Trang 109/333 ĐầuĐầu ... 99107108109110111119 ... CuốiCuối
Hiện kết quả từ 541 tới 545 của 1664

Chủ đề: Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương 1664 - Full

  1. #541
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 14243
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn157.582
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 541: Anh đùa sao?

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Sưu Tầm

    Vốn tưởng rằng Dương Thần sẽ dẫn theo 4 người của giáo đình rời khỏi, nhưng không ngờ Dương Thần lại bóp nát đầu của Cruijff.

    Gabriel mở trừng mắt nhìn đầu của giáo chủ ở bên cạnh vẫn đang cười, liền kinh hãi, lùi hai bước, mới dám thừa nhận những gì diễn ra trước mắt là sự thật.

    - Mày…mày…sao mày dám….
    Gabriel run rẩy, nói không thành lời.

    Dương Thần mỉm cười, vẩy vẩy vết máu bẩn ở trên tay, chậm rãi nói:
    - Sao tao lại không dám chứ. Thật là…Vừa rồi định giết giáo chủ của chúng mày, nhưng tưởng giáo chủ của chúng mày nói chuyện gì to tát lắm, không ngờ lại nói cái gì mà “Mày sẽ hối hận”, khiến tao sợ, không dám giết ngay.


    Hóa ra là một việc cỏn con, sớm nói rõ thì đã không thế rồi. Chúng mày cho rằng có thể ngăn cản việc tao giết chúng mày sao?

    Mọi người ở đây đều lộ vẻ mặt vui mừng, không ngờ Dương Thần không bỏ rơi bọn họ, không có ý muốn giết người để giúp Apollo.

    Apollo nhìn thấy đầu của Cruijff qua máy hiển thị cũng sửng sốt một hồi, tức giận nói:
    - Hades, lẽ nào mày không biết mày đang làm gì sao? Mày có biết người phụ nữ của mày đang ở trong tay tao không hả? Chỉ cần tao muốn thì tao có thể giết cô ta trong chớp mắt.


    - Tao biết. Chậc! Mày bắt được thật chuẩn. Người phụ nữ của tao cũng không ít. Bắt bừa lấy một người, không ngờ lại là vợ chính thức của tao.
    Dương Thần lắc đầu thở dài.

    Ánh mắt Apollo lộ vẻ nghi ngờ:
    - Dường như mày nghĩ tao thực sự không dám động thủ thì phải. Hades, lẽ nào cùng là chủ thần, mày cho rằng tao sẽ sợ mày mà không dám giết Parked Persephone sao?


    Sắc mặt của Dương Thần bỗng trở nên lạnh lùng, cười khẩy, nói:
    - Chủ thần? Ngu xuẩn! Mày cho rằng tao thực sự sẽ tin mày là Apollo sao?


    Vừa nói ra câu này, không chỉ có Apollo trong máy hiển thị ngạc nhiên, mà những người ở đây đều phải giật mình, nhìn Dương Thần một cách đầy ngờ vực.

    Chẳng lẽ…Apollo này là giả?

    - Hades, mày không cần phải phô trương thanh thế. Tất cả những thứ này đều phí công vô ích mà thôi. Nếu mày nghi ngờ thân phận của tao, thì tao có thể bắn vài mũi tên nữa, khiến lũ kiến trên đảo sẽ phải chết cháy trong ngọn lửa. Nhưng đây căn bản chỉ là một việc thừa, không cần thiết.
    Apollon nói:
    - Nếu như mày không đáp ứng điều kiện của tao thì người phụ nữ của mày, một lúc nữa thôi sẽ phải chết. Hơn nữa cả mày và đám người trên đảo kia cũng sẽ chung số phận, chết dưới đầu đạn hạt nhân.


    - Ồ!! Nếu như mày thực sự cảm thấy đạn hạt nhân có thể giết chết tao thì hà tất phải bắt cóc người phụ nữ của tao làm gì?
    Dương Thần cười, hỏi lại.

    Apollo nheo mắt lại, nói:
    - Mày đang muốn thử sức chịu đựng của tao sao?

    Dương Thần không thèm để ý, tiếp tục nói:
    - Mày có biết trò đùa này của mày, trong mắt tao chẳng có ý nghĩa gì không. Từ lúc bắt đầu tao đã biết mày là giả rồi.


    - Mặc dù mày có một thứ vũ khí xem ra cũng không phải là tồi, hơn nữa thực lực cũng không đến nỗi nào, nhưng căn bản là mày không biết chủ thần là gì.

    - Nếu như mày là chủ thần thì mày sẽ không nói ra những thứ nhạt nhẽo vô vị về thống trị thế giới gì đó. Đối với chủ thần mà nói, những thứ này chẳng có nghĩ lý gì. Căn bản không cần dựa vào nhiều thủ đoạn như vậy, nhiều người như vậy để giúp mày hoàn thành việc này.

    Tao đoán, sở dĩ mày thông qua cuộc họp bí mật lần này là muốn giết hết đại biểu của các nước. Mục đích lớn nhất là làm cho các nước hoảng loạn và vận mệnh thế giới bị rung chuyển.

    Trước kia, không phải mày nói là muốn giết tổng thống nước Pháp-vị chủ tịch đương nhiệm của EU hay sao? Vừa mới bắt đầu đã xuống tay với các lãnh đạo cấp cao như vậy, sớm muộn gì cũng khiến cục diện chính trị ở các nước bị náo loạn, từ đó dẫn đến đại chiến thế giới.

    Cái gọi là quyền thống trị thế giới - thứ mà mày thu được từ cuộc chiến tranh thật ra là có khả năng thực hiện nhất.


    - Hừ! Mày nói linh tinh cái gì vậy. Bây giờ tao chỉ hỏi mày một việc, giết hết lũ người trên đảo, hay là muốn được cùng chôn với bọn chúng.
    Apollon cao giọng hỏi.

    Dương Thần nhíu mày, thoắt một cái, lần này lại đến trước mặt Gabriel.

    Gabriel lập tức ý thức được điều gì đó, giơ kiếm lên định phản kháng.

    Nhưng một tay của Dương Thần giống như một lưỡi giáo không gì kiên cố bằng, cũng không né tránh mà nắm ngay lấy lưỡi kiếm.

    “Keng!”

    Thanh kiếm được đổ gang rất dày liền trở nên mỏng manh như tờ giấy, gặp phải sức mạnh vô biên của chân khí Tiên Thiên liền biến thành một đống mảnh vụn.

    Nhưng tay của Dương Thần cũng không nới lỏng thêm chút nào, nắm ngay lấy vạt áo ngực của Gabriel.

    “Phụt”.

    Thân thể Gabriel như một quả bom đã nhấn kíp nổ. Trong khi ánh mắt của Gabriel còn đang đầy sự sợ hãi thì thân thể của gã đã bị chia năm xẻ bảy.

    Tất cả mọi người hoảng sợ nhìn Dương Thần thu tay lại, xung quanh chân của hắn là những mảnh xương thịt bị vương vãi ra.

    Không ít người ở đây bắt đầu run sợ, đa số bọn họ đều biết giết người, nhưng từ trước đến nay chưa từng nhìn thấy cảnh giết người kinh khủng như vậy, không phải là bóp nát đầu thì cũng là xét nát thân thể chúng ra.

    - Tại sao lần nào hắn cũng dùng những cách giết người tàn nhẫn đến như thế.
    Vân Miểu sư thái như muốn nôn ói, chau mày nói.

    Solon ở bên cạnh cười một cách miễn cưỡng:
    - Sức mạnh của Minh Vương Các Hạ quá khủng khiếp. Không phải là do ngài cố tình tạo nên kết quả như thế này, chỉ là vô tình khiến cho sức mạnh bộc phát ra ngoài, nên dẫn đến cảnh tượng kinh hoàng như vậy mà thôi.


    Nhưng Dương Thần còn chưa dừng lại. Sau khi giải quyết xong Gabriel, hắn lại đưa hai tay ra túm lấy hai thân thể quý giá của hai gã giáo đình bóp nát.

    Bốn người của giáo đình hoàn toàn không có một chút sức lực kháng cự nào, trong một phút ngắn ngủi đã bị Dương Thần xử lý.

    Apollo ở bên kia của máy hiển thị đang trong cơn thịnh nộ, nhưng cũng chẳng thể ngăn cản việc Dương Thần ra tay.

    Lúc này, đa số những người ở đây đều đã tin lời Dương Thần nói. Thực sự bọn họ cũng phát hiện ra, tất cả những thứ này từ lúc bắt đầu đã là cạm bẫy của Lĩnh vực của thần và giáo đình. Nếu như bọn họ thực sự phải chết hết ở đây thì kẻ hạ thủ chính là Lĩnh vực của thần, tiếp theo sẽ đến tổng thống nước Pháp bị sát hại. Những lãnh đạo cấp cao của các nước trên thế giới và EU đều hoảng loạn vô cùng.

    Tình hình một khi hỗn loạn, như vậy những mồi lửa này đều có thể dẫn đến chiến tranh trong phạm vi thế giới và khu vực. Hậu quả như thế nào không ai có thể tưởng tượng nổi.

    - Được rồi…Minh Vương, xem ra đã không cần nói thêm nữa rồi.
    Apollo cười nhếch vài tiếng.
    - Mày đã không biết phân biệt như vậy thì tao sẽ bắt đầu từ người phụ nữ của mày trước. Tao sẽ giải quyết con tin đang ở trong tay này, sau đó sẽ cho tất cả bọn mày thưởng thức mùi vị của đạn hạt nhân.


    Nói xong, Apollo quay người, theo hướng boong tàu ở phía sau, đi về phía Lâm Nhược Khê.

    - Dương Thần mau ngăn hắn ta lại đi…Anh định để cho hắn đi đến chỗ Lâm Nhược Khê sao?
    Nhìn thấy tình cảnh của Lâm Nhược Khê, Vân Miểu sư thái hét lên, không dám tin Dương Thần lại để cho cho tên kia đi giết vợ hắn.

    Dương Thần lộ vẻ vừa kinh ngạc vừa vui mừng:
    - Ồ, Vân Miểu sư thái, hóa ra bà còn quan tâm đến Nhược Khê của chúng ta. Tôi tưởng vì quan hệ của Lâm Chí Quốc mà bà hận Nhược Khê vô cùng.


    - Anh…Tại sao anh có thể nói những lời vô nghĩa này. Tại sao tôi không thích nó chứ, nó cũng là con cháu của nhà họ Lâm.
    Vân Miểu sư thái tức giận đến đỏ mặt tía tai.

    Trong lòng Dương Thần thở dài một tiếng. Con cháu của nhà họ Lâm? Nền tảng của người này thâm hậu hơn nhiều so với nhà họ Lâm. Đương nhiên Dương Thần không thể nói ra điều đó.

    - Mọi người đừng nhìn nữa.
    Dương Thần nhìn quanh một lượt, nói với mọi người:
    - Bây giờ các ông bà hãy mau chóng trở lại du thuyền, hoặc là nghĩ cách chạy trốn thật xa, không chừng lúc nữa thôi đạn hạt nhân sẽ nổ.


    Những người ở đây vốn tưởng rằng vừa rồi Dương Thần làm như vậy thì sẽ có cách ngăn chặn việc nổ đầu đạn hạt nhân. Nhưng lúc này vừa mới nghe thấy như vậy, không ngờ rằng người thanh niên này lại chờ cho đạn hạt nhân nổ?

    - Anh…anh đùa sao?

    - Minh Vương Các Hạ, ngài có biết đạn hạt nhân mà nổ mà còn giết người của giáo đình?


    Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Dương Thần nhún vai:
    - Điều khiển từ xa lại ở trên tay tên kia, tôi còn cách nào chứ.



    Vừa nói dứt lời, một đoàn Panther cách đó khá xa, do Shaman dẫn theo, bắt đầu lùi nhanh dần. Còn những thành viên khác của các tổ chức yếu hơn lập tức đuổi theo.

    - Đồ điên, anh đúng là đồ điên…
    Cả Prince cũng sợ hãi đứng dậy.

    Đám người của Cao Thiên Nguyên và Thạch Trung Kiếm mặc dù không cam lòng, nhưng bọn họ cũng biết, có thể chạy càng xa càng tốt, không nên níu lại ở đây lâu hơn.

    Mặc dù phạm vi của vụ nổ hạt nhân rất rộng nhưng bọn họ cũng chỉ có thể kỳ vọng rằng, nếu như thực sự có xảy ra vụ nổ thì bọn họ cũng có thể nằm ngoài vùng ảnh hưởng, hoặc ít nhất thì cũng không đến nỗi phải chết, không còn cách nào khác.

    Những người này đều là cao thủ ở khắp nơi, đương nhiên là có cách đặc biệt để có thể nhanh chóng rời khỏi đây. Vừa mới thôi, tại đây còn có mười mấy người thì bây giờ chỉ còn lại đám người Dương Thần, Vân Miểu sư thái, Solon và Verdessa còn đang đứng trước máy hiển thị. Còn về trợ thủ của bọn họ, sớm đã mất tăm mất tích, không thấy bóng dáng đâu nữa.

    Nhưng đúng lúc này, trên màn hình của máy hiển thị, Apollo đã sắp đi đến gần Lâm Nhược Khê.

    Lâm Nhược Khê đang bị hôn mê cứ nằm như vậy trên nền boong tàu lạnh như băng, bên cạnh là người anh em Stern, xa hơn một chút là Harry và mẹ của anh ta.

    Mấy tên mặc áo đen thấy Apollo đến gần liền lập tức tránh sang một bên, bày tỏ sự cung kính.

    Apollo quay đầu lại, nhìn đám người Dương Thần cười lạnh lùng:
    - Minh Vương, đây chính là kết quả ngu xuẩn mà mày tự tạo ra. Người phụ nữ đẹp như vậy mà để cho tao biến thành tro bụi, sau đó…đương nhiên sẽ đến lượt vợ và con của phó cục trưởng Verdessa. Ha ha….


    Trong khi nói, Apollo lại giương cây cung được khắc trổ màu vàng lên, hướng về phía Lâm Nhược Khê đang nằm cách đấy mười mấy mét.

    Vừa thấy Apollo sử dụng đến cây cung đó, sắc mặt của đám người Vân Miểu sư thái trở nên trắng bệch. Cây cung của tên đó có thể xuyên thủng hai lớp đặc công của Blue Storm. Những người bình thường như Lâm Nhược Khê, nếu như bị tên đâm trúng thì đừng nói là tàn tro mà ngay cả một hạt bụi cũng chẳng còn.

    Quả nhiên, tên mặc áo đen đứng bên cạnh cũng phải lánh sang một bên, không dám bước tới gần thứ vũ khí khủng khiếp kia.

    Mũi tên lửa lại được bốc lên lần nữa ở trên dây của cây cung màu vàng kia, ánh sáng nóng rực, đốt cháy cả tim của những người ở trên đảo.

    Ngoài Dương Thần vẫn đang đứng rất thản nhiên ra thì đám người Vân Miểu sư thái và Solon lo lắng vô cùng.

    - Tạm biệt! Parked Persephone, nếu muốn trách thì hãy trách người chồng ngu xuẩn của cô.
    Apollo thấp giọng nói, buông lỏng mũi tên lửa ở trên tay.

    Ánh sáng nóng rát trong nháy mắt đã được bắn ra ngoài.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  2. 6 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    blackcat211190 (06-11-2012),Guraasd (07-11-2012),huanminh250 (12-11-2012),mymapu (07-11-2012),tienluan (10-01-2013),Trungman (17-08-2014)

  3. #542
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 14243
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn157.582
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 542: Tao chính là…

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Sưu Tầm

    Nhìn thấy Apollo bắn mũi tên lửa ra, không chỉ có đám người của Vân Miểu sư thái mà ngay cả Sargeras, Lilith vẫn chưa chạy, đang đứng yên tại chỗ, nhắm tịt mắt lại.

    Bọn họ cho rằng đây căn bản là một kết cục thảm hại.

    Lúc này, trên đảo ngoài tiếng gió lạnh thổi ngang tai thì không còn một tiếng động nào khác.

    Bọn họ không hiểu vì sao Dương Thần lại phải giết chết bốn người của giáo đình sớm như vậy, không hiểu tại sao Dương Thần có thể thờ ơ đến nỗi để cho tên Apollo giả mạo kia bắn mũi tên lửa mà những người thường không có khả năng chống đỡ như Lâm Nhược Khê.

    Nhưng bọn họ cũng không nhẫn tâm nhìn thấy một thân thể tuyệt mỹ ngay trước mắt mình bị hóa thành tàn tro như vậy.

    Qua mười mấy giây, mọi người mới miễn cưỡng mở mắt ra, đồng thời cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào phát ra từ máy hiển thị. Điều này khiến cho bọn họ cảm thấy khó hiểu.

    Tất cả mọi người nhìn kỹ lại thì ngay lập tức giật mình thảng thốt.

    Chỉ nhìn thấy, ở trên boong tàu, nơi mà Lâm Nhược Khê nằm, không biết từ lúc nào, xung quanh cô xuất hiện một vòng bảo hộ bán cầu trong suốt, màu vàng đỏ, giống như màu của lửa, sáng chói.

    Khi mà mũi tên có uy lực khủng khiếp, bốc lửa đỏ rực kia lao đến, không ngờ bị vòng bảo hộ chặn lại, nuốt chửng, tia lửa bắn ra xung quanh, rồi biến mất dần.

    - Đó là….cái gì vậy?


    Trong lòng tất cả mọi người dường như có một sự nghi ngờ rất lớn. Tại sao lại xuất hiện một vòng bảo hộ nuốt chửng sự tấn công khủng khiếp của mũi tên đó.

    Nhưng cho dù là thế nào đi nữa thì trong lòng tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Khi nhìn thấy mặt cười thản nhiên của Dương Thần thì mọi người mới hiểu được, Dương Thần sớm đã đoán được sự tình sẽ như vậy nên mới thản nhiên như thế.

    Apollo trên boong tàu thì lại không dám tin, lùi một bước, lắc đầu lẩm bẩm: “Không thể nào, điều này là không thể nào, đây là cái quái quỷ gì vậy?”

    Căn bản là đã nắm chắc được tình hình, đột nhiên lại phát sinh biến cố, khiến Apollo rất tức giận. Gã tiếp tục giơ cây cung màu vàng rực rỡ lên, kéo thêm một mũi tên nữa.

    - Tao không tin là tên bắn không xuyên qua.

    Mũi tên với ngọn lửa bốc cháy rừng rực lại được bắn ra một lần nữa. Nhưng, lần này cũng giống như lần trước, mũi tên đụng phải vòng bảo hộ màu đỏ thì ngay lập tức rớt xuống biển.

    - Mày không thể bắn xuyên qua được đâu. Cho dù thực lực của mày rất mạnh, vũ khí trên tay của mày thậm chí có thể so sánh với thần khí, nhưng rốt cuộc thì mày vẫn không phải thần thánh gì.
    Dương Thần cuối cùng cũng mở miệng, cười lớn.

    Apollo quay mạnh người một cái, toàn thân tức giận đến phát run:
    - Đây là chuyện gì vậy? Nói cho tao biết, đây là cái quái gì vậy?


    Do quá đỗi tức giận mà giọng nói của Apollo không còn được như lúc trước, giống như gào rít lên, khiến cho vẻ mặt đang rất tiều tụy của Verdessa ở trên đảo cũng phải trở nên khiếp sợ.

    - Cục…cục trưởng?


    Verdessa kinh ngạc hô lên một tiếng, đứng dậy, lớn tiếng hỏi:
    - Mày là cục trưởng? Mày không phải là Apollo, mày là cục trưởng Daipuni.


    Trong mắt Apollo lộ chút bối rối, nhưng đa phần vẫn là sự tức giận và ngang ngược.

    Dương Thần cười một cách vui sướng, gãi gãi tai:
    - Không ngờ là cục trưởng Daipuni. Tao nói rồi, mày không việc gì phải giả trang thành Apollo làm gì đâu. Mày có cao giọng đến đâu nữa cũng chẳng có tác dụng gì. Kế hoạch của mày coi như đã bại lộ rồi.


    Sự xuất hiện của cảnh tượng này khiến cho đám người Vân Miểu sư thái, Solon và Sargeras chết trân tại chỗ. Đương nhiên bọn họ cũng biết Daipuni là ai, không ai khác mà chính là cục trưởng cục bảy cục an ninh Pháp. Đại hội lần này vốn là do phó cục trưởng Verdessa chủ trì, phân công, sắp xếp các vấn đề. Nhưng không ngờ, cục trưởng lại chính là Apollo?


    Dường như gã biết, nếu tiếp tục cải trang thì cũng không có tác dụng gì. Trên tàu chiến, Daipuni tháo chiếc mũ sắt Rome có in hình thái dương xuống, ném qua một bên, lộ ra khuôn mặt vừa tang thương vừa hộc hằn. Trong đôi mắt giống như chim ưng kia cũng không còn lại chút gì gọi là sự ngang ngược và nịnh nọt của ngày xưa nữa, mà chỉ hiện lên sự oán hận và hống hách.

    Daipuni như vậy khiến cho Verdessa làm việc cùng với hắn ta bao nhiêu năm qua cũng suýt nữa không dám thừa nhận.

    - Cục trưởng…Thực sự là mày rồi. Thảo nào, thảo nào đột nhiên mày bắt tao làm chủ trì của một đại hội quan trọng như vậy…Hóa ra…tại sao…
    Verdessa trầm giọng xuống, giờ mới phát hiện ra ngay từ đầu đã bị Daipuni lừa. Cả thế giới dường như sụp đổ ngay trước mắt, sức lực toàn thân như bị rút sạch, không nói được hết câu.

    Khóe miệng Daipuni run rẩy, cười lạnh lùng:
    - Đồ vô dụng, tao thực sự không nên nâng đỡ mày nhiều như vậy. Cái gì mà vinh quang của người lính chứ, chẳng qua chỉ là một lũ tạp chủng, còn dám nói chuyện vinh quang với tao hay sao chứ. Hừ!


    Đôi mắt Verdessa mở to, như cắt ra từng giọt máu, không nói nổi tiếng nào.

    Daipuni cũng không thèm để ý đến thuộc hạ cấp dưới của mình nữa, quay sang hỏi:
    - Minh Vương, tao đã đánh giá sai mày rồi. Không ngờ nhanh như vậy mà mày có thể làm kế hoạch của tao bị bại lộ. Nhưng điều này cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến kết cục cuối cùng cả. Kíp nổ đạn hạt nhân vẫn nằm trong tay tao. Cho dù vừa rồi tao không giết được người phụ nữ của mày, thì cũng có thể làm nổ cả hòn đảo này. Vì vậy, mày vẫn không thể giành phần thắng được đâu.


    Dương Thần vỗ vỗ vào ngực, ra bộ sợ hãi, thở dài nói:
    - Cục trưởng Daipuni thực sự tính toán như thần. Làm sao mà tao có thể quên là kíp nổ còn ở trong tay mày chứ. Nhưng cũng là do tao ngu. Có thể đoán ra sớm Apollo kia thực sự là một nhân viên quan trọng trong nước Pháp, nhưng lại không đoán ra là mày có thể khống chế được đạn hạt nhân.


    Daipuni cười lạnh lùng:
    - Ồ? Không ngờ mày còn đoán được nữa cơ đấy? Nhưng tao lại rất có hứng thú để nghe, tại sao mày đoán được. Mặc dù đạn hạt nhân này cũng đang rất nóng vội rồi, nhưng mày vẫn có thể nói lời trăn trối cuối cùng trước khi chết.


    Nói xong, Daipuni giơ cung tên trong tay lên, lại nói:
    - Trong lúc mày nói về cái lập luận suy diễn gì đó của mày, tao sẽ bắn đi một vài mũi tên, coi như là món quà cho chúng mày. Mặc dù tao không biết chính xác là mày đã dùng cách gì để bảo vệ được người phụ nữ của mày không bị tao sát hại, nhưng tao nghĩ…nếu như mày chết, như vậy thì cô ta cũng không cần phải chết. Một người phụ nữ như vậy, nói thực, giết rồi cũng thấy rất tiếc.


    Daipuni nhe răng cười nham hiểm, lại kéo cung một lần nữa.

    “Rào rào”.

    Lần này, Daipuni bắn ra liên tiếp ba mũi tên.

    Dương Thần không một chút hoang mang nói:
    - Thực ra, lúc đầu khi bọn tao bị bắt đến Romilly, tao đã nghi ngờ rồi, một thành phố gần Paris đến như thế. Cho dù kho hàng kia được cất giấu bí mật như thế nào đi nữa thì cục an ninh Pháp cũng không thể để mất tích như vậy. Không ngờ các thương gia quý tộc cũng không tìm được. Khả năng lớn nhất mà tao cảm thấy chính là, căn bản không muốn tìm kiếm.


    Trong khi nói chuyện, từ trên không trung rơi xuống 3 mũi tên lửa, lần lượt tẽ làm ba nhánh hướng tới ba người Solon ở bên kia.

    Dương Thần cũng không để ý nhiều, đưa bàn tay to bè ra, vận ba vòng chân khí Tiên Thiên, làm cho ba mũi tên đã khiến ba con người kia sợ hãi vô cùng biến mất trong không trung.

    Trên màn hình, sắc mặt Daipuni biến sắc. Mặc dù gã không cho rằng vũ khí của mình có thể làm Dương Thần bị tổn hại nhiều, vì vậy mới bắn tên sang ba người kia, không ngờ, căn bản vẫn không thể tạo thành sự uy hiếp nào.

    Dương Thần thản nhiên, không coi trọng điều đó, tiếp tục nói:
    - Còn nữa, cái gọi là Lĩnh vực của thần, mục tiêu lựa chọn đầu tiên và thời gian phát động hành động lần này cũng khiến cho người ta phải nghi ngờ. Nếu như thực sự là một tổ chức hùng mạnh như vậy thì tại sao không lựa chọn đối phó với các nước lớn như Mỹ, Anh, rồi áp chế tổng thống Mỹ, như vậy chẳng phải hiệu quả hơn sao? Nếu như thực sự là chủ thần thì còn dùng đến người của Blue Storm để làm gì?


    Mà mọi người cũng đều biết thực lực của cục an ninh Pháp không mạnh. Cầm một quả hồng nhũn nhoét, có phải là rất không xứng với mục tiêu xưng bá thế giới này sao.


    Vì thế lúc đấy tao liền đoán, sở dĩ lựa chọn nước Pháp là vì tên Apollo giả mạo này. Chỉ có thể chọn nước Pháp là vì muốn chờ đến thời cơ này. Hơn nữa, trong nửa năm này, tổng thống nước Pháp sẽ trở thành chủ tịch EU. Thời điểm như vậy mà lấy cái cớ là lựa chọn nước Pháp sẽ càng đầy đủ hơn, ngược lại sẽ không khiến người ta cảm thấy là bởi vì Apollo, mà chính là chờ đợi bên trong nước Pháp.

    Còn một điểm hết sức quan trọng nữa. Tuần lễ thời trang Paris chính là thời điểm các quý tộc và các thương gia giàu có nhất trên thế giới quy tụ lại với nhau. Lúc như vậy, nếu như gây rối thì Chính phủ các nước sẽ không dám quá lộ liễu để ngăn cản các quý tộc và thương gia giàu có của các nước này đến Pháp. Ngoài việc tạo áp lực cho chính phủ các nước ra, thì cũng có thể bắt cóc, vơ vét tài sản, thu về một số tiền lớn để mua vũ khí.


    Nói đến đây, sắc mặt Daipuni chợt thay đổi, gân xanh nổi lên, đương nhiên là bị đoán trúng không ít.

    Đám người Vân Miểu sư thái cũng dần dần hiểu được. Thảo nào Lĩnh vực của thần ở Pháp làm xằng làm bậy, cục an ninh cũng không có cách nào đối phó với bọn họ, hóa ra là “Tham ô”.

    Dương Thần nói:
    - Lúc đấy, thứ vũ khí mà tao nhìn thấy ở trên tay đám người mặc áo đen đó lại chính là súng liên thanh - một thứ vũ khí công nghệ cao nhất của công ty HK Đức. Trang bị toàn thân cũng đều là cấp bậc của bộ đội đặc chủng. Tao suýt nữa đã khẳng định Lĩnh vực của thần là một tổ chức có liên hệ với chính phủ. Nếu không thì, những phần tử khủng bố hỗn tạp này, cho dù có nhiều tiền như vậy thì nhà máy vũ khí chính quy cũng sẽ không dễ dàng bán những thiết bị này ra ngoài.


    Chỉ có thể nói, kế hoạch của mày có vài khuyết điểm nhỏ, nhưng đối với nhiều người thì kế hoạch này dường như chu toàn. Khuyết điểm ở chỗ, mày đã đánh giá quá cao thực lực của mày, đánh giá quá cao đồng minh của mày, thực lực của giáo đình.

    - Vậy thì sao?
    Daipuni gần như gào lên:
    - Cho dù bây giờ mày đoán trúng đi chăng nữa thì đã sao? Tất cả những thứ này và cả hòn đảo này nữa sẽ chìm vào đáy biển vĩnh viễn.


    - Chờ cho tao giết toàn bộ lũ chúng mày, đem lũ ngu ngốc các nước chúng mày biến thành tro bụi, lúc đó cả thế giới này sẽ hỗn loạn, các nước nghi ngờ lẫn nhau. Chờ tao giết chết tổng thống Pháp, sau đó giết lãnh tụ của EU thì đương nhiên EU sẽ răm rắp nghe theo lời của tao. Cho dù là mấy tên của Thạch Trung Kiếm kia cũng không thể có được thần khí.

    Tao sẽ trở thành người thống trị EU, rồi sẽ châm ngòi cho chiến tranh thế giới và trở thành người thống trị toàn thế giới. Không một ai có thể ngăn cản tao.

    Nhìn thấy Daipuni điên cuồng như vậy, tất cả mọi người trên đảo đều cực kỳ phẫn nộ.

    - Đúng là một kẻ điên rồ, hắn ta thực sự cho rằng kế hoạch đó sẽ thành công sao?
    Lilith tức giận nói. Được coi là Huyết tộc cao quý, vậy mà bị một tên chẳng ra gì đùa bỡn, tự nhiên cô cảm thấy khó có thể chấp nhận được.

    - Không. Kế hoạch này của hắn ta và cái gọi là thống trị thế giới, chẳng phải là muốn cho toàn thế giới xảy ra chiến tranh sao. Giống như để trả thù nhân loại vậy.
    Sargeras hạ giọng nói.

    Daipuni cười lớn tiếng, rồi thản nhiên nói:
    - Tao cũng không muốn nói nhiều với những kẻ sắp chết như chúng mày. Tạm thời tao không giết được người phụ nữ của Minh Vương, thì sẽ giết những tên khác trước vậy. Verdessa…Phó cục trưởng của tôi. Tôi sẽ tiễn vợ và con ông trước, bọn họ sẽ ở dưới địa ngục chờ ông.


    - Không…g…g cục trưởng, đừng giết bọn họ.
    Verdessa rống lên tức giận, đi đến trước máy hiển thị gào thét.

    Daipuni cũng mặc kệ, xoay người giương cung một lẫn nữa, chuẩn bị phóng ra hai mũi tên về phía mẹ con Harry đang nằm bất tỉnh.

    Nhưng, khi Daipuni chuẩn bị phóng mũi tên đi thì Stern vừa rồi vẫn còn đang trong trạng thái hôn mê, nằm úp xuống không nhúc nhích gì đột nhiên gãi đầu, tại chỗ từ từ đứng dậy.

    Thấy Stern bỗng nhiên tỉnh lại, không chỉ có những tên mặc áo đen xung quanh giật mình, mà Daipuni cũng phải nhíu mày. Theo như những gì bọn chúng biết thì những người này bị trúng thuốc mê, sẽ không tỉnh lại nhanh như vậy.

    Sau khi Stern đứng lên, cũng không quên vươn vai một cái, thấy Daipuni đang giương cây cung màu vàng lên, lắc lắc đầu. Dường như đang nghĩ ngợi gì đó, sau đó qua máy hiển thị, nói với Dương Thần:
    - Hades! Anh thật là. Anh không biết trên boong tàu rất lạnh sao? Sao lại nói mấy lời vô nghĩa nhiều như thế. Parked Persephone lại không phải là người đặc biệt như chúng tôi, con gái nhà người ta cảm lạnh thì tìm ai để khóc đây?


    - Tôi đã nói rồi, người ta thể nào cũng không để anh lên giường đâu. Anh nói chuyện chả chắc chắn gì, một chút cũng không rõ ràng. Không phải là nói cho con lợn đấy biết là hắn ta thất bại rồi sao? Nói xong thì xong chuyện mà. Anh không biết chúng ta còn phải nhanh chóng trở về Paris để ăn khuya hay sao? Quá giờ, cửa tiệm sẽ đóng cửa, anh không biết sao?


    Dương Thần thấy Stern đứng dậy, điều này cũng không nằm ngoài dự đoán, trợn mắt lên:
    - Hình như anh nói hơi nhiều rồi đấy.


    Daipuni thấy Stern và Dương Thần nói chuyện, không ngờ không thèm để mắt đến gã, liền lập tức nổi giận:
    - Đồ khốn, mày nghĩ mày là ai, muốn chết à?


    Nói xong, Daipuni điều chỉnh cung tên, bắn liên tiếp hai mũi tên về phía Stern.

    Gần như trong gang tấc, hai mũi tên lửa đủ để nghiền nát tấm thép, tránh cũng không thể tránh.

    “Ngu ngốc.” Stern không nhúc nhích gì, bĩu môi lẩm bẩm.

    Vòng bảo hộ màu đỏ lại một lần nữa xuất hiện quanh thân của Stern, nuốt chửng hai mũi tên kia.

    - Mày vẫn còn chưa rõ sao. Kẻ ngăn cản mũi tên của mày không phải là kẻ ở trên hòn đảo kia mà là tao-ông nội của mày đấy.
    Stern nhìn ánh mắt bất lực của Daipuni.

    Nghe thấy câu đó, Daipuni lùi liên tiếp hai bước, run rẩy, ý thức được gì đó, thấp giọng nói:
    - Mày…mày không phải là Stern. Rốt cuộc mày là ai?


    Stern bật cười, chỉ ngón tay về phía Daipuni, lắc đầu.

    - Cái đầu của mày còn muốn nghĩ đến việc tranh bá thế giới nữa sao? Chưa đánh trận mà mày đã quá ngu khi lấy danh nghĩa của tao để phất cờ của tao, chỗ nào cũng giả danh lừa bịp, nên chuẩn bị tâm lý tốt để bị vạch trần đi là vừa.


    Nghe thấy câu nói này của Stern, Daipuni ung ung trong đầu, trợn trừng mắt, giọng nói run rẩy:
    - Mày…mày là…mày là…


    - Cuối cùng cũng nghĩ ra rồi sao.
    Stern để lộ ra mái tóc màu vàng óng, nhếch miệng cười:
    - Không sai. Tao chính là Apollo.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  4. 3 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Guraasd (07-11-2012),huanminh250 (12-11-2012),mymapu (07-11-2012)

  5. #543
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 14243
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn157.582
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 543: Helios

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Sưu Tầm

    Khi Stern nói xong ba chữ “Apollo”, không chỉ Daipuni cảm thấy choáng váng, mà người cũng bị ngây ra. Ngay cả đám người Solon, Vân Miểu sư thái, thân vương Sargeras ở trên đảo sau khi nghe xong cũng bị kinh động.

    Apollo? Một kẻ với nụ cười cợt nhả, dáng vẻ không nghiêm túc, đứa con phá gia chi tử của gia tộc Cromwell nổi tiếng bại hoại trong giới quý tộc châu Âu, một kẻ cả ngày không làm được việc gì tử tế lại là Thần mặt trời Apollo - một trong 12 chủ thần lớn ở trong truyền thuyết sao?

    Nhìn thấy sắc mặt kinh ngạc của tất cả mọi người, Stern, cũng chính là Apollo tỏ vẻ bất mãn, hừ một tiếng, nói:
    - Ánh mắt của các người là gì vậy? Dựa vào cái gì mà tên lưu manh Dương Thần kia có thể làm Minh Vương, mà tôi - một quý tộc đẹp trai và phong độ như vậy lại không đảm đương nổi Thần mặt trời chứ? Chẳng lẽ tôi là cải trang, còn tên tiểu tử thối kia mới là thật.


    - Anh nói ai là lưu manh ? Nói ai là tiểu tử thối? Anh chọc giận tôi rồi đấy ?
    Dương Thần không nhịn được, phản bác lại.

    - Ồ, đúng đúng.
    Apollo cười ranh mãnh, nói:
    - Nói sai rồi, anh là một tên tiểu thử thối sợ vợ, và bị quản nghiêm ngặt.


    Dương Thần dậm mạnh chân một cái, một khoảng đất mấy chục mét vuông ở xung quanh bị lún xuống thành một cái hố.

    - Hai ngày này, để cho các người đi theo vợ của tôi, cho các người ăn không, uống không, đã không một tiếng cảm ơn thì thôi, vậy mà các người lại còn lấy oán trả ơn, ăn nói bậy bạ.


    Apollo buông tay, nói giọng mỉa mai:
    - Nói trắng ra là không phải để cho chúng tôi làm vệ sĩ cho Persephone hay sao. Nếu không phải thấy Persephone tâm tính tốt bụng thì anh em chúng tôi cũng sẽ chẳng nghe theo sự sắp xếp của anh, chơi trò chơi này. Cho dù không phải thông qua cách này, thì lần này đến Paris cũng có thể tìm ra tên khốn đã giả mạo tôi rồi.


    Mọi người ở bên thấy Dương Thần nói một câu, Stern cũng nói một câu, giọng điệu rất đểu giả, thì như bị lạc vào đám sương mù, vẻ mặt tất cả mọi người đều trở nên cứng nhắc.

    Đây là cái gì vậy ? Hai người này...thực sự là Chủ thần sao?

    Ngay cả thân vương Sargeras đã sống hơn nghìn năm cũng phải toát mồ hôi lạnh. Nhưng ngược lại, Lilith xinh đẹp lại mỉm cười quyến rũ, dường như nhìn thấy điều gì đó rất thú vị.

    Daipuni vừa rồi bị khiếp sợ đã định thần lại được, mặt thịt run rẩy, trong mắt toàn sự thù hằn, thấp giọng nói:
    - Không ngờ mày dám coi thường tao…Cho dù mày là Apollo đi nữa thì cũng không thể ngăn tao.


    Nói xong, Daipuni lại kéo cây cung lên một lần nữa. Nhưng lần này, những ngọn lửa màu hồng cùng tụ lại, cháy đỏ rực, làm cả boong tàu sáng như ban ngày.

    Những tên mặc áo đen đang đứng xung quanh cảm nhận thấy dòng khí nóng đó, đều hoảng loạn rút chạy thật nhanh.

    Apollo nhìn Daipuni với ánh mắt dành cho kẻ đáng thương, nói:
    - Mày cho là, dựa vào thứ đồ dởm trên tay mày, dựa vào năng lượng hội tụ lại như vậy thì có thể uy hiếp được tao sao. Thôi, để mày nhìn đồ thật vậy, cũng coi như dấu chấm hết.


    Nói xong, Apollo nghiêng mình, giơ tay trái lên, đôi mắt đỏ ngầu, dường như có ngọn lửa từ trong mắt phát ra, rất khác thường.

    - Helios!

    Vừa mới nói ra câu đó thì một ngọn lửa màu bạch kim, giống như là sao hỏa từ trên trời rơi xuống, cắt ngang bầu trời đêm tối đen, trong nháy mắt đã đáp xuống tay trái của Apollo.

    Ngọn lửa màu vàng kim kia hóa thành một con rồng lửa, uốn lượn quanh cánh tay Apollo, tay trái của anh ta duỗi ra biến thành một chiếc cung tên vàng kim, lửa cháy rừng rực.

    Cây cung này và cây cung màu vàng trên tay Daipuni cũng tương tự nhau. Nhưng, cây cung này được tạo thành từ lửa.

    Cả cây cung đều bùng cháy, nhiệt độ cực cao của ngọn lửa thậm chí có thể khiến kim loại gần đấy cũng bị chảy ra.

    Apollo đã thiết kế sau lưng mình một chiếc vòng bảo hộ, tránh cho ngọn lửa với nhiệt độ rất cao lan tới đám người Lâm Nhược Khê, để không đến mức xảy ra những tổn hại ngoài mong muốn.

    Nhìn thấy thần khí với ngọn lửa màu vàng kim ngay ở trước mắt khiến bản thân không thể thở nổi, Daipuni bị khiếp đảm.

    - Đây…đây là…


    - Đây chính là Helios thực sự. Thứ trên tay mày chỉ là thứ vũ khí dởm, lỡ tay được tạo thành khi mà năm đó Hỏa Thần Hephaistos giúp chủ thần của chúng tao chế tạo thần khí lúc đầu. Ít ra cũng có thể coi là bán thần khí.
    Apollo cười tủm tỉm nói.
    - Tao cũng không biết mày lấy đâu ra thứ đấy, nhưng nó cũng gần giống như thanh kiếm tử thần, được lấy từ một chỗ. Nhưng cũng chẳng sao, những thứ này, trong mắt của tao cũng giống như những hàng thải công nghiệp mà thôi.


    Trước máy hiển thị, mọi người nhìn thấy thần khí với ánh lửa sáng rực ở trên tay Apollo, bỗng xuất thần. Phía trên tàu chiến, bầu trời như bị đốt thành màu vàng kim.

    Sargeras thở một hơi, không kìm được kích động nói:
    - Trong truyền thuyết, Thần mặt trời phân ra làm ba thời kỳ. Thời kỳ đầu là Betrothed Heraklion - là hóa thân nguyên thủy của mặt trời. Thời kỳ thứ hai là Helios, mới là Thần mặt trời thực sự điều khiển mặt trời. Apollo được cho là Chủ thần của Helios, cũng được coi là Thần mặt trời ở thời kỳ thứ ba, cây cung được dùng gọi là Helios.


    Dương Thần tỏ vẻ đồng ý, nói:
    - Anh nói không sai. Thực ra Betrothed Heraklion, Helios, Apollo đều là một người, chính là người này. Chỉ là anh ta thức tỉnh hóa thân vào các thời điểm khác nhau mà thôi.


    Sargeras dần tỉnh ngộ, gật gật đầu:
    - Quả nhiên như vậy. Xem ra vì sao chủ thần có thể thay thế, câu hỏi này đã có thể lý giải được rồi.


    Một vài người ở bên lại không hiểu rõ lắm về nội dung cuộc nói chuyện của Dương Thần và Sargeras. Dù sao cũng không có ai sống ngàn năm tuổi như Sargeras, nên đương nhiên cũng không hiểu nhiều về một vài bí ẩn thời cổ xưa.

    Nhưng, vị Chủ thần mà họ tận mắt nhìn thấy cũng đủ để xao động tâm hồn.

    - Thảo nào anh lại yên tâm như vậy khi Lâm Nhược Khê bị bắt. Ngay từ đầu, anh đã diễn vở kịch này với Apollo rồi sao?
    Vân Miểu sư thái nhìn Dương Thần với vẻ mặt khó hiểu.

    Dương Thần buông lỏng hai tay:
    - Lần đó, tôi cùng với Lâm Nhược Khê bị bắt vào một kho hàng ở Romilly, gặp được hai anh em nhà kia thì tôi liền biết họ là ai. Lúc đó tôi đã thắc mắc bọn họ phải giả bộ bị bắt như vậy để làm gì. Về sau nghĩ kỹ lại mới dần dần hiểu ra. Nhưng dựa vào kế hoạch của bọn họ, cho dù có thể tìm ra thủ phạm đứng sau là ai, thì cũng không thể nào khiến cho toàn bộ cá bị cắn câu được. Vì vậy, tôi đã bảo bọn họ dựa vào kế hoạch của tôi, tiêu tốn cũng khá nhiều thời gian, nhưng dù sao vẫn thu được kết quả. Tôi cảm thấy cách này có thể dụ được rắn ra khỏi hang. Chẳng phải đã dụ cả giáo đình ra khỏi hang rồi đó sao?


    Đám người Solon lau mồ hôi trên trán, bọn họ sợ vô cùng, nhưng bây giờ phát hiện ra tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của Dương Thần thì tự dưng cảm thấy rất tự hào.

    - Nhưng, không ngờ anh em của gia tộc bại hoại Cromwell lại là Thần Minh, thật là ngoài sức tưởng tượng.
    Solon nói xong, đột nhiên hiểu ra vài chuyện, hỏi:
    - Stern Các Hạ đã là đại nhân Apollo. Vậy…cô Alys là…


    Dương Thần cười nhưng không nói gì, chỉ nhìn máy hiển thị, khiến cho mọi người phải tiếp tục nhìn.

    Lúc này, Daipuni đã không còn đường rút chạy, sắc mặt trở nên xanh mét, xương cốt như hóa thạch.

    Nhưng sự chút dũng khí cuối cùng đã khiến cho Daipuni cố thở ra một hơi dài, mang theo một suy nghĩ trong đầu, Daipuni hung hăng kéo cây cung, phần nộ hét lên một tiếng “Đi”.

    Mũi tên với sức mạnh ghê gớm nhất của ngọn lửa giống như một tia laser, nhằm thẳng Apollo mà bay đến.

    Nhưng mũi tên với sức mạnh ghê gớm như vậy, khi chỉ cách mặt của Apollo một centimet liền đóng băng tại chỗ.

    Apollo thè lưỡi trêu tức, sau đó há miệng to.

    Mũi tên lửa kia bị Apollo nuốt chửng vào trong miệng.

    Daipuni trừng mắt nhìn mũi tên lửa của mình với sức mạnh đủ để phá hủy một tàu chiến bị Apollo nuốt mất, thì mặt như đống tro tàn, không còn sức lực để kéo cung nữa.

    Apollo chậc chậc vài tiếng.
    - Nếu như mày dùng thần khí khác thì có lẽ còn có vài tác dụng với tao. Nhưng với thứ này thì hoàn toàn không có tác dụng gì với tao cả.



    Nói rồi, Apollo giương thần cung Helios ở trong tay lên, tay phải bắt đầu kéo dây cung.

    Một mũi tên với ngọn lửa màu vàng kim được phóng ra. Nhưng với những người thông minh thì có thể cảm nhận thấy mũi tên này so với mũi tên của Daipuni sức mạnh còn khủng khiếp hơn nhiều.

    Mũi tên được phóng ra, không ít chỗ trên boong tàu, sắt bắt đầu bị chảy ra thành nước.

    - Ai da….Ngọn lửa này làm sao mà có thể giảm bớt đây, nhiệt độ lại quá cao, mình cần phải bắn nhanh hơn nữa.
    Apollo tức bực lầm bẩm vài câu, rồi tiếp tục bắn tên.


    Mọi người chỉ cảm thấy rất hoa mắt. Tất cả những hình ảnh từ máy hiển thị, ngoài những tia sáng trắng chói mắt ra thì chẳng nhìn thấy gì nữa cả.

    Một lúc lâu sau, mọi người chỉ nghe thấy ở hải vực phía xa đột nhiên xuất hiện một cột sáng màu trắng ngút trời. Thứ ánh sáng đó không bình thường, nó xé nát màn đêm đen tối thành nhiều phần.

    - Đây chẳng phải giống như tia sét sao?
    Verdessa vừa rồi còn đứng im cuối cùng cũng phải thốt lên.

    Những người còn lại nhìn thấy cảnh tượng kinh thiên này cũng phải cảm thấy ớn lạnh. Nếu như việc này xảy ra trong xã hội loài người. Vậy chẳng phải là…

    Sau một hồi, hình ảnh trong máy hiển thị cuối cùng cũng được khôi phục lại.

    Vốn tưởng rằng vụ tấn công khủng khiếp vừa rồi sẽ phá hủy toàn bộ thiết bị trên tàu, nhưng không ngờ, trên tàu, ngoài chỗ Daipuni đứng ra thì những chỗ khác như chưa từng chịu bất kỳ sự tấn công nào.

    Mũi tên lửa đó không ngờ lại thần kỳ đến như vậy, hướng vuông góc đến Daipuni.

    Tuy nhiên, điều khiến mọi người khó tin chính là Daipuni, không ngờ gã còn sống.

    Daipuni với mái tóc bị cháy xém chút ít trông thật thê thảm. Nhưng gã thực sự không bị hề hấn gì, ngồi xổm ngay tại chỗ, thở hổn hển, mặt đỏ ửng.

    Apollo cũng hơi sững sờ, nhìn vật phía trước chân của Daipuni đã bị vỡ vụn, mới giật mình nói:
    - Hóa ra là như vậy. Cây cung đó mặc dù là đồ dởm, nhưng vẫn có thần lực. Vừa rồi đã hi sinh chính mình để cứu lấy mày, nhưng cũng có thể thấy tố chất con người mày, quả thực rất đặc biệt.


    Trong mắt Daipuni có chút không cam lòng, nhưng đa phần sự điên cuồng của gã đã bị dập tắt khi cái chết đến cận kề.

    Liếm đôi môi khô khốc, Daipuni thấp giọng nói:
    - Cho dù hôm nay tao không sống, thì cũng không để đám người trên đảo kia sống sót.


    Nói xong, Daipuni đột nhiên lấy thiết bị điều khiển đầu đạn hạt nhân ở trong túi ra, dí ngón trỏ ấn vào nút màu đỏ.

    Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Apollo cũng không biết nên làm gì. Nhưng Daipuni thì vẫn chưa thể ấn nút kia thành công.

    Pípppppp

    Một âm thanh lớn vang lên, bắt đầu từ ngón tay Daipuni, từ đầu tới chân, rồi toàn thân Daipuni.

    Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chỉ trong nháy mắt, toàn thân Daipuni bị một khối đá làm đóng băng.

    Daipuni bị đóng băng trong khối đá lạnh màu xanh, từ vẻ mặt đến động tác cũng bị đông cứng lại.

    Alys vừa rồi còn đang nằm, lúc này mới từ từ đứng dậy ở sau Apollo.

    Alys nhẹ nhàng kéo vài sợi tóc màu bạc, hỡn dỗi liếc nhìn Apollo:
    - Anh thân yêu. Không phải là anh muốn em đến làm việc này chứ. Bắn tên rồi mà vẫn chưa giải quyết được.


    Apollo thu cây cung Helios lại. Cây cung vừa mới hóa thành ngọn lửa, vậy mà trong chớp mắt ngọn lửa đã biến mất.

    - Artemis, đứa em gái thân mến của anh. Điều này em không thể trách anh. Cái tên Hades nhạt nhẽo kia muốn tìm hiểu rõ hơn nữa, xem trên người tên Daipuni kia rốt cuộc đang giữ bí mật gì. Anh nghĩ đi nghĩ lại, cách tốt nhất chính là để cho hắn ta đóng băng. Nếu như anh ra tay, ngộ nhỡ giết chết hắn ta, hoặc để cho hắn ta có cơ hội tự sát thì tương đối phiền phức.
    Apollo vẻ mặt nghiêm túc, ôm lấy vai Alys. Nói xong, không cần đợi lâu hơn liền hôn ngay lên khuyên tai của người phụ nữ này, giống như là đã lâu lắm rồi không được thân mật như thế.

    Trong khi những người ở trên tàu chiến và trên đảo vẫn còn đang cảm thấy kinh ngạc về câu nói của Apollo khi thấy Daipuni bị đóng băng, thì một quả bom nữa lại được ném xuống.

    Cái gì? Artemis?
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  6. 4 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Guraasd (07-11-2012),huanminh250 (12-11-2012),mymapu (07-11-2012),tienluan (10-01-2013)

  7. #544
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 14243
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn157.582
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 544: Artemis

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Sưu Tầm

    Ngoại trừ một số ít người hoàn toàn không hiểu tí gì về hệ thống các thần, nghe thấy những cái tên cổ xưa đã tỏ vẻ bực dọc ra thì những người còn lại, bao gồm cả thân vương Sargeras, đều đã há hốc miệng, đầu óc bắt đầu trống không.

    Một Apollo đã làm bọn họ cảm thấy hồi hộp vô cùng rồi, thì đột nhiên người phụ nữ mà Apollo ôm vào trong lòng lại là Thần mặt trăng - Artemis.

    Như vậy, “hai anh em đáng bị sỉ nhục” đối với gia tộc Cromwell, không ngờ lại là một đôi Thần Minh.

    Cách xưng hô hết sức trang trọng này đã được coi là bằng chứng. Nhưng hai người này vẫn là chưa có phong thái để khiến người khác phải tin tưởng được.

    Lúc này, Alys căn bản là không để ý đến sự kinh ngạc của những người khác, bị người anh của mình hôn một cái vào khuyên tai, thì ngay tức khắc xoay người một cách mềm mại, bá lấy cổ của Stern, đặt đôi môi đỏ mọng của mình lên đấy.

    Trong lúc này, hai anh em nhà này không thèm để ý đến ai trên boong tàu, mà lại quay ra ôm hôn thắm thiết, quấn lưỡi vào hau, tiếng “chụt chụt” trở thành âm thanh duy nhất phát ra vào lúc này.

    Dương Thần buồn bực, giả bộ ho khan, nói:
    - Hai người ăn phải chất kích thích à? Sao lại không thể nhẫn nhịn được như vậy? Có thể dừng lại một lát không?


    Alys quay đầu lại, trên khuôn mặt làm say lòng người kia, hai má đỏ hồng:
    - Hades, việc này sắp kết thúc rồi, lái chiếc thuyền Louie mười sáu đó đến chỗ chúng tôi. Còn chiếc tàu chiến này, chúng tôi sẽ nhấn chìm nó.


    Lời vừa nói ra, đám người mặc áo đen của Lĩnh vực của thần đang ở trên tàu kia hoảng sợ vô cùng.

    Thủ lĩnh của bọn họ đã bị vạch trần, hơn nữa đối phương lại là hai vị Thần Minh thực sự khiến họ không có cách nào kháng cự lại. Bọn họ không sợ tới mức tiểu ra quần là may lắm rồi. Vốn tưởng rằng hai người này thân mật với nhau thì sẽ không để ý tính toán đến bọn họ, không ngờ lại định nhấn chìm cả chiếc tàu chiến này.

    Không ít những tên mặc áo đen đều lộ vẻ sợ hãi. Bọn họ đã từng chứng kiến uy lực kinh thiên động địa của Apollo thì làm sao có ý định phản kháng lại chứ. Cách duy nhất chính là lập tức lên thuyền cứu nạn để chạy trốn.

    Nhìn thấy cảnh bầy khỉ tan đàn xẻ nghé, ánh mắt xinh đẹp của Alys không một chút cảm xúc, còn người tóc bạch kim sáng loáng trên đầu kia thì đột nhiên lại bay lên không trung.

    Đôi mắt màu xanh lạnh lùng của Alys sáng lên, cả một vùng biển quanh chiếc tàu chiến bỗng biến đổi nhanh chóng.

    Mặt biển trong vòng bán kính hơn trăm mét vốn sẽ dao động, nhưng chợt trở nên im lặng. Tiếng bánh răng ma sát vang lên, mặt biển đóng thành một khối băng lớn.

    Một luồng hàn khí mạnh liệt dâng lên, cũng không biết là từ đâu đến, khiến cho xung quanh chiếc tàu đều biến thành một màu trắng mênh mông.

    Một vài tên mặc áo đen vừa rồi còn muốn lên thuyền cứu nạn để thoát thân, bây giờ răng bắt đầu run lên cầm cập, toàn thân bị đông cứng, căn bản là bọn họ không thể hoạt động bình thường trở lại. Bắt đầu từ chân, rồi đến các bắp thịt trên người và động tác của họ đều bị đóng băng lại, thậm chí có thể cảm nhận thấy máu cũng ngừng chảy.

    Lúc này, nhiệt độ ở đây đang trên 00C, bỗng hạ xuống âm mười mấy độ, và tiếp tục còn giảm.

    Stern sớm đã thi triển vòng bảo hộ để bao phủ lấy Lâm Nhược Khê và mẹ con Harry ở phía sau, tránh sự xâm hại của hàn băng ở bên ngoài.

    Nhưng những chỗ không có vòng bảo hộ thì khó có thể ngăn cản được sự xâm lấn của hàn băng. Toàn bộ chiến tàu chiến bị đóng băng lại, nước trên biển cũng bị hàn băng bao phủ.

    Thời khắc mà chiếc tàu chiến bị đóng băng cũng chính là lúc mà những tên mặc áo đen kia giống như một bức họa, không nhúc nhích gì.

    Đám người Solon, Vân Miểu sư thái và Verdessa đứng trước màn hình máy hiển thị tận mắt trông thấy cảnh tượng đó, trong 10 giây thôi, cả một tàu chiến và khu vực mặt biển cách tàu hơn trăm mét bỗng biến thành một khối băng khổng lồ như được đẽo tạc.

    Việc đóng băng một số thứ, một số người dị năng cũng có thể làm được. Nhưng trong một khoảng thời gian ngắn có thể tạo nên hiệu quả như vậy thì đã vượt quá xa khả năng của những người dị năng.

    Khi mọi người nhìn người phụ nữ trẻ tuổi kia bay múa, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi.

    - Nữ thần mặt trăng và săn bắt- Artemis chẳng phải giống với Apollo, có thần khí là cung tên mới đúng chứ. Tại sao lại có sức mạnh của hàn băng khổng lồ như vậy, giống như là dị năng.


    Trong đầu thân vương Sargeras với kinh nghiệm phong phú và cực kỳ bác học chợt cảm thấy hoài nghi, quay sang hỏi Dương Thần bên cạnh.

    Dương Thần cười nói:
    - Trong các vị thần, không có nữ thần đại diện cho hàn băng. So với sự ấm áp vào ban ngày thì sự lạnh lẽo vào ban đêm, Dianna - chính là tên gọi khác của Artemis, có thể dùng sức mạnh của hàn băng. Trước kia tôi cũng không biết, nhưng việc Apollo đại diện cho mặt trời kia cũng có thể dùng cung tên lửa của Hỏa Thần như vậy, nên việc Artemis có thể sử dụng hàn băng cũng có thể lý giải được.


    Thực ra dùng sức mạnh gì thì cũng không có ý nghĩa gì quá lớn. Xét cho cùng thì cũng chỉ là việc thích sử dụng sức mạnh như thế nào mà thôi. Trăm sông vẫn đổ về một biển mà.


    Sargeras nghe xong, ngẫm nghĩ, gật gật đầu:
    - Không sai. Là tôi quá chú trọng vào hình thức của sức mạnh. Đối với chủ thần các anh mà nói thì lửa và băng cũng không khác nhau là mấy. Xét cho cùng đều là những nguyên tố trong không gian mà thôi.


    Alys ở trên chiến thuyền đã hoàn thành “công trình đóng băng” , hừ một tiếng bất mãn:
    - Em có cung, nhưng lần trước khi Selene của em luân hồi, vì đánh nhau với người phụ nữ điên cuồng Athéna kia, nên không cẩn thận đã làm mất. Đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy. Nếu như để em biết được ai đã cố tình giấu nó đi thì em nhất định sẽ xé xác kẻ đó ra.




    Stern vội vỗ ngực nói:
    - Em thân yêu à, cứ yên tâm đi. Đợi tìm được Selene của em về, anh sẽ cùng em liên thủ để tìm ra được Athéna. Cô ta cũng sắp thức tỉnh rồi, lần này chúng ta sẽ đánh nhau với cô ta, đánh cho cô ta chạy thì thôi, để trả thù cho em thân yêu của anh.


    - Thôi đi. Con tiện nhân đấy đánh nhau với em mà không cần dùng đến một thần khí nào, cho dù có thêm anh nữa thì nhất định cũng sẽ thua thôi.
    Alys giọng điệu ỉu xìu.

    Stern vẻ mặt xấu hổ, ngượng ngùng cười, sờ sờ mũi, không nói gì.

    Nghe thấy hai người này nói chuyện không đầu không cuối, những người trên đảo không hiểu rốt cuộc là chuyện gì. Còn Dương Thần thì đã ngầm hiểu, lúc đầu cho rằng Artemis cũng giống như Ares, đều có ý định muốn chiếm đoạt đá Thần. Chỉ đáng tiếc là người phụ nữ tên Athéna kia thực sự có một sức mạnh rất khủng khiếp.

    Cũng không thể trách Christine đã cho rằng, chỉ có Zeus mới có thể chiến đấu với Athéna. Hóa ra không chỉ có Ares, mà các chủ thần khác cũng đã từng giao đấu với cô ta.

    Athéna?

    Dương Thần đột nhiên nghĩ đến kẻ thần bí có thể cướp được đá Thần và cướp Chén Thánh, chẳng lẽ chính là Athéna?

    Nhưng lại nghĩ lại, cảm thấy không thể nào. Nếu như thực sự là Athéna, vậy với sức mạnh như vậy của cô ta căn bản là không cần phải trốn tránh. Lúc đầu cô ta đã có được đá Thần, nếu như không đầu thai thì cũng không để đá Thần rơi vào tay bất kỳ một Minh Vương nào.

    Nếu như bây giờ cô ta thức tỉnh, đi cướp về thì thực lực của mình cũng chỉ tương đương với Ares. Nếu thực sự đụng phải cô ta thì có lẽ không thể tranh đoạt được. Cô ta hà tất phải sợ hãi mình như thế mà không chịu hiện thân chứ? Cô ta là nữ thần chiến tranh mà ngay cả Zeus cũng chẳng sợ.

    Hơn nữa, việc muốn cướp đoạt đá Thần có thể lý giải. Đã là Thần Minh tối cao của chủ thần, tại sao lại phải cướp đoạt thần lực mà các Thần Minh thông thường khác giữ lại? Điều này hoàn toàn không thể giải thích nổi.

    Càng nghĩ, thân phận thực sự của kẻ thần bí đó khó có thể lường trước được.

    Thậm chí Dương Thần rất muốn gặp người của Hồng Mông, không chừng những người đã thoát khỏi thế tục này sẽ biết đến thế giới mà hắn không thể hiểu được.

    Nghĩ đến Hồng Mông, Dương Thần lại đoán rằng, chẳng lẽ là người trong Hồng Mông? Hoặc là cùng cấp với Hồng Mông, thế lực gì mà mình không hiểu?

    Trong đầu nghĩ ngợi quá nhiều, đột nhiên Dương Thần cảm thấy trước mắt tối sầm lại.

    “ A…a…a”.

    Dương Thần lảo đảo, thiếu chút nữa ngã lăn trên mặt đất, hai tay liền ôm lấy đầu, dứt dứt, cố đứng cho vững.

    - Minh Vương Các Hạ, ngài làm sao vậy?


    - Bệnh cũ lại tái phát à?

    Người phụ trách thân cận trong Zero nhìn thấy Dương Thần có vẻ khác thường, liền nghĩ ngay đến điều gì đó, hỏi một cách thân mật.

    Dương Thần phẩy tay, ra hiệu mình không sao cả, toàn thân lạnh run, trán toát mồ hôi lạnh, thở hổn hển, nói:
    - Có thể…có thể là trong những ngày này, giết người quá nhiều, lại không chú ý đến những tác dụng của những chất kích thích trong rượu. Vừa rồi hơi đau đầu, nhưng không phải vấn đề gì lớn lắm, mọi người yên tâm.


    Dương Thần cúi thấp đầu, lúc này hắn không dám ngẩng lên, bởi vì hắn biết đôi mắt của mình sẽ đỏ ngầu.

    Trong đầu, vô số những suy nghĩ bắt đầu xáo trộn, những cảm xúc hỗn tạp, kịch liệt khiến hắn muốn ngửa mặt lên trời hét thật lớn.

    Dương Thần vốn tưởng rằng khi tu luyện Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh đến cấp thứ 9 thì chân khí trong cơ thể sẽ Tiên Thiên, đạt đến cảnh giới Đại viên mãn, có thể trấn áp điều khiển được những cảm xúc hỗn tạp mà Thần Quang tạo thành trong bộ não.

    Nhưng, không ngờ bản thân lại quá coi thường.

    Sau khi từ Nhật Bản trở về, trước sau vẫn là chiến đấu những đám người Brahma Ấn Độ, rồi lại làm một trận đại chiến với kẻ điên Ares kia, sau đó lại phải đối mặt với sự trả đũa của nhà họ Tăng. Những người mà mình giết, thực sự không ít, những việc cần được giải quyết bằng vũ lực cứ liên tiếp xảy ra.

    Hơn nữa lại còn vướng vào tình cảm với những người phụ nữ như Lâm Nhược Khê, rồi các vấn đề về tình cảm giữa nhà họ Dương và bản thân, đó chính là những nhân tố trọng yếu đã khuấy động bộ não.

    Thường ngày, vì không chú ý như lúc mới về nước, nên cũng không cấm rượu.

    Lần này đến Paris, vốn là kỳ nghỉ, nhưng lại không ngờ đụng phải tên giả mạo Apollo Daipuni, lại đánh giết nhau, phải dùng đến “Vong Linh Vũ Bước” mà bao nhiêu năm qua đã không dùng đến quyết một trận với những Thiên sứ sáu cánh của giáo đình.

    Những việc phải sục sôi huyết quản như vậy lại đến, bệnh cũ của bản thân cuối cùng vẫn không thể tiếp tục khống chế, lại bị tái phát.

    May mà Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh rất mạnh, nên bản thân vẫn có thể bắt bộ não khống chế được cảm xúc của chính mình, không đến nỗi giống như những lần trước đó, ngay cả cơ hội khống chế cũng không có, liền điên cuồng đi giết chóc.

    Chỉ có điều, chính Dương Thần cũng không dám chắc chắn, nếu như lần sau lại đau đầu thì không biết có thể kiềm chế được hay không. Theo như kinh nghiệm của hắn thì hắn rất rõ, những việc như thế này, nếu như cứ liên tục xuất hiện sẽ là một điều cực kỳ nguy hiểm.

    Dương Thần đột nhiên nhớ ra điều gì dó, liền móc từ trong túi quần ra một lọ thuốc nhỏ.

    Thở phào nhẹ nhõm, may mà còn mang theo lọ thuốc đặc trị này. Cho dù biết thứ này uống nhiều thì hiệu quả sẽ giảm dần đi, nhưng vẫn phải uống.

    Lấy một viên thuốc ra, đút ngay vào miệng, nuốt dần xuống bụng, bộ máy tiêu hóa bắt đầu hoạt động, Dương Thần mới cảm thấy đôi mắt đỏ ngầu của mình mới dần dần biến mất.

    Mọi người ai cũng chú ý đến sự khác thường của Dương Thần, nhưng không dám quấy rầy, chỉ lẳng lặng quan sát.

    Lúc này, cuối cùng Dương Thần cũng ngẩng đầu lên, lộ vẻ khổ tâm:
    - Đừng nhìn tôi như nhìn tinh tinh thế, cũng đừng nghi ngờ việc tại sao tôi lại như vậy. Tôi không muốn nói, tôi còn phải đi tìm hiểu con người của Daipuni nữa, mọi người hãy trở lại điểm xuất phát đi.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  8. 4 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Guraasd (07-11-2012),huanminh250 (12-11-2012),mymapu (07-11-2012),tienluan (10-01-2013)

  9. #545
    Người yêu
    Huy chương
    Thú của Nhất Tiếu Nại Hà CyberDarkShadow
    89
    Tu Vi Hoá Chân
    Chân Nguyên: 3300 / 3300
    Thần Thức: 9359 / 14243
    Kinh Nghiệm: 2%
    » Gia tộcTự do
    » Giới tínhNam
    » Bài gửi28.079
    » Mcoin: 68.425
    » Jewel: 86.252
    » Đã cảm ơn1.028
    » Được cảm ơn157.582
    » Danh vọng10000
    » Yahoo
    Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi
    Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính
    -----oo0oo-----

    Chương 545: Thần Quang và sự nghi ngờ

    Nhóm dịch : Friendship
    Sưu tầm by Jiuzhaigou - Manga Club
    Nguồn: Sưu Tầm

    Mặc dù trên đảo đầu đạn hạt nhân không nổ như nhiều người vẫn nghĩ. Nhưng du thuyền Louie số 16 thả neo ở cảng đã nhanh chóng rời đi.

    Đám người của Dương Thần cùng với vài người còn lại trên đảo, những lính đặc chủng chưa rời đi và những cán bộ đến được cảng, thì mới phát hiện ra sự thật bất lực này.

    - Hừ, những kẻ nhát gan, căn bản là làm gì có chuyện gì, chạy nhanh như vậy làm cái quái gì chứ.
    Lilith dìu đỡ bố, bĩu môi tức giận nói.

    Sargeras cười lớn:
    - Đi rồi cũng tốt, Minh Vương Các Hạ sở dĩ dọa bọn họ, thực ra cũng vì muốn để cho thân phận của hai người Apollo và Artemis càng ít người biết càng tốt.


    Dương Thần quay đầu lại cười cười:
    - Thế giới của Thần Minh, thế giới của con người đương nhiên càng ít người biết càng tốt.
    Nói xong, lại nói với Verdessa ở bên cạnh:
    - Phó cục trưởng Verdessa. Cho dù không có thuyền, thì tôi cũng có thể đi trên biển. Nhưng, những người bạn này của tôi có lẽ không thể làm được điều đó. Các người nên chuẩn bị tàu dự phòng đi.


    Verdessa lập tức gật đầu, nói:
    - Không sai, chúng ta còn có tàu vận chuyển dự phòng, Dương…À…Minh Vương Các Hạ, ngài hãy đợi một chút, tôi sẽ đích thân đem tàu vận chuyển đến.


    Verdessa lúc này, sớm đã coi Dương Thần là đại ân nhân. Dù sao nếu không có Dương Thần thì cả gia đình của ông ta cũng coi như toi đời, mà cả quyền lực quốc pháp cũng đều thuộc về tay của tên phản tặc Daipuni kia.

    Mặc dù Dương Thần làm việc này không phải vì hắn và đất nước của hắn, nhưng cũng không ảnh hưởng đến tình cảm của Verdessa dành cho hắn.

    Khi chỉ còn thừa lại Verdessa đi lấy tàu, thì Solon đang cầm thanh kiếm được gói trong một chiếc hộp màu đen, đi lên trước nói:
    - Minh Vương Các Hạ, thanh kiếm này, ngài định xử lý như thế nào?


    Dương Thần nhìn nhìn ngẫm nghĩ, vốn tưởng rằng lần này có thể đợi kẻ thần bí kí kia đến đoạt kiếm, đáng tiếc là ngay cả một bóng dáng cũng không thấy, bèn phẩy tay nói:
    - Anh cầm lấy cái này, sau khi trở về Paris, hãy để cho đội Hải Ưng vận chuyển đến FORGOTTENREALMS. Hãy để Ron giúp tôi bảo quản thần khí này. Cho dù một người bình thường có cầm được nó thì cũng không nhấc lên như một cành hoa. Hơn nữa tôi cầm nó cũng không có tác dụng gì.


    Solon sửng sốt:
    - Các Hạ, ngài không đích thân trở lại đấy để xem sao?


    Dương Thần cười khẽ một tiếng, có chút tiếc nuối, nói:
    - Lần này không trở về. Dù sao sau khi cùng bà xã đến tham gia Tuần lễ thời trang Paris xong thì phải trở về Hoa Hạ. Thời gian không thể chậm trễ hơn nữa. Ở Hoa Hạ còn rất nhiều việc cần phải giải quyết, bỏ đi lâu quá cũng không tiện.


    Bệnh tình của lão gia nhà họ Đường, chứng đau đầu của mình cần được kiểm tra và chữa trị, phải đưa Thái Nghiên trở về Yến Kinh, đội dự bị Long Tổ cũng gần kết thúc đợt huấn luyện.


    Hơn nữa đám người Quách Tuyết Hoa và vú Vương cũng đang đợi mình quay về. Dương Thần không cho rằng, trong tình hình như vậy mà đi thăm những người bạn cũ sẽ là sự lựa chọn an toàn.

    Đám người Solon như cảm thấy mất mát gì đó, nhưng vẫn tôn trọng quyết định của Dương Thần.

    Sau mười mấy giây, đích thân Verdessa điều khiển con tàu đến cảng đón mọi người, lái theo hướng cầm đầu đang ở.

    Khi còn cách vài trăm mét nữa là đến được khu vực biển bị đóng băng, mọi người đều cảm thấy lạnh thấu xương.

    Băng tuyết trắng xóa, giống như một khối băng Bắc Cực lớn di động, trôi trên biển.

    Căn bản hình ảnh nhìn thấy từ máy hiển thị đã đủ khiến mọi người phải kinh ngạc, nhưng lúc này được tận mắt nhìn thấy thì không dám tưởng tượng đó là khu vực của cái chết.

    - Các người không cần qua đó, tôi làm xong chuyện sẽ lập tức trở về.
    Dương Thần cũng biết với nhiệt độ ở nơi đó, hơn một nửa số người trên tàu không thể chịu đựng nổi. Vì thế một mình nhảy khỏi boong tàu, xuống mặt biển.


    Một đám người chỉ nhìn thấy Dương Thần lên xuống nhấp nhô ở trên mặt biển, đi lại như kiểu nước biển cũng bằng phẳng như mặt đất, trong chốc lát đã không thấy tăm hơi đâu.

    Trên boong tàu chiến đã bị đóng băng, bóng dáng Dương Thần thoắt ẩn thoắt hiện, đáp ngay xuống trước mặt Stern và Alys.

    Hai anh em đang thân mật với nhau như vậy, thì những gì diễn ra bên ngoài đương nhiên cũng không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến họ. Lâm Nhược Khê và mẹ con Harry vẫn đang nằm trong sự bảo vệ của vòng bảo hộ.

    Daipuni bị đóng băng vẫn bị giữ nguyên động tác vừa rồi, không nhúc nhích.

    Dương Thần đi xung quanh Daipuni, dường như đang quan sát cái gì đó rất tỉ mỉ.

    - Hades! Tôi thực sự không hiểu, người đàn ông này có cái gì đáng tìm hiểu mà muốn chúng tôi chờ lâu như vậy chứ.
    Stern bĩu môi nói.

    Dương Thần liếc nhìn anh ta một cái.
    - Lẽ nào anh không cảm thấy tò mò sao. Cho dù cây cung trên tay hắn ta là một thần khí dởm đi chăng nữa, nhưng cuối cùng thì vẫn là thần khí. Bất kỳ một cao thủ nào, cho dù là đặc công giỏi nhất ở trên thế giới đi chăng nữa, khi cầm vào thần khí cũng không thể phát huy hết sức mạnh của thần khí được. Nhưng, Daipuni lại thực sự có thể khiến thần khí này phát huy hết sức mạnh của nó.


    Hắn ta dựa vào cây cung đó, đánh bất ngờ vào 3 căn cứ quân sự. Cho dù chúng ta có nghi ngờ là hắn ta phô trương thanh thế, nhưng chúng ta lại không thể nghi ngờ hắn ta có đủ năng lực để điều khiển thần khí này.

    Hai người Stern nhíu mày. Tuy rằng bọn họ cũng biết có chút kỳ lạ ở đây, nhưng cũng không thắc mắc gì quá nhiều.

    Dương Thần dừng bước, đứng trước mặt Daipuni nói:
    - Các người hãy nhìn cho kỹ đi. Cho dù tên này bị một khối băng âm mười mấy độ làm đông cứng lại, nhưng thực ra máu của hắn ta vẫn lưu thông. Điều này đã hoàn toàn vượt ra khỏi cực hạn của người bình thường.


    Nói xong, Dương Thần đặt một tay lên khối băng, truyền vào một luồng chân khí.

    “Bàng…bàng…bàng”.

    Sau một chàng các tiếng nổ vang lên, khối băng xung quanh người Daipuni đều bị vỡ tan ra làm nhiều mảnh.

    Quả nhiên, đúng như Dương Thần đã nói, sau khi khối băng vừa mới bị vỡ thì Daipuni cũng không bị đóng băng nữa, ngồi xụp ngay xuống mặt đất, thở hổn hển.

    - Ý! Như vậy xem ra thân thể của kẻ ngu xuẩn này thực sự không tầm thường chút nào.
    Alys là người hiểu rõ nhất khối băng của cô có nhiệt độ thấp như thế nào, là người thường thì không thể nào chịu đựng nổi.

    Dương Thần cười, cũng ngồi xuống bên cạnh, nhìn chằm chằm Daipuni, nói:
    - Nói, lai lịch thực sự của mày. Mày tuyệt đối không chỉ là một tên Apollo giả mạo ngu xuẩn, thân thể của mày sao lại biến thành như vậy. Sao mày lại hiểu những việc có liên quan đến Chủ Thần. Hai thần khí kia làm thế nào mà mày có được. Nói ra thì tao sẽ cho mày chết một cách thoải mái.


    Ý của Dương Thần rất rõ ràng. Cho dù là thế nào đi chăng nữa thì gã cũng phải chết, chỉ khác nhau ở chỗ chết một cách thoải mái và chết một cách đau đớn mà thôi.

    Trong mắt Daipuni hiện rõ sự không cam chịu, cầm lấy kíp nổ trong tay, định ấn, nhưng đột nhiên ngộ ra điều gì đó. Cho dù đầu đạn hạt nhân có nổ thì cũng là một việc chẳng có ý nghĩa gì, bởi vì trên đảo căn bản đà không còn ai.

    Không nhịn được bực tức, Daipuni liền quăng kíp nổ xuống, dẫm nát.

    Dương Thần cũng không vội vàng, nhìn Daipuni cúi đầu thở, đã có những định liệu sẵn trong đầu.

    Một lúc lâu sau, Daipuni mới mở miệng, nói giọng khàn khàn:
    - Là…Thần Quang.

    Bộ não Dương Thần như vị kích động mạnh. Hắn không bao giờ ngờ rằng, lại chính là nguyên nhân đó.

    - Thần Quang? Mày bị Thần Quang chiếu sao?
    Dương Thần không kìm được sự kích động.

    Daipuni cười khẩy, nói:
    - Sao? Không tin tao sao?

    Dương Thần suy nghĩ một hồi:
    - Mày nói tiếp đi, tin hay không tin là ở tao.


    - Hơn 30 năm trước, tao cùng với những đồng nghiệp cùng tuổi ở trong một căn cứ nghiên cứu khoa học ngầm ở Madagasca, bị bắt đi tham gia một tổ chức thực nghiệm để làm thí nghiệm cái đó, tao nghĩ Minh Vương như mày hẳn phải hiểu rõ.
    Daipuni nói.

    - Zero…
    Dương Thần đương nhiên rất rõ, bởi vì hắn đã từng là một trong số những người bị bắt làm thực nghiệm đó.

    Là do Zero dùng đá Thần để thay đổi thân thể hắn, cũng vì đá Thần mà hắn có được sức mạnh đó, cũng vì đá Thần nên mới dẫn đến thảm kịch bao nhiêu năm về trước.

    Lúc trước, chính tay Dương Thần đã phá hủy Zero, nguyên nhân chủ yếu chính là oán hận tất cả những gì mà Zero đã làm với hắn.

    Nhưng cũng chính hắn xây dựng lại Zero, chỉ vì muốn củng cố lại trật tự của giới sát thủ, cũng như không có sự xuất hiện của những dự án thực nghiệm kia nữa.

    Daipuni tiếp tục nói:
    - Thực ra, cuộc thực nghiệm lần đó bị thất bại. Lúc đó tao cảm thấy như mình đã chết. Thực tế thì những tên cuồng khoa học làm cuộc thực nghiệm này cũng cho rằng tao đã chết. Tao không biết chúng đã xảy ra sai sót gì, hay bước nào đó xảy ra vấn đề gì. Có thể tao đã được an bài là phải bị Thần Quang chiếu. Tóm lại vì xuất hiện một vài nguyên nhân sai lầm như vậy mà cuối cùng tao đã bò dậy từ cõi chết.


    Câu chuyện Daipuni kể, thực ra rất đơn giản.

    Khi tên này còn trẻ, cũng giống như Dương Thần, bị Thần Quang chiếu. Chỉ là trong thực nghiệm xuất hiện những khác thường, nên mặc dù gã không giống như Dương Thần, có vật bảo mệnh là Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh, nhưng gã cũng vẫn sống lại được.

    Thực nghiệm không thành công, Daipuni may mắn sống sót sau tai nạn đó cũng phát hiện ra, thân thể gã thật sự khỏe mạnh hơn rất nhiều so với người bình thường.

    Lúc trước Daipuni còn giữ sự thù hận trong lòng, luôn muốn trở về căn cứ đó để báo thù. Nhưng lại không muốn, sau khi gã thành công trong việc trở thành người đứng đầu trong cục an ninh của Pháp lại nghe tin Zero bị phá hủy.

    Gã mang theo những cảm xúc phức tạp ở trong lòng, trở lại lần nữa, thì một trong số những căn cứ của Zero đã bị hủy diệt. Gã muốn xác nhận xem thông tin này có chính xác hay không.

    Nhưng không ngờ, lại phát hiện ra một nơi, do bị sập mà lộ ra là một căn phòng bí mật.

    Trong căn phòng bí mật đó, Daipuni tìm được một tài liệu có liên quan đến các vị thần, cây cung đó, và thanh kiếm tử thần.

    Những chuyện xảy ra tiếp theo sau đó giống như những gì Dương Thần đã suy đoán. Sau khi Daipuni có được thần khí, liền có dã tâm muốn bành chướng, khiến hắn ta lập ra “Lĩnh vực của thần”, đồng thời mượn danh tiếng của các vị thần, làm một phen mạo hiểm, chính là nhen nhóm ý định thâu tóm được các đấu trường chính trị quốc tế của EU.

    Daipuni cũng đã từng lo lắng không biết có gặp phải sự cản trở của các vị thần hay không, nhưng gã vẫn đặt lợi ích lên trên hết, hơn nữa thần khí ở trong tay, đặc biệt là sau khi đã thành công trong việc phá hủy được một căn cứ, thì lại có niềm tin rất lớn vào việc bành chướng, nên gã bất chấp tất cả.

    Nghe xong những lời mà Daipuni nói, Dương Thần liền chau mày, không phải là hắn hoài nghi về sự chân thực của Daipuni.

    Những kẻ sắp chết, lời nói sẽ rất chân thực.

    Chẳng qua, đã xuất hiện một Daipuni như vậy thì liệu trên thế giới này có xuất hiện thêm một kẻ khác cũng như thế không, cũng sống lại từ Thần Quang?


    Những công phu giống như Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh không chừng có rất nhiều. Nhưng trên thế giới này tuyệt đối sẽ không chỉ có một thứ như vậy, nếu như người khác cũng có vật bảo mệnh, may mắn sống sót nhờ Thần Quang, thì liệu đã đạt được sức mạnh đặc biệt đó chưa?


    Daipuni chỉ bị Thần Quang chiếu, chưa thể coi là thành công triệt để, nhưng đã có thể sử dụng được thần khí, có thể nhìn thấy được sức mạnh của đá Thần, chẳng phải đã rất mạnh rồi sao?


    Thậm chí Dương Thần bắt đầu hoài nghi, kẻ thần bí cướp đá Thần , cướp Chén Thánh kia có phải cũng giống như hắn ta, bị Thần Quang chiếu? Mà lại không phải là Thần Minh?

    Suy nghĩ về những vấn đề này, Dương Thần quay đầu lại, nhìn về phía Stern và Alys.

    Stern giải thích nghi vấn của Dương Thần, nhún vai nói:
    - Không cần hỏi chúng tôi, tác dụng của đá Thần, những người chúng tôi cũng không hoàn toàn biết được, nếu không thì Hades đời một cũng sẽ không làm nhiều thực nghiệm như thế.


    Dương Thần xoay người sang chỗ khác, quay về phía Daipuni cười:
    - Cảm ơn, tao sẽ tiễn mày lên đường tại đây.


    - Mày…mày không thể tha cho tao sao?
    Daipuni lộ vẻ mặt thảm thương, cầu xin.

    Dương Thần không nói nhiều, giơ tay lên cao, vận chân khí, đập thẳng xuống.

    Cho dù bị Thần Quang chiếu thì cơ thể tự nhiên của Daipuni cũng chỉ là một thân xác bằng máu bằng thịt, làm sao có thể ngăn cản được sức mạnh của Dương Thần?

    Trong chớp mắt, Dương Thần cúi đầu nhìn vào thi thể đã mất não, vẩy vẩy những vết bẩn trên tay. Tâm trạng thực sự không tốt, bởi vì sau khi hỏi xong thì những sự nghi ngờ sẽ lại càng nhiều hơn.

    Nhưng trong lúc tâm trạng đang bực bội như thế thì khi quay người lại, Dương Thần phát hiện ra một việc khiến hắn cảm thấy chẳng lành chút nào.

    Lâm Nhược Khê, không ngờ đã tỉnh.
    Chữ Ký của: Nhất Tiếu Nại Hà
    Nhấn vào đây để xem tài sản của Nhất Tiếu Nại Hà

  10. 4 thành viên đã cảm ơn Nhất Tiếu Nại Hà cho bài viết này:
    Guraasd (07-11-2012),huanminh250 (12-11-2012),mymapu (07-11-2012),tienluan (10-01-2013)

Trang 109/333 ĐầuĐầu ... 99107108109110111119 ... CuốiCuối

Bạn có thể tìm thấy diễn đàn trên Google với từ khóa:

cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi mangaclub.vn

co vo tong giam doc xinh dep cua toi

cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi full

co vo tong giam doc xinh dep

Truyen co vo tong giam doc xinh dep cua toi

truyen co vo tong giam doc xinh dep cua toi full

co vo tong giam doc xinh dep cua toi - chuong 1110

http:mangaclub.vnforumthreads5480-Co-Vo-Tong-Giam-Doc-Xinh-Dep-Cua-Toi-Chuong-1363.html

cô vợ tổng giám đốc xinh đẹp của tôi manga

co vo tong giam doc xinh dep cua toi full

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •  

589863
Lượt xem