc Vi là thủ lĩnh duy nhất của xã hội đen ở Trung Hải hiện giờ, người hợp tác có thể khiến cổ đồng ý, chắc chắn không tệ, như vậy, nếu nói Lưu Thanh Sơn là đại ca của xã hội đen Yến Kinh, cũng không có gì lạ.

    Nhưng, nếu đã như vậy, Lưu Minh Ngọc tại sao lại làm việc ở công ty đàng hoàng, đồng thời, hoàn toàn không cảm thấy cổ có 1 chút gì giống như xã hội đen.

    Càng kì lạ hơn, Lưu Minh Ngọc dường như cũng mới biết chuyện của ba mình, còn thằng em trai Lưu Minh Hào, thì giống thằng nhóc lưu manh y hệt.

    Nhưng, có 1 chuyện, Dương Thần chợt nhớ ra, không khỏ suy nghĩ, mở miệng hỏi:
    - Nói như vậy, chuyện nhà họ Tề của Tề Khải bị giết sạch, cũng là do bác làm?

    - Không sai, chính tôi kêu người giết cả nhà bọn họ.
    Lưu Thanh Sơn đắc ý nói, không 1 chút che giấu.

    Lưu Minh Ngọc bỗng mở to cặp mắt long lanh, kinh sợ la lớn:
    - Ba… ba… sao ba lại…

    - Hừ.
    Lưu Thanh Sơn khinh thường nói:
    - Cái thằng họ Tề đó có lỗi với con gái của ba, làm bao nhiêu là việc quá đáng, cả nhà chết hết là may phước cho nó lắm rồi. Ngọc Nhi, nếu không phải hồi trước ba phải thống nhất tất cả thế lực ở Yến Kinh, nhà họ Tề lại là gia tộc dưới trướng của nhà họ Đường, ba không thể tùy tiện manh động, thì ba đã giúp con giết tên họ Tề đó từ sớm rồi.

    - Nhưng mà… nhưng mà gia đình họ đâu có làm gì có lỗi với con đâu…
    Ánh mắt của Lưu Minh Ngọc có chút xót xa, nhưng không phải lưu luyến gì gã Tề Khải, chỉ là cả nhà bị giết sạch, cổ cảm thấy không đành lòng.

    Sắc mặt của Lưu Thanh Sơn nghiêm nghị, nói:
    - Hồi trước để con ở với mẹ, nói gạt con là ba làm ăn ở Yến Kinh, là sợ liên lụy tới con, cũng lo lắng 1 người con gái như con bị những chuyện không sạch sẽ làm hoen ố. Bây giờ mọi việc đã đâu vào đó, con là con gái của Lưu Thanh Sơn, dĩ nhiên không thể để đàn ông phụ bạc con…

    Nói xong, Lưu Thanh Sơn còn quay đầu nhìn sang Dương Thần, trong ánh mắt tỏ rõ ý đe dọa.
    - Cho dù không phải là người vợ đàng hoàng, thì cũng không thể để con phải chịu ức hiếp.

    Dương Thần hơi mơ hồ với lời nói của Lưu Thanh Sơn, nhiều điểm của sự việc không có đầu đuôi, chỉ có thể gượng cười hỏi:
    - Con nhất định không phụ bạc Minh Ngọc, nhưng mà bác trai ơi, bác cũng không thể cứ nói mãi những chuyện con không muốn nghe chứ.

    Bác gái cười khanh khách nói:
    - Hãy để tôi kể, Thanh Sơn, anh thật là, sao cứ hù dọa con rể của em vậy, Dương Thần à, chuyện là như vậy…

    Theo lời kể của bác gái, Dương Thần cuối cùng cũng biết hết mọi chuyện.

    Vài năm trước khi Lưu Thanh Sơn và mẹ của Lưu Minh Ngọc lấy nhau, Lưu Thanh Sơn vẫn là đàn em trong 1 bang phái nhỏ ở Yến Kinh, gặp mẹ của Lưu Minh Ngọc và đem lòng yêu thương, sau đó thì kết hôn, nhưng lại lo lắng mình luôn phiêu bạt ở ngoài, sẽ làm hại vợ và con cái sau này.

    Vì vậy mà từ lúc Lưu Minh Ngọc còn nhỏ, Lưu Thanh Sơn đã sắp xếp cho mẹ con họ di cư từ Yến Kinh đến Trung Hải để sinh sống, đồng thời, cũng là để cho Lưu Minh Ngọc có thể lớn lên như 1 cô gái bình thường, không bị ảnh hưởng bởi người cha làm xã hội đen, cho nên trước giờ rất ít khi gặp mặt.

    Người trong giang hồ, ít nhiều gì cũng có áp lực về những chuyện đen tối và không thể không lo lắng, trong cách suy nghĩ của Lưu Thanh Sơn, nếu Lưu Minh Ngọc là con trai, dĩ nhiên có thể dẫn theo bên cạnh, để sau này dễ dàng kế thừa tất cả mọi thứ của ổng, nhưng Lưu Minh Ngọc là con gái, ổng không có muốn để cho Lưu Minh Ngọc phải hốt hoảng sợ hãi.

    Điểm này hoàn toàn trái ngược với ba của Sắc Vi – Tư Đồ Minh Trạch, từ lúc đầu Tư Đồ Minh Trạch đã là người thầy đầu tiên dẫn dắt Sắc Vi bước vào con đường xã hội đen, tuy là Sắc Vi không thể nào chấp nhận được rất nhiều hành vi tội ác của Tư Đồ Minh Trạch, nhưng cũng không thể phủ nhận, trong dòng máu của Sắc Vi, tràn này sự cuồng nhiệt của Tư Đồ Minh Trạch trong xã hội đen.

    Mấy năm sau, Lưu Thanh Sơn dần dần dựa vào bản lĩnh của mình, trong cuộc chiến nghi kỵ và tiêu diệt lẫn nhau, trở thành 1 trong số đại ca của mấy bang hội lớn ở Yến Kinh, nhưng vì vợ con ở Trung Hải, lại không thường về nhà gặp mặt, nên người thanh niên trẻ tuổi Lưu Thanh Sơn lại yêu 1 người phụ nữ khác.

    Người phụ nữ đó, chính là mẹ của Lưu Minh Hào, em trai của Lưu Minh Ngọc, là 1 phụ nữ mở quán bar ở Yến Kinh.

    Bác gái biết chồng của mình không phải là người vô ơn bạc nghĩa, cũng biết rằng những gì chồng mình đã làm nhiều gấp ngàn lần mình tưởng tượng, năm đó bác gái đã chọn Lưu Thanh Sơn, thì đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, vì vậy mà khi Lưu Thanh Sơn nói với cổ rằng có người phụ nữ khác, bác gái đã khoan dung chấp nhận.

    Về sau nữa, cho đến khi Lưu Minh Hào ra đời, người phụ nữ Yến Kinh đó cũng trở thành chị em tốt của bác gái, 1 người ở Trung Hải, 1 người ở Yến Kinh, Lưu Minh Ngọc và Lưu Minh Hào tuy rằng ít gặp nhau, nhưng vì quan hệ của mẹ thân thiết, cho nên cũng coi nhau như là chị em cùng mẹ.

    - Nếu không phải Ngọc Nhi có người cha như tôi, thì nó cũng không thể nào dễ dàng chịu bên cạnh cậu, chưa kể cậu đã có vợ rồi.
    Lưu Thanh Sơn bèn thở dài nói.

    Mặt của Dương Thần đổ mồ hôi hột, cảm thấy người cha vợ này của mình đã giúp mình 1 chuyện lớn, ông nội này, ngang nhiên chân đạp 2 xuồng.

    Nhưng mà, để 2 người phụ nữ ở 2 nơi để chăm sóc, đích thật là cách hay, nhưng mà số phụ nữ của mình thì quá nhiều, nếu mà để mỗi người ở 1 nơi, thế thì không phải chạy tới chạy lui cũng đủ mệt chết rồi sao?.

    Ngồi kế bên, Thần sắc của Lưu Minh Ngọc có chút chua xót, nhìn Dương Thần với ánh mắt buồn buồn.
    - Em cũng mới biết thân phận thật sự của ba em mấy ngày trước, em lo lắng anh cho rằng em cố ý giấu anh, bởi vậy mà không biết nói với anh thế nào, anh đừng có trách em được không…

    - Hừ, sao nó lại trách con chứ, nó vui mừng còn không kịp nữa là.
    Lưu Thanh Sơn không hài lòng hừ 1 tiếng, nói:
    - Phải không, Dương Thần.

    Dương Thần ho 1 cái, sao cha vợ này của mình khoái nói sự thật dữ vậy chứ.
    - Anh đương nhiên không trách em, bản thân anh cũng có hay ho gì đâu, điều này anh tự hiểu rõ mà.

    - Được rồi, được rồi, mọi người sao lại nói chuyện đâu đâu không vậy, khó khăn lắm anh mới có thể làm hết những chuyện muốn làm, có thể bên cạnh Ngọc Nhi nhiều hơn, lại còn có con rể vừa ý nữa, mọi người nói chút chuyện vui không được sao?
    Bác gái than phiền, nói.

    Lưu Thanh Sơn dường như rất tôn trọng vợ, lập tức không nói gì nữa.

    Nhân viên phục vụ liền bắt đầu bưng đồ ăn ra, trên bàn ăn, chỉ có Lưu Minh Hào cứ nhìn Dương Thần thật kỹ lưỡng như đang đánh giá, ra vẻ như đang giúp chị của nó kiểm tra xem gã này rốt cuộc có đáng tin cậy không.

    Dương Thần cũng hơi bó tay với thằng em vợ này, độ tuổi này rõ ràng vẫn đang là học sinh trung học phổ thông, đúng ra sau khi theo Lưu Thanh Sơn về Trung Hải phải vào học ở trường mới.

    Dương Thần chợt nhớ ra 1 chuyện, hỏi Lưu Thanh Sơn:
    - Bác trai à, vậy còn 1 người bác gái của con đâu rồi?

    Người mà Dương Thần hỏi, chính là người phụ nữ kia của Lưu Thanh Sơn, dù tốt dù xấu thì trên danh nghĩa bả cũng là mẹ vợ của mình.

    Nét mặt của Lưu Thanh Sơn có chút bùi ngùi.
    - Bà ấy ở Yến Kinh, thay tôi lo liệu 1 số chuyện nhỏ hàng ngày, mấy năm nay, phần lớn thời gian của tôi là ở Yến Kinh, lần này coi như đã gom lại các thế lực ở Yến Kinh, có thể yên tâm về Trung Hải sống với mẹ con Ngọc Nhi, bà ấy tự lên tiếng nói muốn ở lại Yến Kinh giúp tôi trông nom mọi việc. Nói đúng ra, tôi thật sự không có tư cách gì để coi thường cậu, tôi cũng chẳng tốt hơn cậu là bao.

    Dương Thần ngượng ngùng cười, trong lòng thầm nghĩ, ông biết thì tốt.

    - Ba, mẹ con nói rồi, kêu con coi chừng ba, đừng để có thêm “mẹ” nữa.
    Lưu Minh Hào gặm con gà chay, nước bọt phun tùm lum, nói với Lưu Thanh Sơn.

    Lưu Thanh Sơn xém chút phun hết ngụm dấm táo trong miệng, bác gái ngồi kế bên cũng đưa ánh mắt xót xa nhìn qua bên đó.

    Lưu Thanh Sơn lời lẽ chính đáng, thái độ nghiêm túc vỗ ngực nói:
    - Ba của con là hạng người đó sao? Ba biết kiếp này tạo nhiều nghiệt chướng, bao nhiêu năm nay chỉ ăn chay, vẫn không nhìn thấy tấm lòng của ba sao?

    - Mẹ con biết ba sẽ nói như vậy, nên kêu con nói với ba là năm đó mẹ cũng bị ba gạt như vậy đó.

    Nhìn thấy sắc mặt của Lưu Thanh Sơn xám xịt, trong lòng Dương Thần thầm khen ngợi, thằng em vợ Lưu Minh Hào này cũng rất là dễ thương.

    1 bữa cơm ra mắt người lớn, sự việc cũng tương đối rắc rối, may mà Dương Thần cũng từng gặp qua người ngoài thị trường, tuy không biết Lưu Thanh Sơn hiểu mình bao nhiêu, nhưng chắc chắn rằng, ổng biết giá trị của mình tuyệt đối không đơn giản, nếu không, ổng đâu dễ gì đồng ý chuyện của mình và Lưu Minh Ngọc.

    Thêm 1 thằng đại ca xã hội đen ăn chay làm cha vợ, Dương Thần uống 1 bụng dấm táo, ăn 1 bụng món ăn chay, đầu óc cảm thấy hơi choáng choáng.

    Lúc đi ra khỏi nhà hàng, Dương Thần kéo tay của Lưu Minh Ngọc, ghé sát vào tai cổ nói:
    - Xem ra chuyện của chúng ta xong xuôi rồi, kiếp này em chỉ có thể làm tình nhân bé nhỏ của anh thôi, cảm thấy oan ức không hả?

    - Ít nhất thì anh không như ba em đối xử với má em, 1 năm chỉ có thể gặp mặt mội hai lần, cho nên cũng có thể tạm chấp nhận.
    Lưu Minh Ngọc thẳng thắn nói thật.

    - Em nói chuyện có thể dịu dàng thêm 1 chút không, làm nũng 1 chút nói “đáng ghét”, hay “đồ xấu xa” gì gì đó.
    Dương Thần mỉm cười nói

    Lưu Minh Ngọc liếc hắn 1 cái.
    - Em là em, những thứ đó em không biết.

    Dương Thần tặc lưỡi:
    - Sau này để cho Sắc Vi gặp em, cổ là bạn thân của Mạc Thiện Ny, hiện giờ đang ở chung, nói như thế nào thì em cũng là con gái của đại ca xã hội đen, sau này học hỏi ở Sắc Vi 1 chút lý lẽ trong nghề, không chừng còn có thể kế thừa sự nghiệp của ba gì đó.

    - Em không cần đâu, em cứ làm công việc văn phòng của em, những việc đó của ba giao cho em trai.
    Lưu Minh Ngọc nói.

    - Em đúng là người chị tốt, để cho em trai mình theo xã hội đen.
    Dương Thần trợn mắt nói.

    - Không phải có người anh rể như anh giúp đỡ sao.
    Lưu Minh Ngọc mỉm cười nói.

    Sắc mặt của Dương Thần chợt rối rắm, có nhiều phụ nữ, những chuyện cần phải giúp đỡ của họ hàng cũng nhiều hơn, xem ra mình phải kiềm chế 1 chút.

    Cuối cùng, sau khi tạm biệt vợ chồng Lưu Thanh Sơn và em vợ Lưu Minh Hào, lúc đó cũng gần 11 giờ khuya.

    Bởi vì đoạn đường này tương đối vắng vẻ, trên đường Dương Thần lái xe về nhà, những chiếc xe trên đường thưa thớt đến đáng thương.

    Lúc lái xe đến trên cây cầu vượt qua con song dốc cao, Dương Thần bỗng nhìn thấy 1 bóng dáng lẻ loi, ở không xa, trên lan cang bên cầu, có người đứng đó 1 mình.

    Nếu không phải Dương Thần có cặp mắt sắc bén, thị lực lại rất tốt, thì không thể nào nhìn thấy cảnh tượng nguy hiểm đó được.

    Lúc này, bóng dáng đó đón lấy luồng gió lạnh trên sông, ở sát mép cầu rộng lớn, chân chạm vào cột trụ lan can nhỏ và dài, dường như lung lay muốn rơi xuống, bất kì lúc nào cũng có thể rơi xuống dưới mấy chục mét, vào trong nước biển cuồn cuộn đang chảy xiết.

    Đừng nói là con người, cho dù là cục đá nặng mấy trăm ký, nếu rơi xuống như vậy, cũng sẽ bị nước sông cuồn cuộn cuốn trôi mất tiêu, thậm chí là lực nước đập vào, có thể làm cho nội tạng của cơ thể vỡ nát.

    Có người muốn nhảy sông tự tử?

    Dương Thần chớp chớp mắt để chắc chắn rằng mình không bị ảo giác, liền đạp ga mạnh xông thằng về phía sau bóng dáng đó, sau khi thắng gấp, lập tức xuống xe.

    Cho dù là không quen biết, bản thân cũng không phải là bồ tát cứu khổ cứu nạn gì, nhưng thấy chết mà không cứu thì thất đức quá.

    Nhưng mà, khi Dương Thần vừa bước xuống xe, nhìn rõ bóng dáng trên cầu, bỗng nhiên, cảm thấy quen thuộc vô cùng…
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  6. 6 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Bồ Tùng Linh (30-10-2012),chilachoithoi (07-07-2013),huanminh250 (03-11-2012),mymapu (07-11-2012),tienluan (10-01-2013),truongk53clc (30-10-2012)

  7. #454
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 15292
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn158.691
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 454: Vừa đáng yêu vừa đáng sợ

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Sưu Tầm

    Trên lan can của chiếc cầu lớn, bóng hình đang lơ lửng như có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, xinh đẹp trông chiếc váy màu xám nhạt, có 1 đôi chân nhỏ nhắn thanh tú, dưới ánh đèn đường lờ mờ, có vẻ trắng ngần rất đẹp mắt.

    1 làn tóc đen óng bay trong cơn gió lạnh đêm khuya, thấp thoáng hiện ra nét mặt mỹ miều của cổ.

    Đây là lần đầu tiên, Dương Thần nhìn thấy người phụ nữ này ăn mặc như ở nhà đứng trước mặt mình, nhưng nơi gặp mặt cổ, lại đặc biệt đến như vậy.

    - Thái Ngưng?

    Dương Thần nhíu mày, không ngờ Thái Ngưng lại không biết mình dừng xe ở sau lưng cô ấy, không ý thức được mình đang đến gần cô ấy, điều này hiển nhiên không hợp lý, nhưng người phụ nữ trước mặt, chắc chắn là Thái Ngưng.

    Thái Ngưng bay bổng chạm vào trên lan can, hình như bị đả kích gì đó, liền quay người lại, cặp mắt sáng như bảo thạch tràn đầy kinh ngạc và kinh hoảng trong đêm khuya, bối rối nhìn Dương Thần.

    Dường như quá kích động, chân của Thái Ngưng không thể đứng vững, cơ thể nghiêng về phía sau, từ trên lan can rơi xuống cầu.

    - Này.

    Dương Thần lại giật mình lần nữa, đối phương là cao thủ của Bát Bộ, lại vì tiếng gọi của mình mà sợ đến nỗi rơi xuống dưới.

    Tuy nhiên Dương Thần cũng không cho rằng Thái Ngưng lại có thể gặp nguy hiểm, quả nhiên, không đợi Dương Thần bước đến bên cầu, Thái Ngưng đã dựa vào khinh công của mình, mượn sức của mặt biển, bay người lên không trung trở về chiếc cầu.

    Khi Thái Ngưng đáp xuống bên cạnh Dương Thần, gương mặt vẫn còn sợ sệt không kịp định thần, hơi ửng đỏ khó hiểu, khẽ hỏi:
    - Anh… sao anh lại ở đây?

    Dương Thần ngượng cười.
    - Vừa ở ngoài tính về nhà, tưởng là gặp phải 1 người muốn nhảy sông, muốn qua cứu thôi, không ngờ lại là em, nhưng vừa rồi em làm sao vậy, anh cũng không cố ý che giấu hơi thở của mình, em cũng không phát hiện ra.

    Thái Ngưng quay người đi, lưng hướng về Dương Thần:
    - Không sao, chỉ là đang suy nghĩ 1 số việc, hơi tập trung, nên không để ý đến.

    Dương Thần cũng ngại hỏi con gái người ta đang nghĩ gì, người này trước giờ im lặng ít nói, rất là thần bí, nếu không phải đã giúp mình mấy lần, mình thực sự không muốn nói chuyện với cổ, cho dù cổ cũng là tuyệt thế mỹ nhân đi chăng nữa.

    - Khinh công của em không tồi, anh thì không thể nào chạm vào mặt nước để bay lên cầu.
    Dương Thần không nghĩ ra gì khác, bèn nói lại.

    Thái Ngưng khẽ nói:
    - Anh không dùng khinh công cũng có thể lên đây, còn có thể bay.

    Dương Thần xấu hổ mỉm cười, xem ra lúc đánh nhau với Ares trên trời đã làm cho nhỏ này phải run sợ, nói:
    - Những chuyện đã qua, anh phải cảm ơn em, nếu có rãnh rỗi, mời em ăn cơm, thấy sao.

    Thái Ngưng quay người lại, cười nhạt:
    - Không còn thời gian nữa, ngày mai em phải về Yến Kinh rồi.

    - Lại có nhiệm vụ?
    Dương Thần bồn chồn hỏi, hắn vốn tưởng rằng Thái Ngưng sẽ luôn ở Trung Hải, phụ trách giám sát hắn, không ngờ điều đó không có ý nghĩ gì.

    Ánh mắt của Thái Ngưng lóe lên 1 chút phức tạp.
    - Có thể nói như thế… tóm lại, có 1 số chuyện…

    Dương Thần cảm thấy Thái Ngưng dường như không định nói, cho rằng đó là bí mật nội bộ, nhưng im lặng rồi lại không biết nói gì nữa.

    Đang suy nghĩ xem có từ biệt với Thái Ngưng không, bỗng nhiên Thái Ngưng mở miệng nói:
    - Anh có thể cùng em ngắm sao 1 chút không?

    - Ừ?.
    Dương Thần tưởng là mình nghe nhầm.

    - Nếu anh phải về nhà gấp, cũng không sao, em chỉ thuận miệng nói vậy thôi.
    Sắc mặt Thái Ngưng nhợt nhạt không thấy thay đổi gì.

    - Dĩ nhiên là không có vấn đề, chỉ là hơi kinh ngạc, em lại có sở thích như vậy.
    Dương Thần nhún vai cười.

    Thái Ngưng quay người lại, vịn lấy lan can của cây cầu, ngẩng đầu nhình bầu trời sao lấp lánh, tuy rằng chỉ có vài ngôi sao thưa thớt, nhưng vẫn yên tĩnh và xinh đẹp.

    Làn tóc của Thái Ngưng bay qua khuôn gượng nõn nà kiều diễm của cổ, đường cong mềm mại của khuôn mặt, có vẻ bình thản và an bình.

    - Hồi trước, em cũng không ngắm đâu…

    Dường như tự mình lẩm bẩm nói vài câu, Thái Ngưng nói xong, thì không nói gì nữa.

    Dương Thần cũng không hiểu đây có ý gì, con gái người ta đã nói muốn mình cùng cổ ngắm sao, xem ra có lẽ cổ 1 mình đứng đây buồn bã, đành ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm mênh mông.

    Xuân vừa đến, nhiệt độ buổi sáng và buổi tối chêch lệch rất nhiều, cộng thêm hơi nước dày đặc do gió thổi từ con song, làm cho gió đêm trên cây cầu này càng lạnh lẽo thấu xương.

    Đôi tay của Thái Ngưng bỗng ôm chặt hơn, dường như cảm thấy lạnh, cơ thể co lại.

    Dương Thần cảm nhận được từng động tác nhỏ của cổ, không khỏi cảm thấy kỳ lạ, nhiệt độ này tuy là thấp, nhưng Thái Ngưng là cao thủ có nội công thâm hậu, chỉ cần vận công 1 là được, tại sao cổ lại cố ý không vận công, để cảm nhận sự lạnh giá của đất trời chứ?

    Hay là, đây cũng là 1 sở thích thích thú?

    Dương Thần phát hiện, hắn có rất nhiều nghi vấn về người phụ nữ này.

    Khoảng hơn nửa tiếng sau, Thái Ngưng mới quay đầu lại, làn môi vì lạnh giá nên hơi trắng, nói:
    - Em phải về đây, anh cũng đi đi, tối hôm nay cám ơn anh nhé.

    - Có cần phải cám ơn không, em cũng biết đó, anh cũng 1 mình rãnh rỗi, chỉ là cùng người bạn ngắm sao thôi, có gì to tát đâu.
    Dương Thần mỉm cười.

    - Chúng ta là bạn sao?
    Thái Ngưng bỗng hỏi, ánh mắt có chút sáng ngời.

    Dương Thần gật đầu, kỳ lạ mỉm cười:
    - Em giúp anh nhiều việc như vậy, anh cũng từng cứu mạng em, chẳng lẽ vẫn không tính?

    Thái Ngưng run run, bỗng nhiên cười.
    - Hình như đúng là vậy, chúng ta mỗi lần gặp mặt, đều sẽ xảy ra chuyện gì đó, kể ra cũng thật là kỳ lạ nhỉ.

    - Em gái của em cũng như vậy đó, tuy rằng anh không biết Cục trưởng Thái đáng kính giờ đang ở đâu, nhưng nói thật là không có cổ, vẫn có chút gì đó không quen.
    Dương Thần cười ha hả.

    - Em gái của em?
    Thái Ngưng sững sờ 1 hồi, ánh mắt hơi mơ hồ, liền cười nói:
    - Không lâu lắm lâu, anh chắc chắn có thể gặp lại nó.

    Dương Thần hơi mơ hồ lời nói của Thái Ngưng, nhưng nhìn cổ như không muốn giải thích, cũng ngại hỏi.

    Nói thật, từ khi về nước 1 năm nay, 2 chị em Thái Ngưng, Thái Nghiên thật sự giống như là “đèn cảnh báo” bên người mình, gặp phải bọn họ, ít nhiều gì cũng sẽ có chuyện phiền phức hoặc nhức đầu xảy ra, bây giờ Thái Nghiên không biết đã đi đâu, Thái Ngưng lại phải về Yến Kinh, làm cho Dương Thần cảm thấy bùi ngùi, có phải cuộc sống sau này sẽ càng đơn giản hơn.

    Cách Thái Ngưng trở về, lại là đi bộ, với khinh công của cổ nếu bay về cũng không ai phát hiện, nhưng cổ lại chọn cách lặng lẽ đi về.

    Dương Thần nhìn bóng dáng nhỏ nhắn mềm mại của cổ biến mất trong màn đêm, trong lòng cảm thấy có gì đó là lạ khó tả, cũng không suy nghĩ kỹ.

    Trên chiếc cầu lớn, rút liếu thuốc ra, Dương Thần trở vào trong xe, về nhà vào rạng sáng.

    Sáng hôm sau, vốn là ngày phải đi làm bình thường, nhưng Dương Thần vì không có việc gì phải lên công ty giám sát, nên ngủ nướng đến 10 giờ mới thức dậy.

    Nhưng mà, không biết tại sao, An Tâm vừa lúc gọi điện đến, có chuyện gì không đợi mình đến công ty mới nói, lại phải gọi điện thoại chứ.

    Hiện giờ cuộc thi tuyển chọn Ngôi Sao Ngọc Lôi đang diễn ra sôi nổi ở các thành phố lớn, An Tâm chính là người chủ trì buổi lễ khai mạc, luôn bận chuẩn bị cho vòng loại chính thức, mấy ngày này quả thực bận rộn vô cùng, dường như không còn thời gian dính như keo bên cạnh Dương Thần.

    - Ông xã, anh cứu em với…
    Trong điện thoại, giọng năn nỉ mềm mại của tiểu yêu tinh, chỉ cần nghe thôi cũng đủ làm cho người ta tê dại đến tận xương.

    Dương Thần đang mặc chiếc quần ngắn, vừa mới thức dậy thôi, nghe thấy lời này, hiện tượng sinh lý vốn vĩ vừa mới dịu xuống, giờ lại lần nữa nổi nên…

    - Mới sáng sớm, cứu gì mà cứu, nói vấn đề chính coi.
    Dương Thần sờ sờ em trai của mình, kêu “nó” an phận 1 chút.

    - Chính cung nương nương ăn hiếp em, em sắp bị cổ hù đến chết tươi rồi nè…

    “Lời lẽ gì mà kì quặc vậy”, Dương Thần nhíu mày, chính cung nương nương là ám chỉ Lâm Nhược Khê rồi, còn “hù chết” là ý gì, cho nên liền hỏi:
    - Em nói rõ chút đi, Nhược Khê cổ đâu phải là yêu quái gì đâu, làm sao hù em được, đầu óc ranh mãnh như em, mà cũng có thể bị Nhược Khê hù sao? Em ăn hiếp cổ thì đúng hơn, cứ nói thẳng Nhược Khê cổ kêu em làm gì.

    - Chị Lâm, cổ.. sáng nay cổ bỗng nhiên xông vào phòng làm việc, sau đó kéo em ra ngoài, nói về trò chơi ném con rối mà lần trước chơi ở khu resort, cổ đã luyện tập xong rồi. Cổ muốn thi với em xem ai ném trúng trước, nhất định kéo em đến khu trò chơi của trung tâm công viên chơi trò đó…
    An Tâm buồn bã nói.

    Dương Thần sửng sờ, trò chơi ném con rối? Suy nghĩ 1 hồi, mới nhớ ra lúc đó ở resort bên cạnh Tuệ Lâm để giải khuây, Lâm Nhược Khê đã ném mấy trăm lần nhưng lại không trúng được món đồ chơi nào.

    Lúc đó Lâm Nhược Khê tràn đầy kêu ngạo, không chịu thua An Tâm, cho nên đã mua 1 rổ bóng, trở về phòng tiếp tục luyện tập ném đồ.

    Tưởng là sau khi Ngọc Lôi vượt qua khó khăn này, thì cổ quên mất chuyện này, thì ra trước giờ vẫn không chịu bỏ cuộc! Vẫn tiếp tục luyện tập xong, rồi giấu mình đi kiếm An Tâm thi thố.

    Dương Thần không khỏi bùi ngùi, thực ra vợ mình vẫn “ngoan cố” đến mức ghê gớm trong rất nhiều sự việc, thậm chí là trạng thái cuồng nhiệt! Chuyện này cổ cũng có thể cố chấp đến mức độ này! Không biết nói cổ đáng yêu hay đáng sợ đây nữa.

    Gượng cười vài tiếng, Dương Thần nói:
    - Em cũng là kẻ mồm mép, năn nỉ 1 chút, làm nũng vài cái, Nhược Khê có lẽ sẽ tha cho em đó.

    - Không phải chứ, ông xã anh không biết đâu, chị Lâm căn bản đã miễn dịch với mọi “trạng thái giả tạo” rồi, em nói như thế nào, hay làm sao đi nữa, cổ cũng coi như không nghe thấy, không nhìn thấy, nhất định phải lôi em đi thi thố tiếp, sáng giờ em đã ném hơn 200 mấy trái banh rồi, tay của em sắp liệt mất tiêu luôn rồi. Giờ đang trốn trong toilet công cộng lén lút gọi điện cho anh đó…
    An Tâm sắp khóc rồi.

    Dương Thần không hiểu nổi.
    - Em giả vờ thua cổ là được rồi, có nhiêu đó cũng không diễn nổi hả?

    Lần này An Tâm khóc thật rồi, tiếng khóc nức nở trong điện thoại, nói:
    - Không phải chuyện em cố ý thua hay không thua… mà là… mà là chị Lâm cổ đã ném 500 mấy trái banh… cũng không trúng trái nào… còn… còn canh không cho em đi về nữa…
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  8. 6 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Bồ Tùng Linh (30-10-2012),chilachoithoi (07-07-2013),huanminh250 (03-11-2012),mymapu (07-11-2012),tienluan (10-01-2013),truongk53clc (30-10-2012)

  9. #455
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 15292
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn158.691
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 455: Em không có hù dọa cổ

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Sưu Tầm

    Bên kia đầu dây điện thoại, An Tâm đáng thương rõ ràng đã đứng trước bờ vực suy sụp, cũng không biết Lâm Nhược Khê đã phán tán điều gì để làm cho người ta phải sợ hãi, khiến cho An Tâm trước giờ là người gan dạ cũng sợ đến nổi thế này.

    Dương Thần đau đầu vuốt trán:
    - Nói cụ thể xem ở chỗ nào của trung tâm công viên, anh sẽ qua đó tìm bọn em.

    Dương Thần cảm thấy, chỉ có mình qua đó, như lần trước kéo Lâm Nhược Khê về, người phụ nữ bướng bỉnh đó mới chịu thôi.

    An Tâm như được giải thoát, nói ra chỗ của mình, cuối cùng còn nói thêm 1 câu:
    - Ông xã… sau này em có thể sinh cho baby cho anh hay không, thì phải coi hôm nay anh có thể cứu em thoát khỏi móng vuốt của chị Lâm không…

    Lời này vừa nói ra, Dương Thần xém chút té xỉu trên giường.

    Tuy là Dương Thần cố gắng nhanh nhất có thể, nhưng lúc đến công viên trung tâm Trung Hải, cũng vẫn mất hơn nửa tiếng.

    Vào buổi sáng, người đi tập thể dục chạy bộ tương đối nhiều, nhưng lúc này gần đến giờ cơm trưa, thì lại chỉ còn loe hoe vài người, Dương Thần tìm đến chỗ mà An Tâm nói, nhanh chóng tìm thấy khu trò chơi bên cạnh 1 cái hồ nhân tạo.

    Liếc mắt nhìn sang, 2 bóng hình xinh đẹp quen thuộc ở gần đó vài mét.

    Hôm nay, Lâm Nhược Khê mặc chiếc áo sơ-mi màu trắng, ở ngoài mặc chiếc áo khoác model Hàn Quốc màu đậu xanh, ở dưới thì mặc chiếc quần jean bó sát người, tạo nên 1 đường cong đầy đặn hoàn mỹ, nghiêm chỉnh với cách ăn mặc ngày thường.

    Lúc này, Lâm Nhược Khê đang đứng trước chiếc bàn ngăn của trò chơi ném búp bê, bên cạnh đặt 2 chiếc rỗ lớn đựng bóng nhựa, không ngừng cầm lên, ném về hướng 1 cái kệ có để nhiều búp bê cách đó không xa.

    Chỉ có điều, không biết chị hai này có phải cố ý hay không, mỗi lần ném banh, đều bay xẹt qua các búp bê lớn nhỏ! Cứ như thế ném mãi không trúng con nào!

    Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Nhược Khê hơi bừng đỏ, trên trán toàn mồ hôi, chắc là ném lâu lắm rồi, cổ đúng là người có tràn đầy nghị lực, ánh mắt vẫn cứ kiên trì ném tiếp.

    Đứng cách Lâm Nhược Khê không xa, An Tâm mặc chiếc áo màu tím, chiếc váy ngắn màu Lauranne, vốn là 1 kiều nữ rất quyến rũ, nhưng vì lúc này toàn thân nhức mỏi, đôi chân không còn sức, đang tràn đầy chán nản lâu lâu xoa xoa chân và tay của mình, vẻ mặt chua xót khó xử, thấy mà tội nghiệp.

    Điều làm cho Dương Thần cảm thấy dở khóc dở cười nhất chính là, bà chủ của quầy trò chơi đó, đó là 1 thím xem ra cũng năm sáu chục tuổi, bà thím đó lúc này đang nằm sấp người trên bàn ngủ gật.

    Khi Dương Thần bước đến gần, An Tâm như gặp phải đấng cứu thế, khe khẽ chạy về phía trước kéo lấy cánh tay của Dương Thần, liếc mắt ra hiệu qua chỗ của Lâm Nhược Khê.
    - Ông xã, anh mau khuyên chị Lâm đi, chị ấy sắp tẩu hỏa nhập ma rồi.

    Dương Thần vỗ nhẹ vào mặt của An Tâm để cổ không nói chuyện, tự mình bước đến bên cạnh Lâm Nhược Khê, bĩu môi nói:
    - Em yêu ơi, thắng thua của trò chơi này quan trọng đến vậy sao?

    Lâm Nhược Khê lúc này mới biết Dương Thần đến đây, hơi nhíu mày, ánh mắt sắc bén liếc nhìn An Tâm đứng bên kia không dám hó hé dù 1 câu, hiển nhiên biết là An Tâm “mật báo”, trợn má, nói:
    - Anh đến đây để giúp người tình bé bỏng của anh khuyên em hay là bản thân anh đến đây khuyên em.

    Dương Thần mỉm cười, nói:
    - Cả 2.

    - Trong giao dịch làm ăn của anh và em, hình như không có nhắc đến chuyện không được phép kiếm người tình của anh thi thố trò chơi.
    Lâm Nhược Khê không vui nói.

    - Đúng là không có điều khoản này, nhưng cho dù là vì bản thân em, thì cũng không thể cả ngày ở đây.
    Dương Thần nói.

    Lâm Nhược Khê khẽ ừ 1 tiếng.
    - Ai nói em định chơi cả ngày chứ… em… lúc em luyện tập ở nhà, rõ ràng ném trái thứ 3 thì trúng rồi, hôm nay không biết làm sao nữa, chăc tại hơi thất thường nếu không thì đã ném trúng lâu rồi, ném thêm mấy trái nữa, chắc chắn sẽ ném trúng.

    Dương Thần mỉm cười nói:
    - Không phải chỉ là 1 trò chơi thôi sao, sao em lại coi như thật vậy?

    - Em chính là không chịu thua cổ, không được sao?
    Lâm Nhược Khê thở hổn hẻn nói, đồng thời nhìn An Tâm đứng 1 bên với vẻ mặt năn nỉ.
    - Em không tin cổ ném trúng mà em lại ném không trúng.

    - Những việc mà em có thể làm, phần lớn An Tâm cũng không biết đấy thôi, con người phải có sở trường và sở đoản, em đã giỏi lắm rồi, có bao nhiêu người phụ nữ có thể quản lý 1 doanh nghiệp lớn như vậy chứ? Đừng có chuyện gì cũng phải hơn người ta mới được?
    Dương Thần khuyên giải, nói.

    Dường như lời nói hay tương đối có tác dụng, ánh mắt của tổng giám đốc Lâm trở nên cũng dịu hơn, khuôn mặt trong trẻo đã tỏ ra ôm hòa hơn, nói:
    - Vậy cũng được, hôm nay chơi vậy đủ rồi.

    Vừa nghe Lâm Nhược Khê nói không chơi nữa, An Tâm vui mừng nhảy bật lên 1 cái, cảm kích chạy lại bên người Lâm Nhược Khê, kéo tay Lâm Nhược Khê nói:
    - Chị Lâm, em biết chị không nhẫn tâm đến như vậy, đúng rồi đó, chị biết làm nhiều việc như vậy, làm sao em có thể so sánh với chị chứ, chị tha em đi, đừng lấy nhân vật hèn mọn như em ra để làm mất thời gian của chị mà.

    Lâm Nhược Khê vẻ mặt nghiêm túc nói:
    - Đừng nghĩ tốt như vậy, chị chỉ nói là hôm nay chơi đến đây thôi, đợi chị luyện xong, chúng ta chơi tiếp.

    - …

    Nếu không nhờ có Dương Thần đỡ, An Tâm xém chút 2 mắt lật ngược té xỉu mất tiêu.

    Dù sao cũng đến giờ cơm trưa rồi, dĩ nhiên cả 3 người cùng nhau đi kiếm nhà hàng ăn cơm, Sau khi Dương Thần đưa 2 người phụ nữ kiếm 1 nhà hàng Tây yên tĩnh, gọi 3 phần bò bít tết New York đơn giản, rồi ăn cơm nói chuyện phiếm.

    Tuy là An Tâm rõ ràng đang là kẻ thứ 3, nhưng trong trường hợp này, nhưng bầu không khí lại hoàn toàn không chút ngại ngùng.

    An Tâm thực sự sợ Lâm Nhược Khê, nói chuyện cũng cẩn thận hơn, cố gắng nói những lời khiến cho Lâm Nhược Khê nghe lọt tai.

    Dương Thần nhìn thấy bộ dạng lấy lòng của con tiểu yêu, cảm thấy hơi tội nghiệp, nhưng bản thân không thể nào giúp đỡ người tình quá lộ liễu trước mặt vợ, dù sao, Lâm Nhược Khê cũng chịu ngồi ăn cơm với tình nhân của mình như không có chuyện gì, coi như cổ cũng đã nhường nhịn dữ lắm rồi.

    Vì vậy, Dương Thần cũng chỉ còn cách mắt nhắm mắt mở, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

    Bỗng nhiên, Lâm Nhược Khê nhớ ra điều gì, quay đầu lại nói với Dương Thần:
    - Hôm qua, nhận được thông tin gửi đến từ chi nhánh bên Paris, tuần lễ thời trang Paris của năm nay sẽ bị hoãn lại, khoảng giữa tháng 4 mới cử hành, đến lúc đó anh thay mặt em qua đó, em phải xử lý 1 số chuyện liên quan đến vật tư sản phẩm, nên không đi được.

    Dương Thần sững sờ, tuần lễ thời trang Paris? Đó chính là tuần lễ thời trang có thể nói là đứng đầu thế giới, so với “Milan”, “New York” thì địa vị của tuần lễ thời trang Paris luôn vượt trội hơn, Có thể nhận được lời mời chính thức, đối với địa vị hiện giờ trên trường quốc tế của Ngọc Lôi mà nói, thì không có gì kỳ lạ, chỉ có điều, kêu gã thô lỗ như mình đi xem văn hóa thời trang, chẳng phải đàn gảy tai trâu sao?

    - Sao không để cho Thiện Ny hoặc là Minh Ngọc đi.
    Dương Thần bồn chồn hỏi.

    Lâm Nhược Khê lắc đầu:
    - Thiện Ny và Minh Ngọc hiện là 2 trợ thủ đắc lực của em, họ có rất nhiều việc quan trọng khác cần phải làm, không thể để bọn họ đi được. Nhưng em sẽ sắp xếp vài nhân viên khác tổng bộ đi với anh, anh dẫn đầu đoàn đi là được. Không phải em muốn anh học hỏi thêm điều gì, hay ký được thêm bao nhiêu hợp đồng, chỉ là thực sự không tìm ra người nào khác thích hợp hơn. Hiện giờ, nhân viên cấp cao của Ngọc Lôi, chỉ có anh là rảnh rỗi nhất.

    Dương Thần đổ mồ hôi hột, thì ra là thấy mình cả ngày không có việc gì để làm.

    - Giám đốc, anh đi đi, nếu không phải em đang bận chủ trì cuộc thi Ngôi Sao Ngọc Lôi, em cũng muốn đi nữa…
    Ánh mắt của An Tâm sáng rực, rõ ràng đối với con người hiếu động như cổ, tuần lễ thời trang Paris là hoạt động rất có ý nghĩa.

    - Cho dù em có rảnh cũng không được đi, trừ khi em đi với danh nghĩa cá nhân.
    Lâm Nhược Khê lạnh lùng nói.

    An Tâm liền cúi đầu xuống. “Ừ” 1 tiếng, không dám phát biểu ý kiến gì nữa.

    Dương Thần nhìn An Tâm đáng thương quá, kìm không được nói:
    - Em coi em kìa, sao lại hù dọa An Tâm, cổ cũng chỉ là nói chơi thôi mà.

    - Em không có hù dọa cổ.
    Lâm Nhược Khê mặt mày cáu gắt nói:
    - Em lấy thân phận là Tổng giám đốc công ty để quản lý nhân viên ở chi nhánh của mình, cổ là thư ký của anh, thì phải làm công việc của một thư ký, hiện giờ cổ vượt quyền đi chủ trì coi như dễ dãi với cổ lắm rồi, không phải em nhắm vào thân phận khác của cổ.

    Dương Thần sờ mũi, đúng là không còn lời nào để nói, nói những thứ như chế độ, công việc gì gì đó, bản thân mình dĩ nhiên cãi không lại Lâm Nhược Khê.

    - Đúng rồi, Tuệ Lâm tham gia cuộc thi tuyển chọn sao rồi?
    Dương Thần 2 hôm nay không gặp Tuệ Lâm, cũng là do mình bận chuyện khác, nên không biết nó thi thố thế nào.

    - Đáng tiếc cho Tuệ Lâm quan tâm anh đến như vậy, cả chuyện Tuệ Lâm vượt qua vòng tuyển chọn anh cũng không biết sao?
    Lâm Nhược Khê khó chịu trừng mắt nhìn Dương Thần.

    An Tâm lại ngẩng đầu, sự tủi thân vừa rồi bỗng nhiên mất hết, cười tủm tỉm nói:
    - Tối hôm qua mới thi xong thôi, Tuệ Lâm trực tiếp nhận được 3 vị giám khảo đánh giá là “PASS”, trực tiếp bước vào vòng loại.

    Dương Thần không ngạc nhiên vì điều này, giộng hát của Tuệ Lâm cực kỳ du dương truyền cảm, cộng thêm 1 khoảng thời gian dài luyện tập chuyên nghiệp và sự nổ lực của bản thân, vòng sơ tuyển mà còn không lọt, thì phó giám đốc như hắn cần phải kiểm tra xem nhân viên công tác có phải tự ý làm gì đó mờ ám.

    - Vậy có muốn chúc mừng cô bé không, dù sao thì gia đình mình sau này cũng sẽ có người làm ca sĩ, đây là chuyện đáng tự hào mà.
    Dương Thần đề nghị, nói

    - Đợi Tuệ Lâm đoạt được giải nhất rồi hãy tính tiếp.
    Lâm Nhược Khê nói thản nhiên.

    Dương Thần mỉm cười:
    - Sao em dám chắc chắn em của em sẽ đoạt được giải nhất?

    - Chẳng lẽ không phải sao?
    Lâm Nhược Khê đúng là có chút tự hào.

    - Chắc chắn sẽ được, tiếng hát của Tuệ Lâm hay hơn nhiều ca sĩ nổi tiếng nữa.
    An Tâm cũng động viên tinh thần cho chị em tốt của mình.

    Dương Thần lắc đầu, dĩ nhiên hắn cũng muốn Tuệ Lâm đoạt được giải nhất, nhưng điều này còn phải đợi đánh giá chuyên nghiệp cuối cùng ra sao, hắn không có thói quen làm chuyện mờ ám, Ngọc Lôi cũng không thiếu tiền, đâu cần phải bán mặt mũi cho người ta.

    Lúc ăn được phân nửa phần bò bít tết, điện thoại của Dương Thần vang lên.

    Dương Thần cầm lên xem thì thấy số lạ, do dự 1 hồi, cũng bắt máy nghe.

    - Là Dương Thần phải không?
    Giọng nói đầu dây bên kia điện thoại hơi quen quen.

    Dương Thần trả lời.
    - Ông là…

    - Sao thế, chỉ 1 thời gian ngắn đã quên bác rồi sao.
    Giọng nói đó điềm đạm mỉm cười:
    - Bác là Thái Vân Thành, cũng chính là ba của Thái Ngưng, Thái Nghiên, chúng ta đã gặp mặt 1 lần rồi.

    Thái Vân Thành?

    Dĩ nhiên là Dương Thần còn nhớ, lúc giúp Dương Liệt điều trị vết thương có đên biệt thự của nhà họ Thái, lúc đó có gặp mặt 1 lần, 1 người đàn ông tài đức bình thường, chính trực, có tướng mạo bình thường, đó làm ấn tượng đầu tiên của Dương Thần khi gặp Thái Vân Thành, không biết ấn tượng tốt hay xấu, chính là 1 người đàn ông khiến cho người khác khó nhận ra.

    - Chỉ là hơi bất ngờ, Thái tướng quân có chuyện gì không?
    Dương Thần còn nhớ, Thái Vân Thành cũng có quân hàm tướng quân, cụ thể cấp bậc nào thì không biết.

    Thái Vân Thành nói:
    - Có 1 chuyện, cần anh đến đây thực hiện lời hứa của mình, chỉ là không biết, hôm nay anh có rảnh không.

    Trong ánh mắt của Dương Thần có chút suy nghĩ sâu xa, chợt nhớ chuyện mà Vân Miểu sư thái đã nói lúc trước, cho nên đã đứng lên khỏi chỗ ngồi, không thèm để ý đến ánh mắt nghi ngờ của Lâm Nhược Khê và An Tâm, đi đến góc yên lặng, hỏi:
    - Có phải tôi nên chúc mừng, Thái tướng quân, trở thành “tướng quân” mới của Viêm Hoàng Thiết Lữ.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  10. 5 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Bồ Tùng Linh (30-10-2012),huanminh250 (04-11-2012),mymapu (07-11-2012),tienluan (10-01-2013),truongk53clc (30-10-2012)

Trang 91/333 ĐầuĐầu ... 818990919293101 ... CuốiCuối

Bạn có thể tìm thấy diễn đàn trên Google với từ khóa:

cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi mangaclub.vn

co vo tong giam doc xinh dep cua toi

cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi full

co vo tong giam doc xinh dep

Truyen co vo tong giam doc xinh dep cua toi

truyen co vo tong giam doc xinh dep cua toi full

co vo tong giam doc xinh dep cua toi - chuong 1110

http:mangaclub.vnforumthreads5480-Co-Vo-Tong-Giam-Doc-Xinh-Dep-Cua-Toi-Chuong-1363.html

cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi manga

co vo tong giam doc xinh dep cua toi full

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  

599015
Lượt xem